Lưu ý: Truyện lấy cảm hứng từ Đạo tình - Chu Ngọc."Anh hạ dược tôi!" gương mặt cô vì tức giận cộng với dược tình mà đỏ lên, làm tên nam nhân nào đó không nhịn được mà muốn cắn một cái:"Tức giận cái gì? Ván này do em thua còn trách ai được. Ngoan nào bảo bối! Ai bảo em không giảo hoạt bằng tôi" Nói xong anh không quên tặng cô một nụ cười xảo trá, điên cuồng giày vò cô suốt đêmTác giả: Tình Văn (bút danh)Nam chính phúc hắc, nữ chính cũng không kém nhưng làm sao bằng được nam chính chứ =))Truyện sủng, không có tiểu tam. Nếu có thì 1 là man chính 1 đao chém chết, 2 là nữ chính tát nát mặtKhông phải Văn tự tin đâu mà là nếu các bạn có đăng ở trang khác thì ghi nguồn và tên tui dùm nha _ Tình Văn _…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…
[Bản reup đã được sự chấp nhận của nhà edit. Xin đừng repost/ edit khi chưa xin phép. Đừng quên ủng hộ các editor và beta-er bằng cách like, share các tác phẩm của họ!][Permission was granted by the editor and beta-er to repost. Please do not repost/edit without permission but sharing this post is welcomed. Don't forget to support the editor(s) and beta-er(s) by like/share their work!]Tác phẩm: Trọng sinh chi lãng lãng tinh khôngTác giả: J112233Thể loại: Trọng sinh, hiện đại, 1×1, giới nghệ sĩ, HE.Chuyển ngữ: QT và nhiều công cụ khác.Biên tập: MissTony. Giới thiệu:Kiếp trước Bạch Lãng là một minh tinh nhỏ, ghét BOSS ra mặt kia, lại đâu ngờ đau tim chết queo vì một cuộc yêu ngu dại, còn kéo cả BOSS phải tiễn anh nốt đoạn đường cùng.Nên khi sống lại, đách có yêu đương gì nữa, còn BOSS hả... gã muốn, cho luôn.Vậy nên, đây là câu chuyện về một anh chàng minh tinh nhỏ tiện đường lụm BOSS, sau đó, tình giả thành thật rồi.Nguồn: https://misstony.wordpress.com/tủ-sach/sao-troi-lap-lanh/…
[ EDIT ]Truyện của tác giả : Lan Chức( Tên Hán-Việt: Nàng như vậy như vậy mĩ) 96 chương + 12 phiên ngoại.Edit #SalimBeta #KumoeLạnh lùng học thần X Yêu tinh học tra hoa hậu giảng đường"Trước khi thích cậuTôi không phải người điên cuồngSau khi thích emAnh chưa từng có lý trí"__by Cố Tinh Trầm __Bạn học Bát Trung đánh giá Cố Tinh Trầm: vóc dáng cao,da trắng, lạnh lùng cùng nhút nhát, cả người phong độ trí thức, là học bá trong học bá, học sinh ba tốt trong học sinh ba tốt.-Hứa Anh âm thầm trợn trắng mắt:Đồ lừa đảo!!Bạn học Bát Trung đánh giá Hứa Anh: chân dài, eo thon, mắt to, nhà có tiền, chỉ là thành tích kém đến không nỡ nhìn cha mẹ, là hoa hậu giảng đường trong hoa hậu giảng đường, thiếu nữ bất hảo trong thiếu nữ bất hảo.-Cố Tinh Trầm hơi hơi mỉm cười:Bé ngoan!Sau khi Hứa Anh học xong tiết hai nghe được đánh giá của Cố Tinh Trầm, liền đem sách vở của cậu... xé!!.... - Lời cuối sách -Sau này lớn lên, Hứa Anh thích nhất là ôm lấy tay chồng, hỏi anh có yêu cô không, yêu nhiều thế nào, có phải hay không yêu nhất.Cố Tinh Trầm tay kẹp thuốc lá suy nghĩ chốc lát, nói:" Nói yêu em không bằng nói hận, hận không thế mang em đốt thành thuốc lá hít vào phổi, hoặc là bóp nát rồi ăn, ai cũng không thể lấy em đi."Hứa Anh sợ đến mức bỏ chạy, mắng to biến thái.Ban đêm cô mới âm thầm đến bên anh:" Tốt nhất em sẽ là một viên kẹo đường, ngậm ở đầu lưỡi anh, thấm vào ngực anh, ngọt ngào ở đầu quả tim."" Tôi của niên thiếu, có lạnh nhất dáng vẻ, cũng có ôn nhu nhất tình yêu."-------------Follow page:"Nhà có hai con mèo" Trên Facebook…
Thể loại: đô thị sắc, ngôn tình hayNội dung truyện online: Tần Lạc mang thai rồi. Đối phương: Diện mạo không rõ; tuổi không rõ; thân phận không biết.Mười tháng hoài thai, ngày đó đứa nhỏ sinh ra, bị người cha thần bí của đứa nhỏ ôm đi, từ đây mẹ con chia lìa....Vài năm sau.Trên đường Tần Lạc không cẩn thận nhặt được một người bạn nhỏ Hoả Tinh, đến ngày thứ hai, một người đàn ông nguy hiểm lại cường thế, dẫn một đám người áo đen như hung thần ác sát xông vào nhà cô."Tần tiểu thư, chúng tôi hoài nghi cô có liên quan tới án bắt cóc Hoắc thiếu gia, mời đi theo chúng tôi một chuyến, hiệp trợ chúng tôi điều tra."Mẹ nó!Tiểu thiếu gia nhà họ Hoắc sao?Cái người bạn nhỏ Hoả Tinh này, lại có thể là con trai của nam thần Hoắc Kỷ Thành cấm dục tiếng tăm lừng lẫy ở thành phố D? Nhưng mà, vì sao mặt mày lại giống bộ dạng bản thân như vậy?!…
[HOÀN] ÁNH TRĂNG VÌ TÔI MÀ ĐẾNTên gốc: 月亮奔我而来Tác giả: Bạc Ngạn Biên.Thể loại: Hiện đại - niên thượng - song hướng thầm mến - vườn trường - cẩu huyết - HENguồn: Trường Bội.Độ dài: 65 chương.Chuyển ngữ: Longuevie, Đậu, BisTruyện được đăng tải duy nhất tại Wordpress: longueviexxcom.wordpress.com và Wattpad: Đậu Là Mèo (@daulameoo). Vui lòng không re-up, xin cảm ơn!17/01/2021 - 28/03/2021Giới thiệuĐào Khê vốn phải là bạn từ thuở còn cởi truồng tắm mưa với Lâm Khâm Hòa, nhiều năm trôi qua, bỗng trở thành người thương.Lâm Khâm Hòa x Đào KhêKhi tôi mải mê chạy theo ánh trăng, ánh trăng sáng ấy cũng vì tôi mà đến.…