9
Jihoon dừng xe ở trước căn hộ của hai người, đèn đường mập mờ soi sáng cả con đường im ắng. Bên trong nhà vẫn còn sáng đèn, chắc là Yoshi đang đợi anh trở về. Jihoon bước đến trước cửa, trên tay đã cầm sẵn chìa khóa, nhưng anh vẫn đứng đó một hồi lâu. Suốt quãng đường đến đây, vì đống suy nghĩ rối mù trong đầu, anh đã quên mất về việc mình nên đối mặt với cậu như thế nào. Cuối cùng, Jihoon vẫn chọn dùng vẻ mặt vui vẻ gặp em, anh không muốn thấy dáng vẻ hào hứng khi anh trở về của cậu bị thay thế bằng ánh mắt lo lắng. Vậy nên, Jihoon vẫn nặn ra một nụ cười, mở cửa bước vào trong.
Đón chờ anh là cái ôm chầm từ cậu, giống như Yoshi đã trông anh ở cửa rất lâu. Cậu vùi đầu vào hõm cổ anh, cảm nhận sự ấm áp từ người yêu, hai tay siết lấy anh thật chặt, sợ anh sẽ lại đi mất. Cả hai luôn ở thật gần nhau, vậy mà hiện tại lại cảm giác như đang được gặp lại nhau sau một thời gian dài.
- Em nhớ anh chết mất Jihoon ơi.
Cậu dụi đầu, thoải mái ôm lấy anh, cảm thấy vô cùng an toàn khi ở tỏng vòng tay của người này. Jihoon không nói gì, sau vài giây suy nghĩ, chỉ có thể dùng tay xoa đầu em mấy cái.
- Jihoon không ôm lại em sao?
Yoshi khi này mới buông lỏng anh hơn một chút. Jihoon nhìn biểu hiện của cậu, trong lòng trùng xuống hơn một chút. Mắt em ướt nhòa, mũi nhỏ đã ửng hồng, giống như mèo nhỏ muốn lấy lòng chủ nhân. Vẻ mặt mệt mỏi này của cậu hiển nhiên không thể nhìn thấy qua mạng xã hội, những cuộc gọi, hay những dòng tin nhắn. Yoshi những ngày này chắc đã mệt mỏi lắm.
- Nào, không được khóc nhè.
Jihoon lần này ôm em thật chặt, xoa xoa mái đầu bông, cố gắng tìm cách an ủi người trong lòng. Anh vẫn thật yếu đuối trước dáng vẻ này của Yoshi. Jihoon không bao giờ muốn nhìn thấy cậu khóc, vậy mà hôm nay cậu lại khóc vì chính mình. Tim anh như bị bóp chặt, nhỏ giọng dỗ ngọt cậu, cho đến khi người kia lần nữa ngẩng mặt nhìn anh.
- Tụi mình vào trong thôi.
- Anh có chuyện cần nói với Yoshi.
Yoshi nắm lấy tay anh muốn kéo người nọ vào trong, lập tức khựng lại khi nghe lời vừa rồi. Cậu vốn chỉ muốn mau mau cùng anh nghỉ ngơi, mọi chuyện đều sẽ để ngày mai giải quyết.
- Chuyện quan trọng ạ? Ngày mai bạn nói với em có được không, bây giờ em muốn ôm Jihoon ngủ thôi.
Đôi mắt khẩn cầu của cậu lần nữa khiến anh phân vân, nhưng nghĩ về việc Yoshi cứ như vậy mà không biết về những dự định trong lòng anh, Jihoon cảm thấy tội lỗi vô cùng.
- Không được đâu Yoshi, anh muốn nói với em ngay bây giờ.
Hai người ngồi ở ghế nhỏ trong phòng ngủ. Lòng cậu bồn chồn, không biết Jihoon vì việc gì lại muốn ngay lập tức nói với cậu. Yoshi đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất, nhưng lại lắc đầu phủ nhận, tin rằng chẳng có lý do gì chuyện đó có thể xảy ra. Vì cậu yêu anh, và anh yêu cậu, như vậy là đủ rồi mà.
- Yoshi những ngày không có anh thế nào rồi?
- Em nhớ Jihoon đến mức không ngủ được luôn, ngày nào cũng nghĩ về Jihoon hết, vậy mà bạn trả lời tin nhắn em chậm quá trời. Em biết bạn bận nhưng cũng phải để ý đến người ta một chút chứ!
Anh biết mình yêu cậu ở điểm này, không bao giờ trách móc những việc làm sai của anh, nếu có cũng chỉ là những lời mắng yêu, hay phụng phịu làm nũng như bây giờ. Cậu luôn hiểu cho anh, tận tâm ủng hộ những quyết định và suy nghĩ của anh.
- Nhưng dạo này em cũng rất hay nói chuyện với người hâm mộ ở trên mạng xã hội, mọi người đều đáng yêu lắm, chỉ toàn khen em thôi. A, bọn họ nói với em dạo này trông Jihoon rất đẹp trai đó!
Ánh mắt lấp lánh của cậu khi nhắc đến người hâm mộ khiến Jihoon cảm thấy yên lòng. Vì cậu được yêu thương bởi rất nhiều người. Cho nên dù không có anh, Yoshi vẫn sẽ ổn thôi.
Phải, cậu sẽ ổn thôi.
Sau đó là một khoảng lặng dài, Yoshi vẫn kiên nhẫn chờ đợi điều Jihoon muốn nói, Jihoon lại chẳng dám nói ra. Anh chần chừ, liên tục thở dài, hai mắt dán chặt xuống mặt đất. Yoshi tuy đã luôn gắng giữ lấy chút cảm xúc tích cực, sự im lặng từ anh vẫn khiến những lo lắng trong cậu tăng dần.
Khoảng lặng đó cuối cùng cũng kết thúc bằng câu nói đã được chuẩn bị từ thật lâu.
- Yoshi, anh nghĩ chúng ta nên dừng lại một thời gian.
Ý cười trong mắt cậu hoàn toàn biến mất. Mắt Yoshi mở to, dường như không tin vào những gì mình vừa nghe được.
- Jihoon, bạn đùa với em có phải không?
- Yoshi...
- Bạn nói đi, đây là trò đùa có đúng không?!
Nước mắt trực chờ ở khóe mặt, giọng cậu khàn đi, lớn tiếng hỏi anh. Vẻ mặt vừa tức giận vừa uất ức của cậu giống như hàng nghìn mũi tên đâm thẳng vào tim Jihoon. Anh biết sẽ đau lắm, nhưng không ngờ lại đau đến như thế này. Anh chính là đang làm tổn thương người mình yêu nhất trên đời này bằng một câu nói cay nghiệt. Jihoon nghiến răng, đảo mắt sang hướng khác, không cả gan nhìn vào mắt cậu.
- Anh nghĩ chúng ta có lẽ không thật sự hợp nhau.
- Park Jihoon! Mình ở bên nhau sáu năm rồi, là sáu năm lận đó. Bạn nghĩ một câu không hợp này có thể giải quyết tất cả sao?
- ...
- Bạn thật sự tránh mặt em suốt thời gian qua chỉ để quay về và nói chia tay sao?
Lời nói của cậu như xé toạc từng mảnh tim của anh. Cậu nói đúng, đây là kiểu lý do kì lạ gì chứ. Nếu không phải Yoshi, Jihoon sẽ chẳng thể yêu thêm một ai nữa, vậy mà bây giờ lại nói không hợp. Anh tự cười chính mình vì đã nghĩ ra một lý do không thể ngu ngốc hơn.
Sự tức giận của cậu rất nhanh lại chuyển thành sự hoang mang. Cậu nắm lấy gấu áo anh, điều muốn nói nghẹn lại ở cổ họng, dù cố gắng thế nào cũng không thể nói ra.
- Jihoon... hết yêu em ạ?
Mất mấy phút sau đó, cậu mới lắp bắp hỏi anh. Giọng cậu như vỡ vụn, hai mắt đã nhoè đi khuôn mặt của người thương. Jihoon không trả lời, chỉ tiếp tục cúi gầm mặt. Chỉ cần nhìn thấy ánh mắt đáng thương đó, anh sẽ lại chạy đến ôm cậu mà thôi.
Hai người ngồi đó không nói lời nào, chỉ có tiếng thút thít nho nhỏ. Yoshi chưa hao giờ nghĩ đến chuyện chia tay, cũng chưa bao giờ nghĩ anh sẽ nói những lời gây tổn thương với cậu. Người luôn yêu cậu, vì điều gì mà lại rời đi chứ?
Niềm tin và điểm tựa duy nhất của cậu, sẽ đi mất.
- Jihoon ở lại đây đêm nay có được không?
Jihoon gật đầu, bước đến ngồi xuống cạnh em, để người nọ tựa vào lồng ngực mình. Họ cứ như vậy ở bên nhau cả đêm, không ai chợp mắt. Một giây một phút cũng không thể lãng phí, vì chỉ vài tiếng đồng hồ nữa thôi, họ không còn là của nhau. Yoshi ở trong lòng anh, giữa màn đêm tĩnh mịch nghe rõ mồn một những nhịp đập. Bọn họ vẫn giống như khi trước, quấn quít lấy nhau.
Nước mắt cậu vẫn không ngừng rơi, hàng mi vừa khô lại ướt đẫm. Vì Yoshi không muốn tin vào sự thật này, sự thật rằng người đang ôm cậu vào lòng chẳng còn chút tình cảm nào với mình. Cậu yêu anh nhiều như vậy, thì ra vẫn không thể đổi lại sự "mãi mãi" mà anh đã hứa hẹn.
- Jihoon, em yêu anh.
- ...
—
Gương mặt khó chịu của quản lí không lọt vào tầm mắt của Yoshi, cả giọng điệu bực bội của anh cũng không hề lay động cậu.
- Tạm ngưng hoạt động sao Yoshi? Bây giờ đang là thời kì đi lên của nhóm đó?
- Em vẫn sẽ nhận những việc nhỏ lẻ ạ, và nhóm có thể biểu diễn không có em.
Quản lý Kang rốt cuộc cũng không thắng nổi sự bướng bĩnh của cậu. Anh chau mày, xoa xoa thái dương, vừa thở dài vừa bắt đầu mở máy tính huỷ đi những event được sắp xếp từ trước. Bọn họ may mắn không nhận bất kì hợp đồng lớn nào, việc bồi thường vẫn có thể lo liệu.
- Được rồi, anh biết tâm trạng em đang không ổn định. Nhưng đừng để những thứ đó ngán đường sự nghiệp của em, mau mau trở lại nhé.
- ... vâng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com