Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11

Thời gian thấm thoắt trôi. Yoshi dù vẫn không thể thoát khỏi những cơn ác mộng chiếm lấy cậu hằng đêm, hiện thực mà cậu đối mặt mỗi ngày có vẻ đã dễ chấp nhận hơn.

Yoshi đã tự tập cho mình thói quen ăn một mình, không mãi kiểm tra mục tin nhắn trên điện thoại, trong đầu cũng thôi lẩn quẩn những suy nghĩ. Cậu chỉ nghĩ về anh vào những đêm khuya, khi mọi công việc đều đã được hoàn thành và màn đêm đã buông xuống. Lúc ấy, không gian sẽ tĩnh lặng đến mức chỉ có chính cậu nghe thấy tiếng tim mình nát vụn.

Nhóm đã hoạt động trở lại, nhưng tần suất xuất hiện cùng nhau lại ít đi. Có khi sẽ là những hoạt động cá nhân, có khi sẽ là hoạt động của hai thành viên trong nhóm. Cho nên số lần anh và cậu chạm mặt không nhiều, số lần nói chuyện lại càng hiếm hoi hơn.

Nhưng mắt cậu vẫn chẳng thể rời anh. Yoshi vẫn luôn lặng lẽ nhìn anh phía sau những máy quay. Khi anh được các staff làm tóc hay trang điểm, khi anh cười đùa cùng khác thành viên còn lại, khi anh kiểm tra nhạc cụ trước khi lên sân khấu. Và đôi lúc, ánh mắt họ sẽ chạm nhau, rồi nhanh chóng dời về hướng khác. Tim cậu khi đó sẽ lỡ mất một nhịp, giống hệt với những lần Jihoon tỏ tình với cậu. Là cùng một sự hồi hộp, mong chờ, vậy mà hiện tại lại đan xen cả cảm giác đau quặng. Yoshi những khi đó không hề hay, Jihoon chính là cũng nhìn cậu đến không thể rời.

Cậu không biết một ngày nào đó người đứng trước mặt lại có thể trở nên xa vời đến vậy. Đến cả gọi tên cũng không dám, dù khi trước ở cạnh nhau đều là không muốn rời. Jihoon trông vẫn vậy, giống như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh hoàn thành mọi công việc một cách chuyên nghiệp, cười thật tươi khi đứng trước ống kính. Vẫn là khí chất của một nghệ sĩ thực thụ.

Nhưng anh sau ống kính lại ít nói hơn hẳn. Cậu không thể nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của anh thêm bất kì lần nào kể từ ngày hôm đó. Giọng của anh dường như cũng khác đi đôi chút, có phần trầm hơn, không có sự hào hứng trước buổi diễn như trước.

Hai người cứ như vậy, lẳng lặng bước qua nhau, với trái tim nhói đau như găm hàng trăm mảnh vỡ.

__

Trong lúc lục lọi những bản demo cũ mèm đã được viết từ lâu, Yoshi vô tình tìm được vài chiếc tệp chưa từng được mở ra lại lần nào. Có những bản demo đã lâu đến không thể nhớ nổi đoạn còn lại, cũng có những bản demo là Jihoon ngẫu hứng ở trong studio cậu ghi lại.

Chỉ có mỗi chiếc tệp 56KB mang tên "lmgte" lạ lẫm cậu dù cố gắng đến mấy cũng không nhớ mình đã lưu thứ gì về. Tệp mất một lúc mới có thể mở ra, là một video cậu chắc chắn bản thân chưa từng quay.

"Xin chào~"

Giọng nói quen thuộc mang chút tinh nghịch này, Yoshi chỉ cần nghe qua một lần đã nhớ đến mãi về sau.

"Bây giờ Yoshi đang ngủ mất rồi, cho nên mình đã dùng máy tính của em để quay video này."

Jihoon lia camera về phía em, người vẫn đang nằm gọn trên ghế sô pha mà say giấc.

Màu tóc đỏ rượu này của anh chính là ở thời điểm một năm về trước, khi Jihoon lần đầu nói với cậu bản thân muốn nhuộm một màu tóc thật ngầu, giống với mái tóc đỏ nhánh của cậu.

"Mình sẽ xoá video này sau, vì mình không thể để Yoshi nhìn thấy được."

"Mình đã có rất nhiều suy nghĩ, và chúng đã ám ảnh mình trong một thời gian khá dài."

"Mình không muốn Yoshi biết, mình nghĩ em sẽ buồn. Nhưng mình sẽ dùng bài hát này để giải toả chúng. Mình cũng không ngờ lại có một bài hát phù hợp với suy nghĩ của mình đến vậy."

Jihoon cười khẽ, nụ cười có chút méo mó.

"Yoshi có vẻ không để ý đến bài hát này lắm, ẻm nói những bài hát còn lại trong album hay hơn. Nhưng bài hát này lại đánh thẳng đến tim mình, vì nó giống như Yoshi."

"Midnight Rain."

Tiếng đàn guitar vang lên ngay sau đó, từ chiếc đàn yêu thích của Jihoon, thứ hiện tại vẫn đặt ở studio của cậu.

"He was sunshine, I was midnight rain."
(Anh ấy là ánh mặt trời, còn tôi là những cơn mưa bất chợt vào nửa đêm.)

"He wanted it comfortable."
(Anh ấy muốn một cuộc sống thoải mái.)

"I wanted that pain."
(Còn tôi buộc mình làm mọi thứ để chạm đến thứ mình muốn.)

"He wanted a bride."
(Anh ấy muốn một lễ cưới.)

"I was making my own name."
(Tôi lại chỉ muốn tên tuổi của mình được biết đến.)

"Chasing that fame."
(Mãi chạy theo sự nổi tiếng đó.)

"He stayed the same."
(Còn anh vẫn ở đây.)

"All of me changed like midnight-"
(Chỉ có tôi thay đổi bất chợt như những cơn mưa nửa đêm.)

Tiếng hát mềm mại hoà cùng âm thanh êm tai của đàn guitar khiến cậu rơi vào một khoảng lặng.

Một khoảng lặng dài.

Yoshi không biết từ khi nào bản thân đã quên mất Park Jihoon là một người vô cùng nhạy cảm, nhưng lại có cho mình một vỏ bọc thật xuất sắc. Và cũng không biết từ khi nào, Yoshi đã vô tư đến mức không còn nhận ra những thứ mình làm lại tổn thương anh.

Video đã kết thúc bằng một nụ cười của Jihoon, nhưng Yoshi vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình. Khoảng lặng dường như kéo dài rất lâu, khi cả người cậu tê dại. Mãi đến khi đã định hình lại mọi thứ, giọt nước mắt đầu tiên mới lăn dài trên gò má cậu. Nước mắt lã chã rơi, từng kí ức ùa về khiến cậu choáng váng. Yoshi dùng tay che miệng, giấu đi tiếng khóc nức nở đau đớn.

Yoshi nghĩ đến tất cả mọi thứ đã diễn ra. Từ lần cuối cùng hai người nắm tay nhau ở chốn công cộng. Jihoon khi đó đã nắm lấy tay em rất chặt, vì anh biết ngày mai sẽ là ngày đầu tiên họ chính thức ra mắt.

"Bắt đầu từ ngày mai anh không còn là bạn trai của Yoshi nữa rồi."

"Bạn nói gì vậy?! Bạn vẫn phải là bạn trai của em!"

"Haha, chưa gì đã xù lông rồi. Anh đùa bạn thôi."

Câu nói này vốn là nửa đùa nửa thật, vậy mà mãi đến khi nó đã hoàn toàn trở thành sự thật cậu mới nhận ra.

Những tin đồn hẹn hò trước kia cậu bác bỏ, chẳng là gì so với những lời khẳng định độc thân của cậu. Những lời ấy mỗi ngày đều cứa vào tim anh một chút, cho đến khi tim anh đã nhiều vết thương đến nổi không thể dùng đến những mẩu băng cá nhân để chữa lành. Là khi Jihoon rời đi.

"Hôm sinh nhật anh ước điều gì đó?"

"Bí mật, nói ra thì không thành hiện thực được."

"Đi mà~"

"Anh ước sẽ được nắm tay Yoshi đi tất cả mọi nơi, mở một tour toàn cầu, hát cho họ nghe về chuyện tình của tụi mình."

Yoshi khi đó đã không đáp lời anh. Vì cậu biết đó là một ước mơ viễn vông. Dù sâu trong tim cậu vẫn có một khắc nào đó trông chờ vào điều đó.

Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt.

Video trong tệp được phát lại một lần nữa. Vẫn những lời tâm sự nhỏ từ anh, vẫn những câu hát chứa đựng tất cả suy nghĩ của anh.

Jihoon hoá thân hay đến nỗi ngay cả Yoshinori cũng không hề nghi ngờ. Hoá thân thành một anh bạn trai luôn hiểu chuyện, cảm thấy bất cứ điều gì em làm đều là vì tương lai của hai đứa. Một anh bạn trai dễ tính đến mức cho dù em có bị đồn đoán hẹn hò yêu đương với bất kì người nào, anh vẫn không một chút hoài nghi.

Nếu như anh không nhường nhịn cậu như vậy, có lẽ sự nghiệp của cả hai cũng chẳng được như ngày hôm nay. Và có lẽ, Yoshi cũng không phải dằn vặt với những nỗi đau mình gây ra cho anh. Bọn họ sẽ sống những ngày tháng thật đẹp bên nhau, trải qua một thanh xuân ngọt ngào, thay vì chất chồng những áp lực từ dư luận.

Nghĩ đến đây, Yoshi lại nghĩ đến tương lai cậu từng vạch ra cho anh và cậu.

Phải rồi. Người hâm mộ của họ luôn yêu thương và ủng hộ họ, cho nên cuộc sống của anh và cậu, cũng chính là do người hâm mộ quyết định.

Dù là cậu hoàn toàn đánh mất chính mình.

Hơn hết thì, mối quan hệ đồng tính trong thời đại khắc nghiệt này chính là tội tày trời. Điều này hằn sâu trong trí óc cậu đến mức nghĩ đến việc phải sống dưới sự ghê tởm và thất vọng từ mọi người, Yoshi dường như đã không còn cảm giác lo sợ như trước. Vì nó đã luôn xuất hiện trong những cơn ác mộng kể từ ngày bọn họ ra mắt. Cảm giác những người từng yêu thương mình quay lưng đi, Yoshi biết mình không thể chịu được. Giống như khi Jihoon rời đi, điều mà Yoshi chưa từng lo sợ, cậu mới biết cảm xúc của mình phụ thuộc vào anh như thế nào.

Yoshi vẫn ngồi trên ghế xoay trong studio, nhưng đầu đã rối tung. Lần nữa trong cơn hoảng loạn về thực tế cay nghiệt, cậu khóc thật nhiều.

Nhưng Yoshi vẫn luôn có câu trả lời cho mình.

Bài hát mình nói đến được ra sau bối cảnh của truyện, cho nên mình đã không ghi rõ nguồn gốc bài hát. Tên bài hát là Midnight Rain của Taylor Swift, nằm trong album Midnights. Bài hát này được cho là để dành tặng cho Tom Hiddleston. Khi hai người còn ở trong mối quan hệ, Taylor đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, còn Tom đã có ý định lập gia đình, sống một cuộc sống an nhàn vui vẻ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com