Chương 11: Trưởng phòng thư kí mới
Để có thời gian về nhà ăn trưa, buổi sáng hôm ấy Song Jaewon phải làm việc với công suất gấp đôi trong hoàn cảnh không có cánh tay phải đắc lực là thư kí Oh. Tất nhiên hắn không hề cảm thấy mệt mỏi mà còn cảm thán bản thân đúng chuẩn hình mẫu người chồng lý tưởng, người cha hoàn hảo đáng để Hanbin và bé con sắp thành hình trong bụng cậu có thể dựa dẫm dù sự thật phũ phàng là đến tận bây giờ hắn vẫn chưa tỏ tình đàng hoàng với Hanbin.
Tuy đã cố gắng hết sức nhưng khi Song Jaewon giải quyết xong mớ công việc cũng đã quá giờ ăn trưa. Nhìn đồng hồ, hắn cố kiềm chế để không nhấn ga phóng xe quá tốc độ. Hắn không mong Hanbin sẽ chờ cơm mình mà ăn trưa muộn, chỉ là nhanh chóng muốn nhìn thấy cậu sau cả buổi sáng xa cách kia. Thế nhưng khi Song Jaewon vừa trở về, chào đón hắn không phải là thư kí Oh, chỉ có quản gia thuật lại rằng Hanbin rời đi ngay sau khi dì giúp việc mang quần áo đã giặt sấy khô cho cậu.
Hắn chạy như bay vào căn phòng ngủ trống không. Chăn gối đều đã được vuốt phẳng phiu, đồ đạc trong phòng cũng đã được sắp xếp ngay ngắn như chưa hề có ai từng ở đây. Song Jaewon ngồi phịch xuống giường, đập và mắt hắn là tờ giấy note màu vàng được dán lên mặt tủ con gần đó. Trên tờ note là dòng chữ viết tay ngay ngắn tròn trịa của Hanbin với nội dung đại loại là cảm ơn hắn đã chăm sóc mình sáng nay, sự việc đêm qua chỉ là sự cố do tác dụng của cồn làm cả hai mất kiểm soát, hắn không cần tìm cách chịu trách nhiệm với cậu. Đặc biệt dòng chữ cuối cùng như tạt cho hắn một gáo nước lạnh cóng:
"Tôi và giám đốc đều không có tình cảm với đối phương, cưỡng cầu ở bên nhau chắc chắn sẽ gây khó dễ cho cả hai, nên tôi mong anh không cần phải áy náy chuyện đã qua. Tôi chắc chắn sẽ coi chuyện này chưa từng xảy ra mong anh cũng vậy."
Song Jaewon bỗng có chút hụt hẵng. Hắn cảm giác mình như đứa trẻ bị bỏ lại trong chính căn nhà mình, bao háo hức mong mỏi ban nãy cũng tan biến hết, trở về nhà vẫn là không có ai chờ hắn. Hanbin muốn hắn quên đi hết mọi chuyện, chính cậu cũng quên đi những lời hắn nói đêm đó. Song Jaewon lúc này mới nghi ngờ rằng lẽ nào hắn đang nhầm lẫn về cảm xúc mà thư kí Oh dành cho mình, chẳng lẽ sau tất cả chỉ là thương hại. Phải, Hanbin chưa từng nói một lời rằng cậu yêu Song Jaewon, cậu chỉ nói rằng nếu tất cả đều ghét bỏ hắn cậu sẽ ở bên cạnh hắn. Thư kí Oh trước nay luôn tốt bụng rộng lượng, hiểu lầm kia khiến Song Jaewon trong mắt cậu trở nên thảm hại đến nỗi cần một người ở bên để xoa dịu. Đúng thật là nực cười, là hắn tự biên tự diễn từ đầu đến cuối để rồi chua chát nhận ra mình thật sự đã nhân lúc Hanbin không tỉnh táo mà dở trò với cậu, biến cậu từ một Alpha rực rỡ dương quang bao người theo đuổi thành một Omega yếu ớt đã bị đánh dấu bởi người cậu không yêu.
Úp mặt xuống chăn nệm vẫn còn vương chút pheromone còn sót lại của Hanbin, đầu óc Song Jaewon trở nên trống rỗng. Dòng kí ức đêm qua tưởng chừng vô cùng vui vẻ hạnh phúc lại ùa về trong đầu hắn. Hắn nhớ biểu cảm đau đớn của cậu, nhớ những giọt nước mắt cùng tiếng nức nở trong lòng mình và nhất là ánh mắt bàng hoàng của Hanbin sau khi biết mình đang biến thành Omega. Tất cả từng chút từng chút một cứa từng nhát vào cõi lòng Song Jaewon.
Nhưng hắn đâu phải là người vô trách nhiệm như thế. Sau một hồi thanh tỉnh suy nghĩ cách sửa chữa lỗi lầm Song Jaewon quyết định sẽ bắt đầu theo đuổi thư kí Oh lại từ đầu, dùng tất cả dịu dàng để chinh phục cậu, tuyệt đối không phạm sai lầm cưỡng ép Hanbin một lần nữa. Chỉ đến khi cậu thật sự yêu hắn mọi chuyện mới quay về đúng quỹ đạo ban đầu.
Về phần Hanbin sau khi lết tấm thân tàn tạ trở về nhà cũng ngay lập tức vì mệt mỏi mà nằm lăn ra sofa ở phòng khách. Cả người cậu đau nhức, mỏi nhừ nhất là tuyến thể sau gáy còn vương cảm giác bỏng rát không thể tả. Vậy nhưng nỗi đau thể xác nào có thể bằng nỗi buồn bị ruồng bỏ, tuy không phải lần đầu nhưng cũng chẳng dễ để quen. Hanbin trước mắt mọi người dù có lạc quan đến mấy nhưng khi chỉ còn lại một mình cậu vẫn không kìn được mà rơi nước mắt. Hanbin tủi thân nghĩ về những lời nói, hành động trong cơn say của Song Jaewon. Rõ ràng lúc đó hắn đã dịu dàng biết mấy, nhưng khi tỉnh rượu phải chấp nhận rằng hắn vẫn là hắn thôi, vẫn là Song Jaewon cao cao tại thượng không để ai vào mắt huống chi là nói lời yêu đương nghiêm túc. Hanbin không muốn ép hắn chịu trách nhiệm mà ở bên người mình không yêu. Cưỡng ép chỉ mang lại đau đớn dằn vặt cho cả hai.
Thời gian tới chắc chắn vẫn phải gặp mặt Song Jaewon. Cậu chưa thể nghỉ việc ngay được bởi trong người không còn dư lại đồng nào, làm sao có thể nuôi sống một mèo một người à không có lẽ sẽ thành một mèo hai người với một cái ví rỗng chứ. Nếu thật sự có con có nên đòi trợ cấp từ Song Jaewon không nhỉ, chắc chắn hắn sẽ không từ chối nhưng để bản thân quá phụ thuộc tài chính vào người khác là rất nguy hiểm, vẫn là nên có một khoản tiết kiệm đề phòng đi. Hanbin thầm vạch ra kế hoạch, có lẽ việc gửi tiền hàng tháng về cho cô nhi viện sẽ phải dừng lại. Cậu thở dài trong nước mắt, từ giờ đã trở thành Omega rồi, cuộc sống sẽ trăm bề khó khăn, lúc này chỉ có thể mạnh mẽ tự mình đứng lên thôi.
Không phụ kì vọng của tư bản, ngay chiều hôm ấy thư kí Oh đã lại mang dáng vẻ chuyên nghiệp nhất xuất hiện ở công ty. Hanbin ít khi xin nghỉ, lần hiếm hoi thấy cậu không xuất hiện cùng Song Jaewon khiến mọi người đều xoắn xuýt túm lại hỏi thăm. Hanbin dù mang khuôn mặt tiều tụy vẫn cố cười đáp lại rằng cậu không sao, sáng nay ngủ quên mất nên dứt khoát xin nghỉ luôn. Một Omega tinh ý nhận ra điểm khác thường trên người cậu:
- Anh nghỉ làm cả phòng lo quá, hiếm khi anh nghỉ nên cứ nghĩ anh ốm nặng không đi làm được, giờ đến đây là mọi người yên tâm rồi... Mà khoan... Anh và tổng giám đốc mới đánh nhau sao? Người anh dính toàn mùi của sếp thôi.
Hanbin bắt đầu chột dạ. Lúc đi làm đã cố ý mặc áo cao cổ để che đi mấy dấu vết ám muội do Song Jaewon để lại, cậu còn cẩn thận xịt khử mùi rất kĩ nhưng tất cả đều vô dụng. Pheromone của Enigma quá nổi bật, căn bản mấy biện pháp thông thường kia khó lòng mà dấu giếm được hết. Hiện giờ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan thế này hoàn toàn là do Song Jaewon. Cậu bên trong thầm chửi rủa hắn, bên ngoài chỉ tìm cách ậm ừ cho qua chuyện trước con mắt tò mò của đồng nghiệp.
Chưa yên vị được bao lâu Hanbin đã bị Song Jaewon gọi riêng vào phòng. Vừa mới tìm cách bỏ chạy khỏi hắn xong nay đã bị kéo về. Hanbin ái ngại mở cửa đã thấy Song Jaewon ngồi đó mang vẻ trầm tư nhìn cậu. Không khí mang đầy sự ngượng ngập mất tự nhiên.
- Em thấy ổn hơn chưa?- Hắn lên tiếng trước.
Hanbin không dám nhìn thẳng vào mắt hắn sợ rằng bản thân sẽ lao lên túm cổ tên kia mà trút hết lời trong lòng vào mặt hắn rằng anh thử xem bị biến thành Omega còn bị bỏ lại một mình liệu có ổn không. Nhưng cậu vẫn là không dám. Hanbin gật đầu rồi trả lời vài câu cho qua chuyện. Cậu nghe tiếng Song Jaewon thở dài lại lấy một hơi chậm rãi nói:
- Thời gian tới em cần nghỉ ngơi nhiều nên tôi sẽ để thư kí Kim thay thế vị trí của em. Em bàn giao công việc cho thư kí Kim đi, một lúc nữa sẽ có người giúp em dọn đồ.
Câu nói mang âm vực thấp cùng một thoáng tiếc nuối đó khiến Hanbin bàng hoàng chết trân tại chỗ. Không đuổi việc nhưng vẫn bị giáng chức, cũng phải sau việc đó hai người sao có thể nhìn mặt nhau cả ngày như trước. Tuy nội tâm đang nổi sóng dữ dội, cậu vẫn cố không thể hiện cảm xúc ra bên ngoài chỉ cúi gằm xuống như đứa trẻ phạm lỗi bị trách mắng rồi lặng lẽ lui ra, trong lòng trào lên cảm giác xót xa khó tả. Hanbin thầm nghĩ có lẽ bản thân đã phạm phải tội tày trời gì đó ở kiếp trước nên kiếp này ai cũng muốn ruồng bỏ mình. Đóng lại cánh cửa kia cậu gần như muốn xụp đổ mà gục xuống, đối mặt lâu hơn với hắn cậu sợ mình sẽ không kìm chế được cảm xúc mất. Nhưng đây là công ty, tuyệt đối không thể để ai đó thấy dáng vẻ này của mình. Hanbin nhanh chóng trở về phòng làm việc khóa trái cửa lại. "Phải nhanh chóng điều chỉnh trạng thái thôi còn phải dọn đồ nữa..." Cậu tự nhủ.
Song Jaewon nhìn theo bóng lưng Hanbin rời khỏi phòng mà không khỏi xót xa. Thư kí Oh trông quá tiều tụy, không thể để cậu tiếp tục làm thư kí trưởng nữa công việc này quá nặng không phù hợp với Omega, chưa kể tới đây nếu cậu thật sự có thai vẫn nên nghỉ ngơi tránh áp lực quá độ.
Hanbin chuyển vị trí ngồi sang phòng chung của tổ thư kí. Thành viên trong tổ đều mừng rỡ nhưng không kém phần ngạc nhiên, ai cũng thắc mắc không thôi về chuyện đã xảy ra. Cả đám thi nhau đoán già đoán non lần này thư kí Oh và tổng giám đốc chính là xích mích lớn đến không thể cứu vãng rồi, ngần ấy năm có ai làm tốt được được như Hanbin đâu mà giờ lại để người khác thay thế.
Cả tổ thư kí ái ngại nhìn Hanbin mang vẻ mặt âm trầm từ khi rời đi khỏi phòng giám đốc, có ai bị giáng chức mà vui vẻ được đâu. Thế là không ai bảo ai, mỗi người tiến đến an ủi cậu một câu, đỉnh điểm là Kang Doo Woo, đưa mắt lấm lét nhìn về phía cửa xác nhận không ai ở ngoài mới dám vỗ mạnh một cái vào vai Hanbin mà rồi ghé tai cậu thì thầm:
- Cậu buồn bã gì chứ. Ai chẳng biết giám đốc khó ở vì phương diện kia của anh ta có vấn đề, cậu không nên chấp nhặt như thế, phải bao dung với người ta chứ... Tôi biết dù có chuyện gì cũng không phải lỗi tại cậu. Cậu yên tâm, lương ngoài này cũng không thấp hơn bao nhiêu đâu lại còn dễ thở, cậu ra khỏi phòng giám đốc kia sớm cũng là sống thêm được tận mấy năm nữa đó.
Tâm trạng Hanbin đang rất tệ liền bị lời này chọc cho bật cười. Tên họ Kang này đúng là trùm hóng hớt, mấy tin vịt về Song Jaewon vẫn không thể thoát khỏi tai cậu ta. Thư kí Oh thở hắt lắc đầu nghĩ về đêm qua, mấy tin đồn đúng là không đáng tin lắm.
Thoát khỏi văn phòng giám đốc kia đúng là đỡ áp lực hơn hẳn. Lần đầu tiên sau mấy năm đi làm Hanbin có thể thoải mái tan ca mà không cần để ý Song Jaewon có muốn ở lại hay không cũng không phải vác cái bụng đói đứng chờ hắn ngay trước mấy nhà hàng sang trọng nữa. Tuy vậy Hanbin vẫn vô thức nhìn về phía căn phòng cửa đóng im ỉm cuối dãy hành lang. Từ khe cửa hắt ra ánh đèn màu vàng ấm áp, thứ ánh sáng mà cậu đã từng đắm mình trong đó không biết bao nhiêu lần nay lại chẳng thể nào với tới.
Hanbin hơi trầm lặng nhớ về những ngày tháng đó. Cả hành lang im phăng phắc chỉ có mình cậu rơi vào suy tư. Bỗng điện thoại Hanbin reo lên một hồi phá vỡ không gian yên tĩnh. Là thông báo tin nhắn từ Song Jaewon. Hắn hỏi cậu tan ca chưa sẽ đưa cậu về biệt thự của hắn ăn tối, Hanbin đoán Song Jaewon muốn nói rõ về chuyện hôm qua. Với cậu bây giờ dù hắn có muốn thương lượng gì cũng là vô nghĩa, cậu đã hạ quyết tâm gạt bỏ hoàn toàn mọi thứ về con người tuyệt tình này ra khỏi đầu mình. Giờ đây chỉ còn là sếp tổng và một nhân viên nhỏ bé phòng thư kí, gặp mặt nhiều cũng chỉ khiến hai bên thêm ngại ngùng. Hanbin nhanh chóng nhắn tin từ chối rằng mình đã có hẹn. Cậu thấy dấu ba chấm hiện lên cạnh ảnh đại diện của Song Jaewon một lúc lâu, có lẽ hắn định nhắn gì đó dài lắm, vậy mà cuối cùng tin nhắn gửi lại chỉ có đúng một chữ "Được".
_____________________
Ở nhà hóng T-our mà xỉu up xỉu down vì OTP. (*꒦ິ꒳꒦ີ)
Xin lỗi mọi người vì thời gian qua sủi tăm lâu quá. Để chuộc lỗi vì lỡ dive quá sâu mình xin để ở đây 2 options:
1. Chương tiếp.
2. Ngoại truyện H+ ( có hơi spoil kết luôn á. Nếu mọi người không muốn bị spoil thì xong chính truyện mình mới đăng)
Mọi người chọn một trong hai đi nhé, mình sẽ cố ra chương, muộn nhất là vào tuần sau. Do dự kiến là thời gian tới có thể vẫn sẽ mất tích dài dài như này nữa nên để 2 options ở đây để vừa có động lực gõ phím vừa để mọi người có cái đọc tạm trước khi quên hết cốt truyện luôn.
(〒﹏〒)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com