Tác giả: NyNy PhanThể loại: phụ tử, niên hạ, đại thúc thụ, ngược Văn ánMột người cha nghèo khổ mang tiếng bỏ con Một đứa con lạnh lùng và không có tuổi thơ tốt đẹp 20 năm sau..... hai kẻ có huyết thống xem nhau như xa lạHắn nghĩ mình không đáng có con....... Anh nghĩ người cha kia chẳng bằng đôi giày rách.....Nhưng số phận trớ trêu...... bí mật quá khứ được hé lộ....Đáng buồn cười hơn......" Cái gì ???" Người mà hắn lên gường chính là tổng tài....con trai hắn???ĐÃ CÓ BẢN QUYỀN VÀ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.Published on Wattpad and yaoivn.com ONLY.…
Văn án:Đàm Hinh xuyên vào quyển tiểu thuyết tình cảm, cô đóng vai là thanh mai trúc mã kiêm vợ trước của nam chính, được mặc định chỉ là nữ phụ.Trở về năm 17 tuổi, cô có ký ức của kiếp trước nên quyết định chỉ làm một bình hoa lặng thầm sống yên ổn.Nhưng mọi chuyện đều không như cô nghĩ. Quý Yến cảm thấy sự thay đổi của cô bạn thanh mai, trở nên càng bám sát cô hơn. Hiện tại cậu luôn bày ra bộ mặt cao ngạo nhưng không hiểu sao...Đàm Hinh càng không hiểu, mỗi lần cậu ta uống rượu vào, cô lại phát hiện cậu ta giống bộ dạng ông chồng kiếp trước của mình, còn nói yêu cô."Cảm ơn nhé, ly hôn rồi."-Tác giả: Tịch Tịch LýThể loại: Thanh xuân vườn trường, trọng sinh, hoán đổi thân xác. Số chương: 81 + 2 (Ngoại truyện)Nguồn convert: truyencv.comEditor + Beta: Ji (@Jiang0162)*Copy nhớ ghi nguồn giúp mình*Đây là truyện edit đầu tay của mình nên các bạn cho mình xin nhận xét hoặc vote cho mình nhé (:D)…
✧ ๖ۣۜThao Khóc Lão Sư ✧ - tác giả ๖ۣۜHiệp Tổng Công ๖ۣۜBản dịch từ QT chỉ đúng khoảng 60-70%(lần đầu dịch mong mn thông cảm)๖ۣۜWarning: caoh, 18+, np ๖ۣۜBản QT: laydysunshine268๖ۣۜTình trạng QT: Hoàn๖ۣۜTình trạng Edit: Đang lết 😅๖ۣۜEdit by Me 🚫 ฿ản dịch chỉ đăng trên Wattpad, cấm reup dưới mọi hình thức 🚫…
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh maiNhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)Số chương: 79c + 6PNVăn ánNgười trong đại viện đều biết, xưa nay Phó Bắc luôn ổn trọng, tính tình ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với một Kiều Tây lệch lạc từ nhỏ. Khi còn niên thiếu Kiều Tây không biết, thời điểm mối tình đầu vẫn luôn không quá thanh tỉnh, không tự ý thức được, chỉ ngây ngốc quấn quít lấy Phó Bắc không tha, cũng không để ý sắc mặt, không biết sớm đã bị chán ghét qua bao nhiêu lần, mọi người xung quanh cũng không nhìn được nữa âm thầm nói không ít lời khó nghe. Lúc ấy chính là tự cảm thấy hài lòng, còn không tự biết khiến người chán ghét, ganh tỵ khắp nơi. Sau này khi đã hiểu được. Cô đã thông suốt, rời bỏ dứt khoát, việc gì nên làm thì đều làm, không nên trêu chọc thì cũng sẽ không chọc, sau đó dứt khoát chạy lấy thân. Sau này, một Phó Bắc nhã nhặn đứng đắn lại không buông tha cô, tình khó kiềm nén mà hôn môi, khắc chế mà ẩn nhẫn, ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Cô không nói gì chỉ cười cười, hỏi: "Thế nào, luyến tiếc sao?"…