Chương 3
CHAP 3:
Tôi đã trốn thoát khỏi định mệnh của mình. Tôi không phải là thiên thần của số mệnh.
~*~
Tôi bước chậm chạp về phía tảng đá và ngồi lên trên cái vật lạnh lẽo đó. Nó có vẻ quá cứng và thô phía dưới ống quần trần trụi của tôi, nhưng tôi không quan tâm.Có một bàn tay nào đó đang mài giũa một tảng đá, đang vạch một cái gì đó.
Một cái gì đó.
Đó là tên của tôi : Kurapika
Những ngón tay tôi trượt dài về phía bên trái và bất chợt dừng lại. Đó là tên người bạn thân nhất của tôi - cái tên được khắc sâu vào đá. Tôi không thể chạm vào nó, vì đó là một cử chỉ bất kính...
~/ Kẻ phản bội... tôi là kẻ phản bội ư ? Không phải là người sống sót, là người đi trả thù hay ai khác... mà là kẻ phản bội ? Một kẻ hèn nhát ? Một thành viên nhóc quá sợ hãi đến nỗi nó phải trốn chạy ? Tôi ghen tỵ với bạn - bạn của tôi. Bạn đã cùng họ ra đi trong thanh thản và yên bình. Bây giờ bạn thật thoải mái và dễ chịu, không phải đau đớn, ân hận hay thù hằn. /~
Đầu tôi đau kinh khủng và tôi nhắm mắt lại một lúc, cố gắng làm tan biến những ý nghĩ trong đầu mình. Nhưng không thể được. Trong bóng tối, tôi chỉ nhìn thấy vẻ mặt tười của bạn bè mình.
~/ Có thể đây là định mệnh ? Hay là tôi đã chọn điều đó ? Có thể điều thứ hai là đúng... tôi đã chọn điều đó. Tôi đáng lẽ đã phải chết với họ nhưng tôi đã chạy trốn và lẩn tránh cái chết. Tôi đã chạy trốn số phận của mình... /~
Tôi mở mắt và nhìn lên bầu trời. Những lần tôi làm vậy cùng những người bạn của mình. Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Tôi đã quay về phía bên phải mình và xem xem có ai đó ở bên cạnh tôi hay không. Nhưng không có ai cả. Vậy mà tôi đã mong đợi.
~/ Ngắm trăng, đó là cách người lớn vẫn thường gọi, và thực sự thì họ khuyến khích việc này, và một trong những việc mà những cậu nhóc chúng tôi muốn làm là chê bai điều đó. Họ nói rằng đó là một trong những bước đầu để trở thành một người chín chắn và thông thái... thật buồn cười, hồi đó chúng tôi nghĩ rằng đó đơn thuần chỉ là mọt trò chơi hay một hoạt động thư giãn những khi chúng tôi có thể trò chuyện bên nhau. Làm sao tôi lại để lỡ những ngày đó, khi mà chúng tôi có thể ở bên nhau mỗi đêm như vậy /~
Tôi nghe tiếng gọi vọng lại từ những cánh rừng. Cuối cùng thì Leorio và những người khác cũng biết đến sự vắng mặt của tôi. Làm gì đây ? Tôi không muốn chạy trốn những việc đơn giản như thế này... cứ để họ tìm thấy tôi nếu họ có thể.
~*~
- Kurapika ! - Leorio lại gào lên
- Leorio ! Anh im miệng đi đựơc không ? - Killua giận dữ nói, xoa hai lòng bàn tay vào nhau vì trời đang dần lạnh hơn. Và, lạy chúa, trời vẫn chưa tối hẳn.
- Cậu nói gì cơ ? - Leorio quay lại nhìn Killua.
- Tôi nói " Im miệng đi "! - Killua nhắc lại và quay lại phía Gon - Mình không thể nghe thấy tiếng anh ta, cậu thì sao ?
- Không ! - Gon trả lời, kèm theo một cái lắc đầu - Mình không thể cảm thấy bất kỳ hành động nào, có thể những tiếng động phát ra là của các con thú nhỏ trong rừng. Anh ta không nói gì nên mình nghĩ rằng chúng ta khó có thể xoay xở để tìm thấy anh ta.
- Hmm
- Cả hai cậu ! - Leorio kêu lên và rồi anh ta tiếp tục kêu tên bạn mình - Kurapikaaaaaaaaaaaaaaaa!!!
Gon toát mồ hôi còn Killua thì đánh vào đầu Leorio - Tôi đã nói là " Im miệng đi " cơ mà. Anh nghĩ rằng chúng ta có thể tìm thấy anh ta bằng cách này à ? Rằng anh ta sẽ trả lời chúng ta ư ?
- Đúng thế ! - leorio trả lời mà không thèm suy nghĩ, Killua liền đạp vào chân anh ta trước khi anh ta kịp gào lên " Kurpikaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!" lần nữa.
Gon lại đổ mồ hôi.
- Ki...Killua! - Leorio gào lên đầy giận dữ, nhảy lò cò xung quanh với cái chân đau của mình - Đau quá ! Cậu thật quá đáng !
Cả hai bắt đầu cãi vã.
- Ai quá đáng ? - Killua cáu kỉnh nói.
- Cậu đấy, cậu là đồ ngu ranting.gif ! - Leorio đáp.
Gon đổ mồ hôi nhiều hơn và cậu nhận thấy hai việc khiến cậu quên mất cái lý do khiến mình dừng lại. Cậu thay đổi sự chú ý của mình đến những thứ xung quanh. Có cái gì đó đập vào mắt cậu : một vài cành cây bị gãy và những bụi cây thấp chen chúc nhau bị gạt ra. Đôi mắt Gon rực sáng.
- Này, Killua, Leorio !
Hai người này còn mải tranh cãi và họ to tiếng đến nỗi không nghe được tiếng Gon gọi. Gon lại đổ mồ hôi, cậu thở dài và một mình đi vào phía những rừng cây.
~*~
Có tiếng động. Chỉ là tiếng lá cây xào xạc. Vậy mà tôi nghĩ là họ đã tìm thấy tôi.
Tôi chuyển hướng nhìn về phía phát ra tiếng động. Mọi thứ bỗng tĩnh lặng một cách đột ngột nhưng tôi biết là có ai đó ở giữa những lùm cây. Và tôi cũng biết rằng tôi đang bị theo dõi, rất gần.
~ / Dù ngươi có là ai thì hãy bước ra đi. Đừng trốn trong bóng tối, đừng trốn trong nơi phải là... chẳng có tác dụng gì đâu. Rồi ngươi sẽ hối hận vì điều đó / ~
Những sợi xích trong tay phải tôi bắt đầu chuyển động. Không, không thể được. Tôi chắc đó là Leorio và những người khác. Tôi không thể chiến đấu với họ được... tôi không thể.
~ / Cho nên tất cả bọn họ đều không muốn đối mặt với tương lai ? Rồi sự trừng phạt... không còn lối thoát. /~
Hai bàn tay tôi bắt đầu run, lượng khí bắt đầu phát tán khắp người. Tôi cảm thấy đôi mắt tôi đang chuyển dần sang màu đỏ và lượng khí cũng thay đổi. Tôi chẳng hiểu gì cả.
~/ Cái quái quỉ gì đang xảy ra với tôi vậy ? Tôi kh -- không thể làm chủ mình... Đây là việc phải đến ư ? Bây giờ tôi là thiên thần của định mệnh ư ? Liệu tôi có hối hận là đã chạy trốn số phận quá nhiều nên bây giờ tôi chắc chắn rằng không ai khác có thể chạy trốn định mệnh của họ ? /~
Tôi đứng dậy. Gon bước đến và cười với tôi. Tôi mỉm cười lại với cậu ta. Gon khẽ cau mày vì có lẽ trông tôi giống như một con quỷ. Sự khiển trách đầy ngạc nhiên phản chiếu trong đôi mắt Gon và cậu ta chần chừ bước tới. Tôi tiến về phía cậu ta. Tôi không cần phải tháo sợi xích trên tay mình, nó đã được thả xuống.
~/ Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình mạnh như thế này... mạnh đến nỗi tôi có thể điều khiênmọi việc như tôi muốn ?... Chờ đợi ? Mong muốn ? Tôi muốn điều này ư ? Về cái chết của Gon ? /.~
Đôi mắt Gon mở rộng và cậu ta bước về đằng sau. thành viên nhóc tinh ranh, cậu ta hiểu rõ việc tôi định làm. ĐÓ LÀ KẾT THÚC CUỘC ĐỜI CẬU TA.
~/ Đừng chạy trốn... cậu không thể chạy trốn khỏi số mệnh như tôi đâu. /~
- Ku... Kurapika ? - Cuối cùng cậu ta cũng nói, giọng nói cậu ta khó có thể nghe thấy được, nỗi sợ hãi đã làm nó tắc nghẹn trong cổ họng.
~/ Cái chết đã được định sẵn... /~
Tôi tiến lại gần Gon, chuẩn bị sẵn sàng để giết cậu ấy một cách nhanh chóng
- Cậu không thể trốn chạy khỏi số mệnh của mình.Nó sẽ không đau lắm đâu, tôi hứa đấy - Tôi hạ cánh tay xuống gần cậu ta.
- Không ! - Cậu ta la lên.
~ / Khoan đã ! Chẳng lẽ số phận có nghĩa là chết ư ? Đó không phải là số phận của Gon ! Cậu ấy phải đi tìm chamình ! Tôi đang làm gì vậy ? / ~
Tôi hạ cánh tay mình xuống và lảo đảo lùi về sau, ôm lấy đầu mình và gào lên trong đau đớn.
~ / Không / ~
End chap 3.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com