Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1


Harry được nhận vào trường Hogwarts, một ngôi trường nội trú, một tuần sau khi nộp đơn. Bình thường thì đây có thể là tin tốt nhưng Harry không muốn đến Hogwarts. Cậu không quan tâm liệu mình phải chịu ngược đãi nếu ở với dì dượng của mình và thằng con trai béo phì của họ, Dudley.

Cậu hứa với nhà Dursley rằng cậu sẽ ngoan ngoãn nhưng họ không chấp nhận. Bất hạnh của cậu nhóc lùi lại đúng hai tuần trước. Như mọi khi, tên heo mập rủ rê đám bạn đô to và mở cuộc "Săn Harry Potter" thường lệ. Kết quả rõ như ban ngày: năm thằng cồng kềnh đè đầu ức hiếp một tên nhóc thua cuộc còm cõi luôn bị tóm.

Harry cắn răng chịu đựng, co chân lại gần ngực mình và hai tay bảo vệ đầu trước những cú đòn bầm tím. Nhưng lần này Dudley đã vượt quá giới hạn.

Sau khi môi Dudley trút câu cuối cùng. Mặt Harry tái tím đi. Rồi như một quả pháo phát nổ, bàn tay Harry vo thành một nắm tròn và đập vào mũi thằng anh họ. Và bây giờ Harry buộc phải chuyển đến trường nội trú này cho những đứa con trai bất trị không cải hóa nổi giữa một nơi khỉ ho cò gáy chẳng biết đến. Harry đã cầu xin và van vỉ với hai người giám hộ của mình đừng gửi cậu đến Hogwarts nhưng họ đã cứng rắn quyết đoán.

Harry chưa bao giờ xin lỗi và cậu sẽ chẳng làm thế. Nhất là khi nó cảm thấy Dudley hoàn toàn xứng đáng. Nó giỡn hớt và nhạo báng cha mẹ của Harry, người đã chết trong một tai nạn xe hơi từ khi cậu mới một tuổi. Và có rất nhiều điều người khác có thể đối xử với Harry, giống như trêu chọc là cậu gầy gò hoặc chỉ chỏ cặp kính méo mó quấn băng keo vụng về sau khi Dudley ném vỡ chúng nhiều lần, nhưng tuyệt đối không được động tới James và Lily Potter!

Vì vậy, thay vì được vinh hạnh dọn dẹp ngôi nhà của sáng chủ nhật này, Harry đã bị đưa đến Hogwarts, bụng nó lên cơn đau quặn trong suốt thời gian đó.

"Xin đừng đưa con đến trường," Harry cố gắng cầu xin lần cuối. "Con sẽ ngoan mà, sẽ làm hết việc nhà không kêu ca gì. Con thề."

"Câm miệng lại thằng nhãi hư đốn," dượng Vernon hét lên. "Mày sẽ đi và học ở đó."

Dudley, người đang ngắm xem Harry đau khổ, gửi tặng cho nó một nụ cười tự mãn lớn.

Harry muốn đấm con heo đội lốt người lần nữa. Cậu biết rằng mình không nên mặc dù cậu có cơ hội heo hắt có thể thay đổi suy nghĩ của dì dượng nếu kiềm chế không quật Dudley một phát.

"Làm ơn đi dì Petunia," Harry mếu máo. "Xin đừng tống con tới đó."

"Đã quá trễ, oắt con," Người phụ nữ gầy như cái cọc cay nghiệt "Chính mày tự mang họa vào thân nên hãy ngừng càm ràm tra tấn hai lỗ tai tao nữa!"

Harry thở dài, thất vọng ngồi lại ghế và nhìn ra ngoài cửa sổ. Không có nhiều chiếc xe đang đi dải đường của họ. Harry tự hỏi có bao nhiêu cậu bé được gửi đến Hogwarts. Và bao nhiêu người may mắn được rời đi. Harry biết rằng một khi các cậu bé - chính xác là các chàng trai đúng mười tám tuổi hoặc gia đình của chúng, một thân nhân xuất hiện và đón chúng đi song Harry không chắc liệu có ai đã thành công tháo chạy trước đó hay không. Đó là ý nghĩ táo bạo của Harry âm mưu rời sớm thoát ly khỏi Hogwarts nhưng sau đó? Cậu sẽ đi về đâu? Dì, dượng và anh họ là gia đình duy nhất cậu có. Cậu không chắc chắn lắm với kế hoạch sống lâu dài rong ruổi khắp nơi trên đường phố hoặc bị quẳng vào cô nhi viện, họ sẽ tìm ra Harry có bà con với gia đình Dudley và lần nữa trở lại Hogwarts.

Harry không biết phải làm gì. Cậu nhóc có thể đợi năm năm trước khi mình mười tám tuổi nhưng năm năm là quãng thời gian dài, rất dài. Harry không chắc là cậu có thể sống sót nổi trong cái trường nội trú này.

Có lẽ Harry đã nghĩ về nó quá nhiều. Không phải mọi chuyện đều xấu. Trên thực tế có thể là ngược lại. Cậu có thể từ biệt đời nô dịch của dì dượng nên tình hình khá khả quan đó sao?!

Harry ngừng cầu xin - việc chỉ tổ nhận cái tát thấy sao trăng của ông dượng và ngay sau đó cái xe chạy vào một bãi đỗ xe của một tòa nhà khổng lồ, u ám vây quanh họ. Harry nhìn lên khối tường xám sứt mẻ, lốm đốm rêu xanh và để sợ hãi chiếm cứ cậu một lần nữa.

Nó có vẻ không còn tươi sáng mấy.

Họ đi chậm rãi ngang qua thành cổng đen sắc nhọn.Rèm mi dài của cậu mấp máy, nhưng Harry cố không lộ ra phản ứng gì. Hồi tưởng lại hết những nỗ lực của cậu nhằm ngăn cản giây phút này, đôi môi thình lình run rẩy.

Hình như đang có cả đạo quân mặc sắc phục đen đang bước xuống tam cấp. Dẫn đầu đoàn người là một người đàn ông tóc đen cầm thanh gậy chỉ huy. Không một ai nhận ra vẻ hối hả của gã, nhưng thái độ háo hức của hắn khi dừng lại vài bước trước mặt cậu, đầu nhô ra khỏi đôi vai rộng y hệt như một con rùa hiếu kỳ khiến cho thái độ như thể bàng quan của hắn có vẻ gì đấy dối trá.

"Tôi đến thả Harry Potter," Vernon nói và Harry nuốt nước bọt khó khăn khi người bảo vệ đưa mắt nhìn ngang nhìn dọc cậu như đong đếm một món đồ. "Tên tôi là Vernon Dursley."

Người bảo vệ nhìn xuống bảng gỗ kẹp giấy trong tay và nói, "À. Có Harry Potter."

Hắn nở nụ cười kỳ quái với cậu bé. Harry ráng tạo cho mình nét mặt trống trỗng trước cái nhìn săm soi của gã ta.

"Hãy vào trong, cả hai người."

"Ngài có muốn nó lấy đồ của nó không?" Vernon hỏi. Tất cả những thứ 'của nó' ở đây đơn thuần là dăm ba bộ đồ cũ xìn và hiển nhiên quá bự với thân hình gầy nhỏ của Harry, trước kia chúng từng là quần áo giãn thun không xài nữa vứt cho cậu.

"Không cần," gã bảo vệ đáp cộc lốc. "Tất cả mọi thứ được cấp sẵn ở đây. Bên cạnh đó thằng nhãi không được phép mặc quần áo bên ngoài."

"Ừm, đã hiểu. Bước nhanh lên, cái thằng kia!" Vernon quát. Bộ dạng tay chống nạnh, chân dạng ra, Harry thấy ngay được vẻ vênh vang tự đắc đang lóe lên trong thâm tâm người đàn ông to như con bò mộng này - ông ta hả hê vì cuối cùng cũng nhổ được cái gai trong mắt.

Harry tự nhủ bản thân quá dại khờ tin vào cái thuyết 'Giọt máu đào hơn ao nước lã'. Cái vẻ quả quyết tự mãn của ông dượng rằng van xin rời khỏi của cậu vô phương thay đổi; nhưng mọi chuyện đã quá muộn màng, như mũi tên đã bắn ra không còn cách gì lấy lại.

"Dạ."

Câu từ cuối cùng của cậu đượm đầy chua chát. Và đi theo hai người trưởng thành đi qua cái khuôn sân lớn. Một đôi lần đứa nhóc tóc đen kín đáo liếc nhìn khung cảnh rực rỡ huy hoàng đến choáng váng xung quanh, lòng vừa ghê tởm vừa say mê vẻ thâm u hùng tráng của mặt tiền nhà xây bằng đá hoa cương. Chưa chắc nhà Dursley to bằng một góc sân cái khuôn viên bao la này.

"Đây là vật thưởng của bốn vị quý tộc cao quý ban cho," gã bảo vệ nói khi bắt gặp tia nhìn trộm của cậu bé "cho cụ tổ của ngài hiệu trưởng đáng kính của chúng tôi, khi họ được tấn phong lên bậc công tước. Khá ấn tượng đúng không?"

Harry Potter nghe loáng thoáng những tràng từ ngữ dài dằng dặc giữa hai người đàn ông sôi nổi trò chuyện, máu nó sôi lên nhưng phải cố gắng giả vờ bàng quan nghe hắn huyên thuyên trong khi tiếng nói ấy cứ quấy rầy, dông dài, khoan vào người Harry không ngừng như chim hét mổ vào vỏ ốc sên. Nhất là khi cây gậy bóng lưỡng đong đưa qua lại đầy uy hiếp và con mắt xanh thèm thuồng như muốn lột trần nhóc con tóc đen.

Harry cố tập trung quan sát 'mái nhà' mới thay vì nên cảm thấy lo sợ về gã đàn ông đi cùng dượng Vernon và cậu.

Lúc vừa mới đến đây từ cửa sổ xe cậu đã thấy lâu đài Hogwarts vươn dài suốt qua đỉnh những dãy đồi thấp. Thấp thoáng từ xa, tòa nhà đẹp mơ màng như trong truyện thần thoại. Nổi lên trên nền tối của cây cối là kiến trúc màu hoàng kim dìu dịu và màu lam thật nhạt. Nhưng giờ đây ngay trong chốn này Harry chỉ cảm nhận được sức mạnh không gì lay chuyển được của những bức tường đá dày và cảm giác bất hạnh vùi dập.

Phải, Harry còn có cả tấn thời gian nghiên cứu tỉ mỉ mọi ngóc ngách và kích cỡ của khu nhà giam trá hình này.

"Ta đến rồi."

Ống thở trong họng như thắt nghẹn lại, và cảm giác nặng nề hoang mang sợ hãi đang dồn dập trong trái tim đỏ. Nó từ tốn bước những bước nhỏ,cố tình câu thêm chút chậm rãi và hít một hơi thật sâu cuối cùng và nhìn về thế giới bên ngoài trước khi bị dượng Vernon đẩy qua cửa.

Harry, không chút hay biết gì, đã sa chân vào động quỷ.

CHÚ Ý: Hardcore, nặng đô và có thể xâm phạm đến quyền bảo hộ trẻ em xin hãy lưu ý.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com