Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 20: Chữa trị

Đinh Thùy ngủ một mạch đến sáng, cái giường êm ái quá mức khiến hắn cảm thấy chẳng thoải mái tẹo nào. Và Khắc La nằm đất cũng chẳng thoải mái, cả đêm không ngủ được. Đinh Thùy ngồi dậy, bực bội gãi gãi đầu.

"Vương gia... Ta hầu ngài mặc quần áo nhé." Y bĩu môi, lồm cồm bò dậy. Thế quái nào Đinh Thùy ngủ giường mà trông mệt mỏi chả kém gì y thế?

"Không cần."

Đinh Thùy mặc quần áo rồi rời đi. Khắc La muốn ngủ bù nên không đi ăn sáng. Trên bàn cơm hôm nay chỉ có bốn người. Bách Thắng nhìn thoáng qua chiếc ghế trống của Khắc La, hừ lạnh một tiếng. Văn Dương cúi đầu không nói gì, hàng mi run rẩy và bàn tay siết chặt đũa cho thấy cậu không bình tĩnh. Tùy Khê cười lạnh, lẩm bẩm:

"Hừ, không phải chỉ hầu một đêm thôi sao? Còn không dậy nổi, khéo ngày xưa bị dạy dỗ hỏng hết người rồi."

Đinh Thùy ngồi ở chính giữa, vờ như không thấy sự khác thường. Hắn ăn sáng xong sẽ vào triều, mấy nay trong triều khá "nhộn nhịp". Mẫu phi luôn thúc giục hắn làm gì đó, tranh cơ hội cho Tự Lẫm thể hiện.

Phiền chết mất.

Đinh Thùy chuẩn bị ngồi trên xe ngựa thì nghe thấy tiếng đằng sau gọi lại. Là Tùy Khê.

"Vương gia! Vương gia chờ ta!"

"Chuyện gì?" Đinh Thùy quay đầu lại hỏi.

"Vương gia... Ta đã làm ra phương thuốc cho Vương gia rồi. Đây là nước thuốc, kết hợp với châm cứu. Ngày hai lần sáng tối chắc chắn sẽ có chuyển biến!" Tùy Khê đưa chai thuốc cho hắn xem.

"Nhưng ta phải vào triều bây giờ." Đinh Thùy nhắc nhở. "Để sau đi."

"Vương gia về thì lúc ấy đã là trưa rồi... Như vậy lỡ thời gian dùng thuốc. Vương gia, hay là như thế này đi, hằng ngày ta theo Vương gia vào triều nhé. Trên đường đi ta tranh thủ trị liệu cho ngài." Cậu chắp tay cầu xin. "Được không ạ?"

Đinh Thùy nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý. Bởi vì hắn thực sự cũng rất muốn trị chân của mình. Nếu thuận lợi thì mùa đông năm nay hắn sẽ không phải chịu đau nữa. Tuy hắn nhẫn nhịn được nhưng ai mà không muốn mình khỏe mạnh chứ?

Thế là hai người một trước một sau lên xe ngựa. Xe ngựa để vào triều không quá to, Đinh Thùy ngồi trên ghế còn Tùy Khê quỳ dưới chân hắn. Không gian hơi chật nên gần như cậu ôm chân hắn vào ngực.

Tùy Khê để chân Đinh Thùy giẫm lên đùi mình, cẩn thận vén ống quần và cởi giày của hắn ra. Chân của Đinh Thùy vừa dài vừa thẳng, các cơ mạnh mẽ và đầy sức mạnh. Cũng không thiếu các vết sẹo dọc ngang. Dù hiện tại vẫn là mùa nóng nhưng không biết có phải vì bệnh không mà làn da của hắn vẫn mát lạnh.

Đinh Thùy cúi đầu nhìn Tùy Khê đang cẩn thận bóp chân cho mình. Cũng may nước thuốc không có mùi quá rõ ràng, nếu không hắn sẽ không nhịn được mà cằn nhằn.

Đinh Thùy nhắm mắt, trong đầu lại bắt đầu suy nghĩ hôm nay bắt đầu khởi tấu vấn đề nào trước.

Tùy Khê đâm kim rất êm, hắn chẳng thấy đau dù chỉ một chút xíu. Mà cậu canh giờ cũng rất chuẩn, khi vừa đến cửa cung là xong rồi.

"Vương gia vào triều ạ. Tùy Khê đợi ngài." Cậu mỉm cười nói.

Đinh Thùy liếc cậu muốn cái, khẽ ừ rồi đi vào trong. Các đại thần thấy hắn liền vội vàng chào hỏi. Tùy Khê chống cằm nhìn bóng lưng cao lớn của hắn, càng nhìn càng thấy đẹp.

Người gì đâu mà cái bóng lưng cũng thấy oai hùng hiên ngang rồi.

Ngay khi Tùy Khê thất thần thì một giọng nói cực kỳ, cực kỳ đáng ghét vang lên:

   "Tùy Khê đấy à? Hôm nay đệ cùng hoàng huynh ra ngoài sao?"

   Tự Lẫm ngạc nhiên vô cùng, không nghĩ đến sẽ nhìn thấy Tùy Khê trên xe ngựa của Đinh Thùy, càng không ngờ cậu lại lạnh nhạt khi thấp giọng chào hỏi lại mình một cách qua loa.

   "Đệ sao vậy? Có phải hoàng huynh của ta bắt nạt đệ không?" Tự Lẫm nhỏ giọng hỏi, sau đó mím môi. "Đệ yên tâm, ta sẽ tìm cách cứu đệ ra ngoài."

    Vốn là trước kia Tùy Khê tỏ ý không muốn gả cho Đinh Thùy, thậm chí cãi nhau ầm ĩ với ông. Tuy cậu không nói ra người trong lòng là ai nhưng Tự Lẫm có thể đoán ra qua biểu hiện của cậu.

   Tùy Khê đương nhiên là thích gã rồi!

   Tự Lẫm không hề cảm thấy xấu hổ khi cướp công của Đinh Thùy. Dù sao đấy chỉ là cái cớ để gã làm quen với Tùy Khê thôi. Cậu thích gã đương nhiên là vì sự hấp dẫn của bản thân rồi!

"Điện hạ định làm gì?" Tùy Khê cảnh giác hỏi, nhưng nghĩ thầm mình có thể lợi dụng gã để lấy thông tin cho Đinh Thùy bèn dịu giọng. "Điện hạ kể cho ta nghe được không? Không biết gì sẽ làm ta lo lắng."

Tự Lẫm thở phào trong lòng. Ra là đang bất an. Gã liếc ngang dọc, thầm nghĩ nói ở đây không an toàn bèn hẹn cậu ngày mai ra ngoài gặp mặt.

    Tùy Khê gật đầu.

    Đinh Thùy ở trong triều, văn võ bá quan rất ít người tiến lên nói chuyện với hắn. Chỉ có các hoàng tử là tiến lên nói vài lời giả dối, trong lòng thầm chờ mong Đại hoàng tử xử lý Đinh Thùy như thế nào.

    Nhưng tiếc rằng Đại hoàng tử trong lòng giận nhưng không dám nói gì. Đinh Thùy không giao du với ai, nhược điểm không có, không biết xuống tay từ đâu. Vốn biết hẳn không có người nào là hoàn mỹ, nhưng ít nhất với thực lực của bản thân không tra ra được.

    Ngay khi buổi triều đang diễn ra đến gần lúc kết thúc thì Đinh Thùy bước ra nói:

   "Bẩm phụ hoàng, con có việc muốn tấu!"

   Tất cả ánh mắt đều dồn về phía hắn. Đinh Thùy híp mắt cười, nhẹ nhàng nói:

   "Hôm qua con vừa thu được một bức huyết thư. Huyện Nam Lũng xuất hiện thổ phỉ, nhưng quan trên không màng xử lý. Mời phụ hoàng xem qua."

    Hoàng đế nhíu mày, nhận lấy thư từ tay hoạn quan. Trong thư cho thấy không chỉ huyện đó mà bọn chúng còn làm loạn các vùng lân cận.

   "Sợ là cả châu Thanh Hương đang loạn vì chúng rồi ạ." Đinh Thùy cúi đầu nói.

    "Hoang đường! Tổng đốc là bù nhìn sao? Tại sao không thấy báo lên?"

   "Bệ hạ bớt giận!"

   Ở một bên, Ngũ hoàng tử sắc mặt trắng bệch. Tổng đốc ở đó là cậu hắn!

    Tự Lẫm ngạc nhiên liếc về Đinh Thùy. Hắn điên rồi sao? Này khác nào công khai làm địch của hoàng huynh và hoàng đệ khác? Chẳng lẽ hắn thực sự nghe lời mẫu phi, đứng về phía gã?

   Ngay khi gã đang suy nghĩ lung tung thì lại nghe thấy Đinh Thùy nói:

   "Xét đến chuyện này nghiêm trọng, con xin tiến cử Thất đệ đi dẹp loạn thổ phỉ, điều tra rõ ràng chuyện này ạ!"

   Tự Lẫm:...

   Gã nhìn Đinh Thùy, chỉ thấy đối phương cũng đang nhìn mình, nhe răng cười.

=======================
    Thèm kem xôi quá mà rụng dâu không ăn được lạnh ༎ຶ‿༎ຶ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com