팔
Thời gian cứ thế trôi qua, thấm thoát đã được thêm mấy tháng trời nữa kể từ ngày em phát hiện mình thích gã. Mỗi ngày đều quấn quýt bên cạnh gã, âm thầm chăm sóc. Nhưng cứ ngỡ bình yên sống với nhau như thế, hoá ra lại không phải.
Đoạn tình cảm nào chôn quá sâu cũng sẽ bí bách vô cùng, em cũng chẳng ngoại lệ.
Hôm nay như thường em vẫn ở nhà chuẩn bị cơm tối, chờ Hoseok tan làm sẽ cùng nhau ăn cơm. Chỉ là bữa cơm hôm nay sẽ trang trọng hơn chút, có nến, có hoa, và tất cả những món ăn em nấu bằng cả tấm lòng, muốn dành tặng cho gã điều tốt nhất. Diện trên mình bộ váy hai dây đen tuyền hở lưng, có chút lấp lánh. Elena còn đặc biệt thay đổi kiểu tóc buộc nửa đầu, tạo cảm giác giống một cô tiểu thư nhỏ nhắn thật sự. Trong lòng háo hức không thôi, ngó đồng hồ liên tục chờ người kia về.
Vì em quyết định sẽ tỏ tình gã.
"Gì đây? Hôm nay là ngày đặc biệt à?"
Hoseok vừa mở cửa nhà liền thấy phòng khách tắt điện tối om, chỉ trừ ở bàn ăn có sáu cây nến nhỏ đang phát sáng. Gã còn thấy lấp ló bóng dáng thon thả của một người con gái vừa đi khỏi vùng sáng, tiếng bước chân chậm rãi tiến tới chỗ gã, mang theo chút mùi hoa oải hương thuần khiết. Hoseok vừa lướt qua liền biết là ai.
Em vòng ra sau lưng, nhẹ nhàng chủ động ôm lấy gã. Hoseok có chút bất ngờ nhưng lại im lặng không phản kháng, tự mình xem xem em định làm gì. Elena đẩy gã vào tới bàn ăn, không gian hoàn toàn là mảng màu đen, chỉ duy nhất vài ngọn nến yếu ớt này mới có thể giúp cả hai nhìn thấy hình ảnh mờ nhạt của đối phương lúc ngồi đối diện nhau.
Em im lặng, khoé miệng cười mỉm, thuần thục đưa một ly rượu vang về phía gã. Hoseok nhướn mày, cả người tựa vào ghế nhìn em, tay không vội nhận lấy ly rượu, gã hỏi.
"Sao vậy?"
"Có thể uống trước đã được không?"
Hoseok đồng ý, cùng em lịch thiệp cụng ly. Không chần chừ liền một hơi uống hết, còn em chỉ nhấp một ngụm nhỏ. Lần đầu tiên uống rượu đúng là có chút khó chịu thật đấy.
Giây phút tiếp theo chính là sự can đảm cả đời em gộp lại, tập trung duy nhất vào lần này. Em hơi rướn người về phía trước, đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên tay gã mà nắm lấy. Hoseok vẫn giữ nguyên tư thế ngồi như vậy, nhìn thẳng vào mắt em, lần này gã không siết tay em nữa. Chỉ đơn giản là ngồi im chờ đợi, gã muốn biết em đang nghĩ gì.
"Anh Hoseok.." - Em nhẹ giọng gọi.
"Ừ"
"Tôi...ý em là...em thật sự thích anh, có thể cho em một cơ hội được không?"
Elena chuyển đổi cách xưng hô thật sự làm gã sửng sốt, hàng lông mày khẽ nhíu lại. Cả một không gian im lặng có hai bóng người đang chăm chú nhìn đối phương. Một người chờ đợi câu trả lời, một người lại không biết phải làm sao. Chợt em nói tiếp.
"Em phát hiện ra mình đã thích anh lâu lắm rồi, lúc ấy mới biết hoá ra không phải là em dễ dãi, cũng không phải là thói quen. Nó chỉ đơn giản là thích, em thích anh, cực kì nghiêm túc thích anh..."
"Bất luận thế nào em cũng phải nói ra. Mặc dù...không biết liệu anh có thể chấp nhận một người không nơi nương tựa, không có gì nổi trội như em ở bên cạnh hay không?"
"Em biết mình không xứng, nhưng Hoseok. Em có thể chăm sóc anh, như cách mà em vẫn làm..."
Elena nhìn thẳng vào mắt gã, chính gã cũng cảm nhận được. Sự bộc bạch có phần khô khan này em đã phải có bao nhiêu can đảm, thì ra em cùng gã làm những loại hành động thân mật lại chẳng đơn giản như gã nghĩ. Hoseok coi đó là một thói quen, nhưng với em lại là thứ tình yêu lần đầu được trải nghiệm, em trân quý nó biết bao.
Tuy vậy, gã đã trải qua biết bao nhiêu mối tình. Chả nhẽ gã lại không hiểu? Đâu phải chỉ một câu 'cực kì nghiêm túc thích' của em là có thể làm cho gã lay động. Gã thấy được sự chân thành nơi em, cũng cảm nhận được bàn tay nắm lấy tay mình đang run rất dữ dội, mặc dù đã cố kìm nén nhưng vẫn không được. Nó không bình tĩnh như vẻ bề ngoài của em.
"Hoseok, nhìn thẳng vào mắt em đi"
"Elena.." - Lần đầu tiên gã gọi tên em một cách ngập ngừng như vậy.
"Có thể em chưa hiểu rõ về con người tôi. Nhưng em biết đấy, tôi không có hứng thú với yêu đương. Chỉ chơi qua đường. Em không nên dính vào một người như tôi đâu.."
Hoseok nhìn thoáng thấy trong ánh mắt em bắt đầu gợn sóng, đôi mắt em nặng trĩu, nhanh chóng đã bị lớp nước bao phủ. Nhưng vẫn như mọi lần, em kìm chế thật tốt để nó không rơi xuống. Elena cười đầy gượng gạo, bỏ tay mình ra khỏi tay gã, em xoa gáy hỏi với chất giọng có chút run.
"Vậy...anh có muốn ăn cơm nữa không?"
Gã lưỡng lự một chút mới gật đầu, dù sao với sự tử tế cuối cùng của một thằng đàn ông. Đối với người tận tâm chuẩn bị bữa tối cho mình, tuy đã từ chối họ, nhưng gã vẫn sẽ ăn bữa tối ngày hôm nay mà không vì lý do gì cả. Hoseok chẳng nghĩ chỉ vì chuyện này mà gã phải tránh né em, kể cả việc bỏ lại đống thức ăn ngày hôm nay.
Em chẳng còn có thể làm gì ngoài việc liên tục cười một cách không chút tự nhiên nào, cơm cũng đột nhiên nuốt không trôi nữa. Elena cầm lấy chai rượu vang còn nguyên, chỉ cúi đầu nói với gã một câu rồi đi lên phòng trước.
"Anh ăn đi, em no rồi"
Gã chẳng níu em lại, cũng không hỏi liệu em đã thực sự ăn hay chưa. Cứ vậy mà "Ừ" một tiếng rồi tiếp tục bữa tối.
Em lê từng bước nặng nề lên phòng, chưa bao giờ em cảm nhận được thế nào là cảm giác thất tình. Cho tới ngày hôm nay, em nghe thấy tiếng con tim mình vỡ vụn, hơn hết là cảm giác đau thật đau mà trước giờ em chưa từng hiểu. Mỗi bước chân đều kéo theo biết bao tâm tư, bóng lưng gầy gò của em cô độc đến lạ. Hoá ra thất tình là như thế, hoá ra bị người khác từ chối tình cảm lại là như vậy.
Người đầu tiên khiến em thật sự có thể mở được lòng mình bằng những cách vô tình nhất, thế mà đã từ chối em. Gã nói đúng, em chưa thật sự hiểu rõ về con người gã. Những hành động thân mật, sự quan tâm gã làm với em nó chẳng phải tình yêu, chả qua là em tự mình đa tình, tự mình suy nghĩ viển vông, hy vọng quá lớn vào đoạn tình cảm này. Với Hoseok, hành động đó thật bình thường, có khi với chính bản thân gã nó cũng là sự tôn trọng tối thiểu dành cho phụ nữ. Chỉ có mình em ngộ nhận hành động đó là yêu đương thôi.
Là em hiểu sai, hay do gã sai vì gieo hy vọng cho em đây?
Mệt mỏi nhìn ra ngoài, trăng đêm nay sáng đến lạ, chiếu thẳng vào cõi lòng tan nát của người thiếu nữ bên cửa sổ. Đôi mắt em đã bao lần ầng ậc nước, nhưng chưa một lần khóc thực sự. Nó cứ luôn mang một vẻ u buồn khiến người khác phải xót xa, vậy mà giờ đây từng giọt, từng giọt nước trong suốt rời khỏi khuôn mặt kiều diễm của em, chúng rơi xuống bàn tay em.
Phải chăng ông trời cho em đôi mắt buồn, cuộc đời đầy nghiệt ngã, ban cho em sự nhẫn nhịn như thể đã biết rõ khi em khóc sẽ thảm thương đến mức nào. Hàng mi cong, dài cũng sớm đã ướt đẫm, Elena cứ vậy mà khóc, trực tiếp cầm chai rượu tu hơi đầy. Vị đắng lẫn chút cay, em không thích nó, nhưng giờ đột nhiên lại cảm thấy vị rất bình thường.
Vì chúng làm sao có thể đắng bằng cuộc đời em?
Em gục xuống bên thành cửa sổ, chai rượu vị vứt lăn lóc sang một bên sớm đã chỉ còn vài giọt. Elena đưa tay ôm lấy mặt mình, em khóc nức nở, khóc tới mức nước mắt làm em gần như chẳng thể nhìn thấy gì nữa, tới khi lồng ngực bắt đầu cảm thấy khó thở. Em vẫn mặc kệ, không quan tâm tới việc sợ người khác thấy em đang trong bộ dạng thảm hại thế nào. Em chỉ biết em muốn khóc, không cách nào ngừng lại được, cứ như thể bao nhiêu uất ức bấy lâu dồn nén chực chờ tuôn ra một lần vậy.
Hoseok đứng đằng sau cánh cửa, gã đã băn khoăn không biết liệu mình có nên mở cửa vào hay không. Gã nghĩ giờ không phải thời điểm thích hợp, nghĩ em sẽ tránh mặt gã. Cho tới khi gã nghe thấy tiếng khóc của em ngày một lớn, gã mới quyết định cứ đứng ở đó, lưng dựa vào tường. Hoseok suy nghĩ liệu có phải những lời bản thân gã nói ra có hơi thẳng thắn đối với em, có phải đã làm tổn thương em. Nhưng gã chẳng thể làm gì khác, đó là những lời thật lòng duy nhất mà Hoseok có thể nói, cũng đã tử tế lắm rồi. Gã không muốn tự dằn vặt chính mình nữa, hơn ai hết, gã không muốn tới kết cục thế này. Cũng chưa bao giờ nghĩ em sẽ nảy sinh tình cảm với mình.
Chẳng rõ qua bao nhiêu lâu gã cứ đứng ở đó, chỉ biết khi nghe thấy tiếng khóc trong phòng dần bé đi, Hoseok mới dám chầm chậm tiến vào. Căn phòng ngập tràn mùi rượi, lấn át cả hương gỗ vốn dĩ thộc về gã. Gã thấy em nằm gục bên cửa sổ, cạnh là chai rượu đã cạn. Có thể do em đã say, hoặc cũng có thể do khóc tới kiệt sức, em đã ngủ thiếp đi. Nhưng khi tiến lại gần, ngay cả khi tưởng đã kết thúc, khoé mi em vẫn ướt đẫm, vài giọt nước mắt còn chảy ngang xuống. Trông em thật thảm, đôi mắt trong veo, to tròn thường ngày chẳng còn nữa. Thay vào đó là đôi mắt đã sưng húp, hàng lông mày em khẽ nhăn lại. Cho dù em đã ngủ, nhìn gương mặt Elena vẫn luôn hiện hữu rõ một nỗi buồn, từ tận sâu đáy lòng em.
Hoseok cẩn thận để chai rượu sang một bên, gã nhẹ nhàng hết mức có thể bế em đặt lên giường, chu đáo đắp chăn cho em, chỉnh tư thế thoải mái nhất. Trước khi xoay người vào phòng tắm, gã khựng lại, im lặng nhìn em thật lâu, trong lòng bề bộn vô cùng. Chẳng ai biết gã đang nghĩ gì, đến ngay cả gã cũng thế.
Khi nghe tiếng đóng cửa phòng tắm thì cũng là lúc hai giọt lệ em tuôn lần nữa. Không rõ còn mơ hay tỉnh, đã ngủ hay chưa, nhưng giọt lệ cuối cùng ấy thấm vào lớp nệm cũng đã đem theo sự thống khổ đến cùng cực rồi.
Nếu không yêu, sao lại gieo hy vọng như thế?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com