Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 12: Cố chấp

Nhiều người nghĩ tình yêu đích thực là thứ gì to lớn lắm, phải trải qua biệt ly sống chết, bão gió không rời. Trong số những người ấy, chắc hẳn không có Phạm Hương. Với cô, tình yêu thực sự rất đơn giản, được ở bên cạnh đối phương, trong nhà tắm có hai khăn mặt, trên bàn có cặp bát, hai đôi đũa, trên khay nước có hai chiếc cốc... cùng nhau ăn cơm, cùng nhau uống trà, thi thoảng nói với nhau vài câu chuyện không đầu không cuối, sáng dậy nói lời tạm biệt, tối về mở cửa lại hai tiếng xin chào, trời nổi gió, nhắc em mang thêm áo, trời mưa, được cầm trong tay cây dù em đưa, em cười tôi vui, em khóc tôi buồn. Chỉ cần như vậy, không mong dông tố, không mong bão táp mưa sa.

Vĩnh viễn nắm tay Khuê, Phạm Hương mong vậy mà thôi.

***

Lan Khuê bận rộn đi đi lại lại trong bếp, ngay cả tiếng mở cửa cũng chẳng để ý, chỉ tới khi Phạm Hương đứng trước mắt, hắng giọng vài câu, mới giật mình phát hiện.

"Khuê Khuê..."

Phạm Hương gọi tên nàng, âm thanh chứa đôi phần hờn dỗi. Lan Khuê ngẩng mặt lên, người kia tay chống nạnh, tóc cột phía sau, vận sơ mi trắng đơn giản mà trang nhã. Đi chụp hình về thôi mà, có cần quyến rũ vậy không?

"Em đang bận nha." Lan Khuê cười, tay còn dính đầy bột, tiện quẹt ngang mặt, vô tình bôi lên má vệt trắng xóa.

"Bận gì quên Hương rồi." Phạm Hương tiếp tục nũng nịu như đứa trẻ. Cô tiến về phía bàn bếp, trợn mắt ngạc nhiên nhìn người kia loay hoay với bột mì cùng đủ loại trứng, đường, sữa, khuôn bên cạnh. Trần tiểu thư của cô thực sự có thể làm bánh?

Lan Khuê liếc thấy ánh mắt của người kia thì "hừ hừ" trong cổ họng. Tuần trước lén lút đi học chút nữ công gia chánh để hôm nay thể hiện mà nhận được ánh mắt "liệu có ăn nổi?" thật chỉ muốn đánh. Nghĩ là làm, Lan Khuê trút tất cả lên cục bột vô tội.

"Bụp, Bụp, Bụp..." Chưa đấm được đến cái thứ tư thì cổ tay đã bị nắm chặt.

"Nào, đau bây giờ." Phạm Hương mỉm cười, kéo Lan Khuê vào lòng mình, một tay vòng qua eo, tay còn lại nhẹ nhàng lau vết bột trên má nàng, hôn nhẹ vào chóp mũi nhỏ nhắn. Ngắm một lúc, vẫn thấy đáng yêu quá, lại hôn thêm lần nữa vào trán, vào mắt, rồi chạm vào khóe miệng.

"Um..." Đến sáng mai không làm xong được mất. Lan Khuê nhất thời lấy lại được tỉnh táo, đầy tiếc nuối đẩy người kia ra. "Để em làm nốt đã..." Nàng rụt tay lại, sợ áo Phạm Hương dính bột. Nghĩ thế nào, nàng chỉ vào ghế sofa "Hương thay đồ rồi ngồi kia nghỉ đi, xíu có đồ ăn liền."

Phạm Hương miễn cưỡng rời ra, tắm rửa xong xuôi đã thấy ai kia lười biếng trên ghế trước mình. Cô cúi xuống, đẩy Lan Khuê vào trong, chốc đã nằm gọn bên cạnh, mặt đối mặt.

"Chắc phải mua sofa rộng hơn rồi." Phạm Hương vuốt tóc nàng, cất giọng thản nhiên.

Nhận thấy tín hiệu, Lan Khuê vội đưa hai tay che miệng nhưng quá muộn, lại dây dưa hồi lâu mới có thể dứt ra. Êm ái trong vòng tay Phạm Hương, nàng đưa ngón tay cọ cọ vào cổ cô, vuốt qua vuốt lại phần xương quai xanh quyến rũ.

"Hôm nay Hương có mệt nhiều hông?"

"Có"

"Vậy để em dậy dọn đồ ăn nhé." Khuê nhổm người toan vùng dậy.

"Không." Phạm Hương giữ chặt Lan Khuê, khẽ tựa cằm vào vai cô. "Đừng đi." Hơi thở nhẹ như gió thoảng.

Lan Khuê nghe vậy nằm ngoan ngoãn một chỗ, vuốt ve tấm lưng Phạm Hương.

"Hương à, vì sao lại chọn nghề này?" Lan Khuê hỏi, tay xoắn xoắn lọn tóc cô gái nằm cạnh.

"Vì thấy mình đẹp quá." Phạm Hương nói, nửa đùa nửa thật, vẫn siết chặt vòng eo nhỏ nhắn của Lan Khuê, tận hưởng mùi thơm nhè nhẹ từ người nàng cùng mùi bánh nướng thơm phức.

"Hương yêu những gì mình đang có chứ?"

"Tất nhiên rồi."

Lan Khuê lại đưa tay lên nghịch ngợm tai người kia. Hơn ai hết, nàng hiểu làm người nổi tiếng vất vả thế nào, nhất cử nhất động đều bị để ý, tuyệt nhiên phải tránh sai sót. Nhưng nàng yêu công việc của mình, và cũng biết Phạm Hương trân trọng sự nghiệp bản thân. Thật may vì có người bên cạnh cùng đồng cảm. Nếu có thứ gì bản thân quyết định được để bảo vệ Hương, nàng nhất định sẽ làm. Nghĩ tới đây, bỗng thấy lòng thắt lại. Lan Khuê cười buồn, ánh mắt phảng phất tâm tư khó hiểu.

***

Phạm Hương thở dài, chạy trời không khỏi nắng, cuối cùng vẫn phải đối mặt với Clarissa. Cũng may, đúng như cô dự đoán, khi gặp lại hai người cũng chỉ mỉm cười chào nhau lịch sự.

Chuyến đi xa lần này, mới có ba ngày mà hôm nào cũng phải gọi điện hỏi thăm mèo nhỏ ở nhà. Đang định bấm máy thì nghe tiếng gõ cửa phòng.

"Cạch"

Clarissa đứng đó, ăn vận giản dị, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, mắt hơi nhíu lại, tựa như có nhiều tâm sự.

"Em... muốn nói chuyện với Bee một lúc, được chứ?" Cô hỏi, nhìn cánh tay chặn ngang cửa của Phạm Hương.

Phạm Hương nhìn dáng vẻ người trước mặt, suy nghĩ một hồi đứng sang một bên. "Em vào đi." Cô nói, vẫn giữ vẻ lãnh đạm.

Clarissa ngồi xuống ghế, bối rối cầm cốc nước Phạm Hương đưa cho, chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

"Em xin lỗi."

Ngước lên, chạm ánh mắt Phạm Hương, Clarissa cười buồn, nhưng trong lòng thanh thản. Cuối cùng cũng có thể nói được câu này rồi.

Phạm Hương vẫn nhìn thẳng, đôi mắt ẩn giấu cảm xúc. Người từ chối tình cảm cũng đâu nhẹ nhàng hơn người bị từ chối. Cô vốn chẳng nỡ làm tổn thương Clarissa, dù chuyện gì đã xảy ra chăng nữa. Yêu một người không phải tội lỗi. Cô hiểu cảm giác ghen tuông, chiếm hữu trong tình yêu là như thế nào.

"Ừ." Phạm Hương mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai Clarissa.

"Bee vẫn coi em là bạn chứ?"

"Tất nhiên rồi."

"Cảm ơn."

Clarissa bất ngờ đứng dậy, ôm lấy Phạm Hương. Hơi bất ngờ, nhưng cô vẫn đứng yên. "Làm bạn" tuy khó, nhưng nếu Clarissa muốn, cô cũng không cần quá lạnh nhạt với Clarissa.

***

Sài Gòn mưa tầm tã. Phạm Hương bước vội khỏi taxi, chạy vội vào trong sảnh. Mưa gió không làm cô bận tâm nhiều, sau một tuần đi công tác, trở về nhà bên con người nhỏ bé kia là điều hạnh phúc nhất.

Phạm Hương mở cửa.

"Hương về rồi đây."

Căn phòng trống không. Đoán Lan Khuê đi làm, Phạm Hương bình tĩnh đặt vali xuống, bấm điện thoại. Thuê bao bận. Đột nhiên, trong lòng cô nổi lên dự cảm không lành. Mấy ngày gần đây Lan Khuê đều không nghe máy, chỉ thi thoảng nhắn tin trả lời vài câu. Hay lại hờn dỗi rồi?

Phạm Hương bước vào phòng, bỗng thấy trống vắng lạ thường, có điều gì khác khác, mơ hồ chưa nhận ra. Cô bước vào nhà tắm rửa mặt, đi ra ngoài. Rồi cảm giác kì lạ ấy tràn về, Phạm Hương quay trở vào trong, nhìn chằm chằm vào giá đựng cạnh gương soi. Chỉ còn một chiếc bàn chải. Cô hớt hải chạy ra ngoài. Trên bàn lạnh lẽo một chiếc cốc. Trong cơn vội vã, chạy xuống căn hộ của Lan Khuê, bàn tay run run mở cửa.

Hoàn toàn vắng lặng.

***

Ngoài cửa sổ, mưa trắng xóa rơi. Lan Khuê nhìn từng giọt nước rơi qua ánh đèn cao áp, siết chặt điện thoại trong tay. Nàng biết hôm nay Phạm Hương về Việt Nam, nàng cũng biết cô hẳn đang tìm mình. Mưa rơi nặng hạt như vậy, Phạm Hương ương bướng có tới đây không? Đã quyết định rồi, phải mạnh mẽ lên. Lan Khuê nắm chặt bàn tay, dặn mình tránh xa cửa sổ. Cô sợ phút yếu lòng lại chạy xuống dưới.

"Em đâu rồi?"

Tin nhắn hiện lên màn hình. Lan Khuê nguyền rủa mình, nguyền rủa tất cả. Phạm Hương, mất tất cả vì em có đáng không? Tình yêu này có quan trọng đến mức phải vứt bỏ hết tiền đồ sự nghiệp? Đánh đổi vì em, sau này Hương có hối hận? Lúc đó quá muộn rồi.

Điện thoại lại rung lên.

"Hương chờ em."

"Mai gặp nhé." Lan Khuê nhắn lại, chỉ mong Phạm Hương đừng xuất hiện ở đây.

Ba mươi phút sau, điện thoại vẫn im lặng. Lan Khuê lòng như lửa đốt, nàng nhìn màn hình, rồi nhìn về phía cửa sổ. Không nhắn lại, chẳng lẽ vẫn ở đó.

"Uỳnh" Cánh cửa bị gió thổi đập vào. Lan Khuê vứt cả điện thoại xuống giường. Nàng không muốn nghĩ nữa.

***

Dường như việc chờ đợi đã trở thành thói quen. Phạm Hương thực sự không vội vã, ngay cả khi người kia lao đến phía cô. Phạm Hương cười nhẹ. "Em đây rồi."

Lan Khuê khóc đến sưng đỏ cả mắt. Phải làm sao với Phạm Hương đây? Nàng không sợ lời đe dọa của Minh Tùng, nhưng nàng sợ mình là nguyên do khiến Phạm Hương mất tất cả, toàn bộ sự nghiệp vất vả có được. Chuyện tình này vốn dĩ tuyệt đường. Nàng muốn cố chấp, nhưng Phạm Hương còn cố chấp hơn.

"Khuê à..."

Mưa rơi xối xả.

"Hương chỉ cần em, có được không?"

_________________________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com