Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 15

4 tiếng sau...

Đầu của Katherine trống rỗng, quay cuồng, mí mắt nặng trĩu chưa thể mở ra được, chỉ có thể cảm nhận bên ngoài bằng âm thanh.

"Sao ngươi không giết quách nàng ta như cách hành hạ lũ gà kia? Để lại làm gì chỉ gây nên phiền phức không nên có, ngươi không thấy việc hôm nay chúng ta đã phí biết bao nhiêu thời gian sao, Fei?"

"Hả? Có phải là ngươi muốn gây chiến không?"

"Được, ai thắng thì quyết theo người đó."

"Quên luật của bang rồi sao? Thành viên trong bang không được nội chiến, việc gì không thể quyết định được thì phải tung đồng xu."

Tiếng lách cách vang lên...

"Sấp."

Vài giây sau, cô nghe được âm thanh tặc lưỡi.

Chẳng biết là ai đã nói điều đó nhưng có lẽ cô đã vô tình trở thành gánh nặng cho nhiệm vụ lần này, có vài người đã bất bình. Thật sự bây giờ Katherine chẳng muốn mở mắt ra để đối mặt với những người ở đây chút nào cả, vì cô biết bản thân yếu đuối - là loại người mà bọn họ ghét nhất.

Đơn giản muốn sống sót trong thế giới cá lớn nuốt cá bé, sức mạnh nắm giữ quyền lực gần bằng đồng tiền thì kẻ yếu là vô cùng phiền phức. Mà bọn họ lại là những kẻ mạnh chuyên làm những việc nguy hiểm thì cô bên cạnh chính là loại đại phiền phức.

Nhưng trong tâm của Katherine đang vô cùng muốn bốc hỏa, bộc lộ hết mọi suy nghĩ trong đầu rằng:

'Tôi muốn như vậy sao? Chính tôi đòi theo hả? Là ai, là ai đã kề lưỡi kiếm vào cổ bắt ép tôi đi cùng để rồi bây giờ lại xung đột vì muốn tôi khuất mắt? Không đi thì chết nhưng đi cũng bị uy hiếp phải chết. Sống sao cho vừa lòng tất cả đây?'

Nghe tiếng rục rịch, Machi liền theo quán tính quay lại. Nhìn vào Katherine đang nhíu mày mặc dù mắt còn chưa mở liền băng lãnh tiến lại đá nhẹ vào đùi cô.

"Đã tỉnh thì đứng dậy đi."

Nghe được thanh âm của Machi phía Katherine đang nằm, Feitan liền liếc mắt qua quan sát. Nửa khuôn mặt bị che giấu sau lớp vải đứng nơi cổ áo, chỉ để lộ đôi mắt đen hẹp chứa đựng tia phức tạp chẳng rõ.

Katherine cảm nhận được lực chạm vào người mình, không trì hoãn mà mở to đôi mắt trắng dã như không tròng cười cười nhìn nữ tử tóc hồng xinh đẹp đang chống hông nhìn xuống. 

"X-xin chào, mọi người vất vả rồi..."

"Katherine!"

Giọng điệu mạnh bạo trong cổ họng của Feitan phát lên, ý muốn cô nhanh chóng di chuyển lại phía của mình. Mặc cho Machi đang định nói điều gì đó và ánh mắt của mọi người có mặt tại đậy.

Nghe được tiếng của vị tổ tông đang bảo hộ mình, Katherine liền tốc biến chạy lại dù chỉ là mới vừa tỉnh dậy sau cú ngất. Đứng trước mặt Feitan, nhìn ánh mắt nhíu lại chăm chú quan sát của anh sau đó lại thả lỏng ra.

Cảm thấy được những mũi tên đang chọc vào phía mình, Katherine theo cảm tính mách bảo liền không ngần ngại mà lách nhanh người ra phía sau Feitan. Cười hì hì ngu ngốc, nói:

"Tôi đã ngất bao lâu vậy?"

"Đã hơn 3 giờ." giọng Feitan đáp đều đều: "Chẳng phải đói sao? Đi ăn thôi."

"H-hả?"

Không để Katherine phản ứng, Feitan nắm lấy cánh tay thon của cô kéo đi đến một góc khác, nơi khuất ánh nhìn của Nhện. Tiện tay còn xách theo túi to đùng, theo lời nói thì cô dám chắc đó là đồ ăn.

Nhưng không phải là quá nhiều sao...?

"Ăn nhanh đi, qua đêm nay sẽ về nhà."

Katherine không có ý kiến mà ngoan ngoãn lấy miếng thịt nướng thơm phức còn vương chút hơi ấm ăn.

Tuy vậy nhưng trong lòng là đang thầm nghĩ: 'từ khi nào nhà tôi lại chính là nhà của anh ta vậy? Mà miếng thịt này ngon thật.'

Nhanh chóng gạt bỏ thắc mắc phía trước mà tập trung vào miếng ăn trước mặt, Feitan đứng cạnh dựa lưng vào tường nhắm đôi mắt lại không biết là đang suy nghĩ hay chỉ đơn giản là muốn nghỉ ngơi, dưỡng thần.

Nhận thấy chỉ có bản thân ngồi ăn trong khi vị tổ tông nọ chỉ đứng một chỗ cũng có chút ngượng ngùng nên Katherine nắm lấy vạt áo của Feitan. Dựt nhẹ vài cái để gây sự chú ý của anh, khi ánh nhìn đã đặt vào người mình liền cười hì hỏi:

"Fei à, anh đã ăn chưa? Chúng ta cùng ăn đi."

Cười lạnh trước câu nói của nữ nhân ấy, Feitan đều đều chất giọng trầm nói:

"Ăn nảy giờ mới hỏi ta sao?"

Katherine chẳng biết làm gì hơn ngoài cười gượng biện minh: "Tại tôi đói quá mà...cả ngày hôm qua chỉ có mỗi bữa sáng thôi đấy."

"Tên hoàng tử kia quả thực biết cách đối xử tốt với vợ chưa cưới của mình nhỉ. Ta nghe Machi nói ngươi đã ngủ rất ngon khi ở đó."

"H-hả? Không có ngon chút nào cả nhé, tôi đã gặp ác mộng kì quặc, nó ghê lắm luôn."

"Hừ, ăn nhanh đi."

Feitan tặc lưỡi chủ động dừng cuộc đối thoại, để lại nữ nhân đang lén lút bĩu môi anh. Mặc dù chẳng biết bản thân đã nói gì chạm đến nàng ta nhưng chuyện này cũng quá bình thường nên không để ý.

Dù gì thì nữ nhân này cũng không đánh lại anh...

Phía bên bang Nhện, Shalnark đang cười cười để lấy lòng những người đang bất bình về chuyện Feitan giữ khư khư Katherine bên cạnh.

"Nào đừng như vậy chứ. Dù gì thì Fei cũng có vẻ thích nàng ta, nhưng ai biết được bao lâu. Tính khí anh ta thất thường mà, có khi nhanh chóng thôi đã bỏ nàng ta ở xó nào rồi cùng nên."

Phinks tặc lưỡi nhíu mày không đáp.

Nhện chúng cũng chẳng phản ứng lại.

Thấy vậy, Shalnark lại nói tiếp: "Nếu Fei thích thì cứ cho anh ta giữ đi, không nên ác độc chia rẽ tình cảm bạn mình như vậy chứ."

"..." Feitan có tình cảm với nữ nhân đó sao?

Nobunaga đứng dậy bất ngờ hỏi: "Ngươi chắc chắn Feitan có tình cảm với con nhãi đó chứ?"

Người bạn cũng chí hướng nhưng luôn đôi co với nhau - Uvogin cười lớn nói: "Ta không ngờ lại có ngày này, chiều cao tuy không vượt trội nhưng suy nghĩ lại..."

Pakunoda: "..." thực sự là kẻ như đứa trẻ nhưng thích tra tấn này đã biết yêu rồi sao?

"Chỉ là cảm thấy như vậy thôi, tôi chưa chắc chắn được nhưng các người có từng thấy anh ta đã từng giữ ai lâu như vậy chưa?"

"..." tuy hơi lạ nhưng có thuyết phục.

Sự bất bình nhanh chóng được gạt bỏ bằng bầu không khí hài hòa bàn bạc về vấn đề yêu đương của người bạn trong bang.

Bang chủ - Chrollo: "..." khá bất ngờ, nhưng ta đọc đến trang mấy rồi...

Còn tiếp

12541807

muahaha

tôi đã nghĩ ra cái kết cho bộ truyện này rồi, cả hai sẽ nắm tay nhau đi vào lễ đường=)))

nhưng toàn vẹn không thì chưa biết...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com