Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9: Một trả một





Phạm Hương từ từ buông tay, ánh mắt tối lại. Ở ngón áp út, chiếc nhẫn sáng lên lấp lánh.

"Hôn lễ của em, nhất định phải đến dự đấy nhé."

Lan Khuê mỉm cười, nàng quay lại nói bằng giọng nhẹ bẫng. Khuôn mặt người kia như bị đông cứng. Cô đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo quá. Dũng cảm nắm lấy tay em, nhưng quá muộn rồi.

Ánh mắt rời khỏi chiếc nhẫn, ngước lên nhìn Lan Khuê.

Đau lòng đến vậy sao? Lan Khuê buồn bã nghĩ. Phạm Hương yêu Minh Tùng nhiều nhường ấy, tới điệu bộ đáng thương này cũng không buồn che giấu. Cô vốn là người kiêu hãnh lắm cơ mà.

Nàng đã thành công, đã khiến người ấy biết cảm giác yêu mà không có được, nàng thắng rồi. Cố giữ giọt nước mắt không rơi xuống, thắng rồi, sao nàng khó thở thế này. Chiếc nhẫn trên tay bỗng nhiên nhức nhối, như nó vốn dĩ nằm sai vị trí.

Ở đây thêm một chút, sẽ chẳng kiềm chế được mà khóc mất. Lan Khuê vội vã đi thẳng. Phạm Hương vẫn đứng đó, nhìn theo bóng ai kia khuất sau dãy hành lang dài hun hút.

***

Phạm Hương thức dậy giữa đêm vì cơn ho. Cố nằm xuống, nhắm mắt nhưng không sao ngủ được. Trận ốm này dai dẳng đến khó chịu. Từ trước đến giờ, cô hiếm khi ốm lâu quá ba ngày.

"Sao em hút hết bịnh vậy nè"

"Lại còn bắt chước giọng miền Nam nữa hả? Mau mau uống thuốc đi."

Mảnh ký ức khiến Phạm Hương vô thức mỉm cười. Ở bên cạnh Lan Khuê, cô thực rất mau khỏi ốm. Nghiêng người sang một bên, Phạm Hương đưa tay với lấy điện thoại, mở album ngắm ảnh con mèo kia chụp trong điện thoại mình, tay cứ thế vuốt qua vuốt lại từng tấm hình. Khuê à, thực sự rất nhớ em.

***

"Sau khi kết hôn, em đừng đi làm nữa nhé."

"Hả?" Lan Khuê ngẩng đầu. Nàng không tập trung lắm vào câu chuyện.

"Dạo này em hồn vía để đâu thế?" Minh Tùng nhíu mày.

Lâu lắm rồi nàng mới qua nhà anh ăn tối, vậy mà thần trí toàn nghĩ vẩn vơ. "Em xin lỗi. Tuần này bận quá..." Khuê cười, tự mắng bản thân vô tâm.

"Anh nói em đừng làm nghề này nữa cực lắm, gia cảnh hai bên đều tốt. Ở nhà anh nuôi."

Lan Khuê cười, nghĩ Minh Tùng nói đùa.

"Khuê!" Ánh mắt Minh Tùng nghiêm túc, anh khiến nàng giật mình.

"Anh nói... thật hả?"

"Tất nhiên rồi. Em sắp thành bà chủ của một tập đoàn lớn, cần gì phải đi làm dăm ba thứ vớ vẩn này."

Lan Khuê mở to mắt nhìn Minh Tùng, không tin vào tai mình. Anh vừa xúc phạm nghề nghiệp của cô như vậy sao.

"Nghề nào cũng là nghề. Anh lấy lý lẽ gì nói làm người mẫu là 'thứ vớ vẩn'?"

"Được rồi." Cảm nhận được sự căng thẳng trong giọng nói của bạn gái, Minh Tùng đổi thái độ. "Anh lỡ lời. Em cứ suy nghĩ đi."

Sau cuộc đối thoại, bữa tối chìm vào im lặng.

Để thay đổi không khí, Minh Tùng quyết định đưa Lan Khuê ra ngoài đi mua sắm chút.

Xuống tới tầng một, Minh Tùng mới nhớ ra quên đồ. "Ở đây nhé, anh lên lấy điện thoại"

"Thôi, anh xuống hầm lấy xe, để em lên cho."

"Ừ." Minh Tùng mỉm cười, vuốt tóc nàng dịu dàng.

***

Lan Khuê tìm quanh bàn ăn nhưng không thấy điện thoại đâu, lấy máy mình ra gọi mà không nghe đổ chuông. "Hay để quên trong phòng rồi?" Nàng nghĩ, vội mở cửa bước vào phòng Minh Tùng. Đồ đạc trong phòng xếp gọn gàng, ngăn nắp. Điện thoại của anh đặt trên giường. Cô nhanh chóng cầm lên toan bước ra ngoài, nhưng khi đi qua bàn làm việc thì bỗng thấy chiếc điện thoại khác.

Nghĩ chắc anh dùng thêm số để liên hệ công việc, sợ lấy nhầm, cô bật điện thoại kiểm tra cuộc gọi nhỡ. Thật may, máy không khóa.

Ngón tay Lan Khuê lướt vào phần cuộc gọi, danh sách một loạt cuộc gọi nhỡ hiện lên, đuôi 4149. Số điện thoại của Phạm Hương? Lòng nàng đột nhiên tức giận, biết nàng đính hôn mà người kia vẫn cố liên lạc với Minh Tùng sao. Nhìn xuống ngày tháng, một lần nữa Lan Khuê bất ngờ. Ngày này... không phải ngày Phạm Hương hẹn nàng ra gặp mặt sao?

Tim đập thình thịch, Lan Khuê run run bấm vào mục tin nhắn.

"Khuê, Hương muốn gặp em để nói chuyện."

"Chúng ta còn gì để nói nữa?"

"Chuyện này thực sự rất quan trọng. Hãy cho Hương một cơ hội, được không?"

"Chị muốn gặp ở đâu?"

"7h30, đường Y."

"Em đang ở đâu, Hương vẫn đợi ở đây."

"Tôi quên mất. Chị về đi."

Đầu óc Lan Khuê quay cuồng. Minh Tùng dùng danh nghĩa của nàng để nhắn tin cho Phạm Hương, lại còn nói với nàng địa điểm hẹn hôm đó là đường X. Chuyện này là...?

Chụp lại tin nhắn, Lan Khuê bỏ điện thoại vào chỗ cũ. Nàng vội vã rời khỏi căn hộ, chỉ sợ bị ai đó giữ lại. Phạm Hương gặp nàng trong bệnh viện vì đi khám bệnh. Vậy là hôm ấy, cô chờ nàng ở đường Y suốt mấy tiếng đồng hồ. Khuôn mặt hốc hác vì ốm, bàn tay nổi gân xanh rớt, giọng nói thì khàn đi. Còn nàng, thậm chí không buồn nhìn người ta, lại còn cố tình gây khó dễ. Cho dù Phạm Hương có yêu Minh Tùng, thì nàng cũng không nên đối xử như vậy. Nàng sai rồi.

***

Minh Tùng lái xe đợi Lan Khuê ở sảnh. Chờ mãi không thấy, lúc đầu còn nghĩ chắc nàng chưa tìm thấy. Khi nãy anh quên không nói điện thoại vẫn để trong phòng.

"Chết tiệt." Minh Tùng đập tay vào vô lăng, nhớ ra vật khác cũng để quên trên bàn.

***

Nghe tiếng ấn chuông liên hồi, Clarissa khó chịu. "Ai không có ý thức thế!" Cô làu bàu chạy ra ngoài, sợ tiếng chuông làm Phạm Hương tỉnh dậy. Bee của cô vẫn chưa khỏe hẳn, mấy ngày nay đều nằm bẹp trong nhà.

Cửa vừa mở ra cũng là lúc thấy người mình căm ghét nhất. Clarissa bặm môi, định kéo cửa lại nhưng bị Lan Khuê giữ chặt.

"PHẠM HƯƠNG! PHẠM HƯƠNG!" Lan Khuê gọi lớn.

"Cô làm trò gì? Bee đang ngủ. Cô sắp đính hôn với người chị ấy yêu nhất, còn mặt dày đến đây?"

"Clarissa! Lần này tôi phải gặp Phạm Hương."

Lan Khuê tiếp tục hét lên, không ngại gây ồn ào.

Phạm Hương giật mình. Giọng nói ai nghe quen quá. Cô nửa tỉnh nửa mơ ngồi dậy, xỏ chân vào dép bước khỏi phòng.

"Bốp!"

Âm thanh rõ ràng của cái tát vang lên.

Chuyện gì? Phạm Hương tỉnh hẳn, chạy vội ra ngoài. Trước mặt cô, Lan Khuê đang ôm mặt, một bên má nàng đỏ rực.

"Clarissa!"

Vừa nhìn thấy Phạm Hương, ánh mắt Lan Khuê long lanh, giọt nước mắt rơi xuống, cô nhào đến phía người kia, gục mặt vào vai mà khóc. Ôm thân hình mềm mại trong lòng, lắng nghe tiếng nấc nghẹn ngào, Phạm Hương xót xa vô cùng, xoa nhẹ vào lưng dỗ dành. "Ngoan nào..."

"Bee... Em không..." Clarissa lắp bắp.

"Đừng nói nữa." Phạm Hương ngắt lời. "Em đi quá xa rồi Clarissa."

Clarissa đứng sững, giận đến không nói thành câu. Trước mặt, Lan Khuê vẫn ôm chặt Phạm Hương không rời, nức nở. "Em chỉ muốn gặp Hương nói chuyện..."

Em khóc như vậy thật làm tôi đau lòng. Phạm Hương vỗ về con mèo nhỏ. "Ừ, ngoan, đừng khóc nữa. Lên phòng em nói chuyện nhé."

Nói rồi cô kéo tay Lan Khuê đi ra thang máy, không buồn nhìn Clarissa. Lúc đi ngang qua Clarissa, Lan Khuê nhẽ nhếch mép cười. Clarissa, một trả một. Cô nghĩ tôi không biết chơi trò này sao?

_____________________

Giữ đúng lời hứa post chương mới hôm nay nha. Tuần sau chắc Xanh bận hơn nên hẹn các bạn giữa tuần :'( Đừng trách Xanh nhé hiu hiu.

Anw, Xanh vừa update thêm một fic nữa tên là "Máy xóa ký ức", nhưng mà fic đó chỉ mới có phần mở đầu, chưa có chương 1, dành tặng riêng các bạn nào thích ngược, hehe. Các bạn đang theo dõi fic này đừng lo, phải hoàn fic này Xanh mới sang fic khác, chỉ là đào sẵn "hố" để dụ mọi người nhảy vào hà.

Một lần nữa, cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng bà thím này. :3

*yêu lắm* Có gì cầm tâm sự cứ comment góp ý nha, để Xanh có động lực viết tiếp ;)) *cười duyên*

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com