Hạnh phúc là gì?
Theo như lời của Văn Lâm thì hiện tại trong bệnh viện đang có Hồng Duy, Trọng Đại và Tiến Dũng túc trực bên Duy Mạnh vẫn còn chưa tỉnh
Trọng Đại: Em chào 2 anh 😁. Anh Hải nói em với anh Duy qua thay cho hai anh về nghỉ ngơi
Đặng Văn Lâm: Phiền mấy đứa quá
Trọng Đại: Có gì đâu anh, anh em không mà 😁
Đặng Văn Lâm: Vậy anh với Dũng về nhé, chiều bên anh sẽ vào thay ca 😁
Tiến Dũng: Anh Lâm về trước đi, khi nào Mạnh tỉnh thì em mới về
Đặng Văn Lâm: Chuyện này ... thôi được, vậy anh về trước nha hai đứa 😁
Trọng Đại: Dạ, em chào anh Lâm
Văn Lâm bước ra ngoài cửa thì gặp Hồng Duy đang đứng ở đó, mắt hướng về giường của Duy Mạnh
Đặng Văn Lâm: Duy tới sao không vào đi em? Đứng đây làm gì cho mỏi chân
Hồng Duy: Em đứng đây được rồi anh. Anh Lâm về nghỉ ngơi đi
Đặng Văn Lâm: Vậy anh về nhé. À, mà anh nói cái này nè, cơ hội không đến nhiều lần đâu
Bỏ lửng cậu nói đó, Văn Lâm bước đi, còn Hồng Duy thì vẫn đứng đó, trầm tư. Độ đến trưa, Duy Mạnh cũng có dấu hiệu tỉnh lại sau khi hết thuốc mê. Nhăn mặt, tay chân động đậy và mở mắt
Tiến Dũng: Mạnh, em tỉnh rồi hả?
Duy Mạnh: Tôi đang ở đâu đây? Anh Dũng hả? Em đang ở đâu vậy? Sao người em không còn chút sức lực nào vậy?
Tiến Dũng: Em bị bắn vào lưng, không nhớ sao?
Duy Mạnh: Bắn vào lưng? Hôm qua? Nhưng lúc đó, em còn bắn trả mà
Tiến Dũng: Đồ ngốc. Sau đó em hôn mê đến giờ mới tỉnh này
Duy Mạnh: Ây, em xin lỗi, vì em mà phiền mọi người quá. Ai đang ngồi đằng kia vậy? Trọng Đại à?
Tiến Dũng: Uhm, Đại ơi
Trọng Đại đang bấm điện thoại, nghe Dũng gọi thì lại
Trọng Đại: A, anh Mạnh tỉnh rồi. Anh thấy trong người thế nào?
Duy Mạnh: Mệt nhiều lắm, ngồi dậy không nổi
Tiến Dũng: Ai cho mà ngồi chứ? Giờ em phải tịnh dưỡng mới lấy lại sức được
Duy Mạnh: Đại, chuyện anh bị thương bên dược sĩ có ai biết không?
Trọng Đại: Dạ biết hết rồi anh, ai cũng biết cả. À quên mất, để em đi báo với anh Duy cho ảnh mừng 😁
Trọng Đại ngây thơ chạy đi báo Hồng Duy nhưng từ đầu đến cuối Hồng Duy đã chứng kiến tất cả. Mừng cho Duy Mạnh, Hồng Duy quay đầu rời khỏi bệnh viện
Trọng Đại: Anh Duy ... anh Duy đợi em với
Hồng Duy đứng lại
Trọng Đại: Anh Duy đi đâu đấy? Anh Mạnh tỉnh rồi kìa
Hồng Duy: Uhm, anh biết rồi. Mừng cho cậu ấy
Trọng Đại: Mà anh Duy định đi đâu thế? 😟
Hồng Duy: Anh có việc bận phải đi, anh về trung tâm nói anh Hải nhờ người khác đến
Trọng Đại: Không được đâu 😟, bữa nay anh Hải nói em với anh Duy phải ở đến chiều, bỏ về là bị trừ lương á. Anh Duy thương em đừng về mà, em không muốn bị trừ lương đâu 😭
Hồng Duy: Việc này ...
Trọng Đại: Thôi mình vào trong đi anh, để anh Dũng còn về nữa
Hồng Duy: Em vô trước đi, anh đi mua cháo cho Mạnh
Trong khi đó, ở phòng bệnh
Duy Mạnh: Có Duy đến nữa hả anh?
Tiến Dũng: Uhm, anh Hải nói Duy với Đại vào thay cho anh với anh Lâm
Duy Mạnh: Anh Dũng ở đây từ tối giờ sao?
Tiến Dũng: Uhm, tối này bác sĩ phẫu thuật cho em lâu lắm, anh như muốn phát điên lên. Rồi bệnh viện hết máu B, anh cứ sợ em sẽ chết á Mạnh. Cũng may Duy có cùng nhóm máu với em nên giờ mới ổn đấy
Duy Mạnh: Ồ, thì ra là thế. Mà sao anh Dũng không về nghỉ ngơi đi? Em không sao rồi, anh Dũng đừng lo
Tiến Dũng: Anh đợi Mạnh tỉnh anh mới về
Duy Mạnh: Giờ em tỉnh rồi này, anh Dũng về đi. Anh Dũng phải lo cho sức khỏe của mình chứ 😟
Tiến Dũng: Nhưng Mạnh chưa ăn gì cả. Anh đi mua cháo cho Mạnh ăn
Trọng Đại vào: Anh Duy đang đi mua rồi anh 😁
Duy Mạnh: Vậy anh Dũng khỏi lo rồi. Anh Dũng về nghỉ đi, tối qua giờ anh vất vả rồi
Trọng Đại: Anh Mạnh nói đúng đó. Anh Dũng về đi
Tiến Dũng: Thôi thì anh về, chiều anh lại vào. Nhờ Đại chăm sóc Mạnh nhé
Trọng Đại: Vâng 😁
Tiến Dũng: Anh về nha Mạnh
Duy Mạnh: Dạ 😁
Tiến Dũng về, Hồng Duy cũng mua cháo ở căn tin lên, để lên bàn
Hồng Duy: Cậu như thế nào rồi?
Duy Mạnh: Tôi ổn. Cảm ơn cậu đã cứu tôi
Hồng Duy: Không có gì, với tư cách là một nhân viên y tế và với tư cách là một con người, đó là điều mà tôi phải làm. Cậu có cần gì không? Tôi làm giúp cậu
Duy Mạnh lắc đầu: Không
Hồng Duy ngồi xuống bên cạnh giường Duy Mạnh. Cả hai rơi vào trạng thái im lặng. Một lúc sau, Duy Mạnh phá vỡ bầu không khí đó
Duy Mạnh: Đại ơi, em có thể để anh với Duy nói chuyện riêng không?
Trọng Đại: Dạ được. Em đi giãn gân cốt đây, sáng giờ ngồi không chả làm gì 😁. Hai người cứ từ từ nói chuyện đi nhé
Trọng Đại đi ra ngoài
Hồng Duy: Cậu muốn nói gì?
Duy Mạnh: Nhiều tháng nay không gặp, cậu vẫn không thay đổi gì. Vẫn lạnh lùng với tôi
Hồng Duy: Cậu hạnh phúc với anh Dũng chứ?
Duy Mạnh: Ở bên anh Dũng, tôi cảm nhận được tình thương của một người anh dành cho em trai nhiều hơn là hạnh phúc của một người yêu
Hồng Duy: Vậy theo cậu hạnh phúc là gì?
Duy Mạnh: Hạnh phúc là được yêu và sống với người mà mình yêu thương
Hồng Duy: Nhưng đời không phải lúc nào cũng như ý đâu
Duy Mạnh: Tôi biết chứ. Tôi đã từng buông bỏ, nhưng tôi không làm được, vì trái tim của tôi chỉ dành cho người ấy
Hồng Duy: Cậu cũng biết nguyên nhân tại sao mà
Duy Mạnh: Tôi biết, nhưng chỉ cần cậu ấy không buông tay như lần trước, tôi chấp nhận theo đuổi đến cùng
Hồng Duy không nói nữa, ngồi im lặng
Duy Mạnh: Hồng Duy, đừng buông tay tôi nữa được không? Chúng mình nối lại tình xưa nhé
Hồng Duy: Không được. Gương đã vỡ thì sao mà lành. Với lại, tôi không muốn cậu lại chịu khổ vì tôi nữa
Duy Mạnh: Đây là do tôi lựa chọn, xin cậu đấy
Hồng Duy: Cậu đừng bướng như thế chứ Mạnh
Duy Mạnh nhăn mặt cố ngồi dậy
Hồng Duy: Cậu làm gì vậy? 😟
Duy Mạnh: Tôi sẽ quỳ ở đây, đến khi cậu đồng ý
Hồng Duy: Cậu điên hả? Cậu đang bị thương mà
Duy Mạnh: Vết thương ngoài da không bao giờ đau bằng vết thương trong lòng. Tôi không muốn cứ như vậy nữa, chấp nhận tôi nha Duy
Hồng Duy: Tôi ...
Duy Mạnh cố ngồi dậy, Hồng Duy ngăn cản
Hồng Duy: Cậu nằm xuống đi. Tôi ... tôi ... tôi chiều theo cậu lần này
Duy Mạnh: 😁 Cảm ơn Di. Mà Mạnh đói quá à, Di lấy cháo cho Mạnh ăn đi 😋
Hồng Duy: Tôi vì cậu đang bị thương thôi đó
Duy Mạnh: 😁 Sao cũng được
Hồng Duy lấy cháo và đút cho Mạnh ăn
Duy Mạnh: Cháo ngon thật đấy Di 😁
Hồng Duy: Cháo bệnh viện đấy
Duy Mạnh: Nhưng vẫn ngon 😁
Hồng Duy múc một muỗng nhưng không thổi mà đút vào miệng Mạnh luôn. Và kết quả là ai cũng biết
Duy Mạnh: Ui nóng, Di chơi ác quá à 😖
Hồng Duy: Mạnh này. Cậu với anh Dũng ...
Duy Mạnh: Di yên tâm, Mạnh sẽ nói với anh Dũng cho. Không liên quan đến Di đâu
Hồng Duy: Còn chuyện bố mẹ của tôi?
Duy Mạnh: Chỉ cần Di không buông tay Mạnh thì Mạnh tin sẽ thuyết phục được bố mẹ Di
Tâm trạng Hồng Duy vẫn còn nhiều lo lắng nhưng lần này cậu chọn liều lĩnh một phen. Chiều đến, Dũng đến thay ca
Tiến Dũng: Em đã đỡ chưa?
Duy Mạnh: Em đỡ nhiều rồi, cảm ơn anh Dũng 😁
Tiến Dũng: Sáng giờ vẫn ổn chứ?
Duy Mạnh: Dạ vẫn ổn ạ 😁. Có điều ...
Tiến Dũng: Sao thế?
Duy Mạnh: Em cảm ơn những tình cảm mà anh Dũng dành cho em. Em biết anh Dũng thương em, nhưng trong lòng em chỉ thương một mình Duy thôi. Em xin lỗi anh Dũng 😔
Tiến Dũng thở dài: Cuối cùng ngày này cũng tới. Mạnh đừng cảm thấy khó xử, khi anh nói lời yêu Mạnh anh luôn biết rằng khả năng Mạnh và Duy quay lại với nhau rất cao. Như anh đã nói, Mạnh yêu ai thì yêu, anh luôn bảo vệ Mạnh. Không làm người yêu cũng không sao, làm đồng nghiệp anh em cũng được mà
Duy Mạnh: Em cảm ơn anh Dũng 😁
Tiến Dũng: Nhưng chỉ lần này nữa thôi đó, còn chia tay là anh không nhịn nữa đâu 😤
Duy Mạnh: 😁 Không có đâu mà, anh Dũng đừng lo
Tiến Dũng: Mạnh, hạnh phúc nhé em
Duy Mạnh: Cảm ơn anh 😊
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com