8
Nửa đêm sau khi làm việc xong, Quân sang phòng Mây để xem em thế nào. Anh đưa tay lên trán em, em bắt đầu sốt rồi, cũng không phải quá bất ngờ vì hôm nay em đã dầm mình lâu trong mưa, mà thể trạng em lại yếu ớt. Khắp cơ thể em chỗ nào cũng nóng, trán lại chảy đầm đìa mồ hôi. Anh cho Mây uống thuốc hạ sốt, còn lấy khăn ấm đắp cho em. Quân ở phòng Mây canh chừng em cả đêm, nếu nhiệt độ cơ thể em không giảm sẽ đưa em đi viện, cũng may gần sáng em đã dần ổn hơn.
- Anh hai sao không thức em dậy? – Em lờ mờ tỉnh dậy, nhìn chiếc kim đồng hồ đã điểm 7 giờ
- Hôm nay nghỉ ở nhà đi. Thuốc anh để sẵn ở đây, đồ ăn sáng anh cũng nấu rồi, phải ăn rồi mới được uống thuốc, nhớ chưa?
- Em biết rồi ạ.
- Hôm nay anh có cuộc họp nên không ở nhà với em được, anh sẽ tranh thủ về nhà sớm. Có thấy mệt trong người thì gọi chị An biết chưa?
- Anh hai đừng lo, hôm nay có cô giúp việc đến dọn dẹp nhà mà. Anh cứ đi làm đi.
- Phải ở yên trong nhà đấy, mấy hôm nay trời mưa to, em ra ngoài sẽ bệnh nặng thêm.
- Em nhớ rồi mà.
Quân đo nhiệt độ cho em một lần nữa trước khi đi làm. Để Mây ở nhà một mình anh thật sự không yên tâm. Trông em vẫn còn mệt mỏi quá, nãy giờ em cứ đưa tay lên đầu, chắc em bị đau đầu rồi. Nhưng đúng hôm nay anh có việc quan trọng ở công ty nên không thể ở nhà với em.
Cuộc họp hôm nay kéo dài, lại nảy sinh thêm nhiều sự cố, dù cố gắng để về với Mây nhưng anh cũng không thể về sớm hơn được là bao. Trên đường về Quân mua cho em ít bánh ngọt, dù em thích nhưng chẳng mấy khi anh cho em ăn vì em thường sẽ bỏ cơm sau khi ăn bánh.
Anh vừa dừng xe trước cổng, nhìn vào đã thấy Mây đứng ngoài sân. Em mặc phong phanh, chỉ đội một cái nón để không bị ướt. Trời vừa mưa xong, anh đã dặn em phải ở yên trong nhà vậy mà em lại cãi lời anh.
- Tại sao ra ngoài này? – Giọng của anh làm Mây thoáng giật mình, anh về từ khi nào em cũng không để ý
- Anh hai mua bánh ngọt ạ?
- Đi vào nhà, nhanh lên!
Mây tươi cười nhìn anh khi thấy túi bánh trên tay anh, cũng lâu lắm rồi anh không mua cho em ăn. Trái với gương mặt phấn khởi của em thì anh lại tỏ rõ vẻ không hài lòng. Anh không đưa túi bánh cho em mà đặt nó lên bàn. Em đã nấu bữa tối để đợi anh về, Quân kiểm tra cháo nấu cho em lúc sáng, cũng chẳng vơi đi bao nhiêu. Trời vừa mưa xong, mùi hơi đất nồng nặc, vậy mà em đã không ăn gì lại còn chạy ra ngoài sân, có khi tối nay lại đổ bệnh nữa.
- Anh có bảo em nấu ăn không? Đã bệnh thì ở yên trong phòng, tại sao lại làm việc nhà làm gì?
- Tại... bình thường nếu anh hai về trễ em vẫn nấu ăn mà... – Mây không hiểu tại sao anh lại gắt lên với em, em chỉ làm việc hàng ngày mình làm thôi. Mắt em bắt đầu long lanh nước, âm lượng giọng nói nhỏ dần lại, đã 2 ngày liên tiếp Quân nổi giận với em.
- Anh có dặn phải ăn rồi uống thuốc chưa? Tại sao cháo còn y nguyên vậy?
- Em... có ăn mà... Nhưng mà em thấy không khỏe nên không ăn nhiều được.
Quân biết em không dám nói dối. Nếu em bảo em có ăn thì đúng là em có ăn thật, nhưng nhìn vào tô cháo anh chắc chắn em chỉ ăn được vài muỗng, ăn như thế thì xem như là không ăn gì rồi.
- Đã không khỏe thì sao không ở yên trong nhà? Ra ngoài sân làm gì?
- Em vừa đi mua ít thức ăn cho cá, cả ngày hôm nay nó chưa ăn gì, mà ở nhà thì hết thức ăn... – Em cúi mặt xuống, lí nhí đáp. Em còn thật thà đến mức khai cả chuyện mình vừa ra đường, em thật sự ngốc đến mức này rồi.
- Trước khi đi anh dặn em thế nào?
- Anh hai dặn em ở yên trong nhà, ăn xong thì uống thuốc...
- Vậy tại sao không nghe lời? Đang ốm vậy, trời thì mưa gió còn đi ra ngoài?
- Em... tại vì...
- Đứng úp mặt vào tường.
Nước mắt em bỗng nhiên trào ra khi nghe anh nói câu ấy, hôm qua anh vừa đánh em xong, vậy mà hôm nay còn có ý định phạt em lần nữa. Mây ngoan ngoãn làm theo lời anh, nhưng nước mắt đã rơi lem luốc hết cả mặt. Em vừa ốm xong, anh cũng không có ý định trách phạt em, nhưng anh lo nếu không khiến em ghi nhớ chuyện lần này thì em vẫn sẽ tái diễn, em sẽ nghĩ rằng vì mình ốm nên sẽ không bị phạt. Quân không để em đứng lâu, dù gì em cũng là một đứa trẻ hiểu chuyện, chừng đó thời gian chắc cũng đã đủ với em.
- Anh phạt em thế nào đây?
- Sao... cũng được ạ.
- Sao cũng được thì anh đánh 50 thước cũng được phải không?
Anh đứng cạnh em nhìn xuống, em đang rấm rứt khóc, mắt mũi đỏ hoe. Nghe xong câu anh nói, em giật mình quay sang nhìn anh với đôi mắt ngấn nước đáng thương, nhưng rồi em cũng im lặng quay mặt về phía bức tường. Anh chưa từng đánh em nhiều như vậy, em chưa tưởng tượng được bị đánh 50 thước sẽ như thế nào, nhưng anh đã nói thì em cũng không dám cãi.
- 50 cũng được phải không? – Anh đưa mặt sát lại gần em hỏi lại – Em chịu nổi không?
Em mếu máo lắc đầu nguầy nguậy, em chỉ là không dám trả giá với anh, còn 50 thước thì em tất nhiên không chịu nổi.
- Vậy em nói đi, em thấy lỗi của em phạt bao nhiêu là đủ?
- 20... à không... 10... 10 thôi anh hai.
- Còn nếu có lần sau thì sao?
- Thì... 50 ạ.
- Đây là em nói. Lần sau không được cãi lời anh chạy lung tung nữa, ốm phải ở yên trong nhà, ăn uống đoàng hoàng rồi uống thuốc, nhớ chưa?
- Rồi ạ.
Em tự giác chống tay vào tường như mọi khi anh phạt em. Vì em ngoan ngoãn nhận lỗi nên anh cũng chỉ nhẹ tay để răn đe em. Thế nhưng mỗi thước đánh xuống cũng khiến em giật nảy mình, dù gì em cũng vừa ốm dậy mà, chỉ mới đêm hôm qua em vẫn còn sốt chẳng mở mắt nổi. Đến thước thứ 6, cơ thể em đã không còn giữ được tư thế ban đầu, không phải anh đánh đau đến mức đó, mà vì cơ thể em đang nhức mỏi nên cái đau râm ran ở mông cũng khiến em khó chịu. Quân cố hoàn thành nhanh 4 thước còn lại, anh đã muốn dừng lại khi thấy em không còn đứng vững nữa, nhưng đã quy định bao nhiêu thì phải thực hiện đủ, anh không muốn em nghĩ anh chỉ dạy dỗ em một cách nửa vời.
- Biết lỗi chưa? Lần sau có cãi lời anh nữa không?
- Em không... Em xin lỗi anh...
- Được rồi, nín đi! Ngoan, anh thương!
Anh ôm lấy em dỗ dành dù chỉ ít phút trước vẫn còn nghiêm khắc với em. Anh đặt thước gỗ sang một bên, rồi vòng tay qua cổ Mây kéo em ra sau bếp. Cả ngày em chưa ăn gì, nên giờ phải tẩm bổ cho em mới được. Em vâng lời anh ngồi xuống bàn, thật khó để nhìn mặt anh mỗi khi anh vừa đánh em xong. Mọi khi Quân cứ ôm em vào lòng, em sẽ cảm thấy dễ chịu hơn phải ngồi đối mặt với anh như vậy. Anh lấy khăn lau nước mắt cho Mây, em cứ để mặc anh làm gì thì làm, đôi mắt ướt đẫm của em vẫn cứ nhìn về một hướng khác.
- Ăn cơm đã rồi mới được ăn bánh.
- Em... biết rồi.
Anh như hiểu rõ được ý muốn của Mây nên dặn trước. Từ nãy giờ ánh mắt của em cứ hướng về túi bánh trên bàn, nhưng nếu cứ chiều em thì em sẽ bỏ cơm mất. Có anh ngồi trước mặt nên dù không muốn ăn em cũng phải miễn cưỡng ăn. Mỗi lần Quân gắp thức ăn vào chén cho em thì em lại không kiềm được mà thở dài, em thấy nhạt miệng và không muốn ăn. Dù không nói gì nhưng mắt em cứ nhìn về hướng túi bánh ngọt anh mua, em thích ăn bánh, ăn bánh em sẽ không thấy nhạt miệng nữa. Đũa em cứ mãi chọc chọc vào chén cơm trước mặt, thức ăn này toàn là em nấu nhưng em lại cảm thấy như cực hình khi bỏ chúng vào miệng.
- Mây!
Quân lớn giọng gọi tên Mây khiến em giật mình ngước lên nhìn anh, nước mắt chưa kịp ngưng đã rươm rướm trở lại. Em biết anh định mắng em vì thấy em không chịu ăn uống gì, em thì bị thái độ của anh làm cho sợ hãi. Anh vừa đánh em xong, chỉ nói thương em được một câu rồi lại tiếp tục lớn tiếng với em nữa. Em bắt đầu khóc nhiều hơn, dạo này anh mắng em nhiều, đã vậy hai ngày liên tiếp anh còn phạt em, tâm hồn yếu đuối của em thật không tránh khỏi cảm giác tủi thân đến bật khóc. Em không phải không muốn nghe lời anh, mà vì em không ăn nổi, em thật sự không phải bướng bỉnh đến vậy. Mây cứ nhìn anh rồi khóc khiến anh cũng chẳng biết làm sao với em. Anh cũng nhận ra có lẽ mình đang hơi nghiêm khắc với Mây, chỉ vì anh cả ngày ở công ty lo em ốm còn em lại cứ không một chút màng đến sức khỏe.
- Anh làm em sợ đến vậy à? Đến mức không dám ăn? – Anh thở dài, kiên nhẫn nói chuyện với Mây
- Anh phạt em không phải vì muốn làm em đau, anh chỉ muốn em hiểu ra vấn đề thôi. – Anh rút mấy tờ khăn giấy lau mặt cho em, nước mắt của em đôi khi làm anh thấy lo lắng, anh lo rằng đôi lúc mình không thể giữ bình tĩnh với em, trong khi em lại quá yếu ớt.
- Em... không phải... em chỉ là... không ăn nổi.
- Vậy em không muốn ăn nữa phải không? – Anh hạ giọng hỏi
- Em... em xin lỗi... – Mây mếu máo trả lời, em cũng không rõ câu hỏi của anh mang ý nghĩa trách mắng hay muốn hỏi ý kiến em
- Không muốn ăn thì không cần ăn nữa đâu, anh không ép em nữa.
- Thật ạ? – Em ngơ ngác hỏi lại anh
- Bây giờ không ăn thì tối đói cũng đừng ăn đấy. Đây là do em chọn.
- Em... muốn ăn bánh. – Em cúi mặt, lí nhí nói với anh. Dù anh có vẻ nhượng bộ với em nhưng trong giọng điệu lại chẳng thể hiện điều đó.
Quân đẩy túi bánh về hướng em. Mặt Mây thoáng nét cười khi em cầm mấy chiếc bánh trên tay. Em thích bánh ngọt lắm, nhưng nếu anh không mua cho thì em cũng không dám ăn vì thường ăn bánh xong em sẽ bỏ bữa. Anh nhìn em ăn bánh, như đứa trẻ con vừa nhận được đồ chơi mới vậy. Mắt em vẫn đỏ hoe vì khóc nhiều, em vừa ăn vừa lấm lét nhìn anh, đến lúc anh nhìn sang thì em lại cụp mắt xuống. Hôm nay anh chỉ toàn mắng em làm em thấy sợ, ngồi với anh em cảm thấy không thoải mái chút nào.
- Anh hai giận em ạ? – Mây lí nhí hỏi anh, không khí này thật khiến em khó chịu
- Anh đánh em em không giận anh thì thôi, sao anh giận ngược lại em được. – Giọng điệu này của anh có lẽ không phải đang trách mắng em thì phải
- Em xin lỗi vì hôm nay không ngoan, đã vậy còn bỏ cơm nữa. Em... chỉ hôm nay thôi...
- Được rồi, không sao. Ăn xong rồi thì lên phòng nghỉ ngơi đi, chút anh lên đo nhiệt độ cho em.
Dù anh nói vậy nhưng Mây vẫn nấn ná ở lại trong lúc anh dọn dẹp bàn ăn, em cũng chẳng mệt đến mức phải nghỉ ngơi, anh lại đang làm quá lên về bệnh cảm vặt của em thôi. Mây ôm chặt anh từ phía sau, hôm nay anh không ôm em để làm hòa thì để em ôm anh vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com