#33
Sau khi Na Jaemin giúp Lee Haechan đẩy xe đến quầy thanh toán, anh nhận được cuộc gọi liền vội đi, chỉ nhanh chóng vẫy tay tạm biệt Huang Renjun cùng Kang Jihyun. Lee Haechan ngay lúc đó mới hạ cơn ghen trong lòng mình.
Không lâu sau, việc thanh toán cũng đã xong. Một mình Lee Haechan xách hai chiếc túi lớn đựng đầy đồ ăn vặt, toàn thân mỏi nhức vì cả ngày lặn lội trong đây, bây giờ Huang Renjun và Kang Jihyun lại thi nhau chạy lung tung mãi còn chưa chịu về.
Hắn quát doạ thì không nghe, chỉ còn cách dùng chiến thuật dụ con nít mua cho mỗi đứa một chiếc bong bóng cầm tay đầy màu sắc, hiển nhiên cả hai đều thích thú. Lee Haechan cứ tưởng xong vụ này sẽ được về nhà nghỉ ngơi, nhung lại có "cuộc chiến" nhỏ xảy ra giữa Huang Renjun và Kang Jihyun.
"anh Haechan, Renjun thích cái bóng hình con hổ"
"anh Haechan, Jihyun cũng muốn cái đó"
Cả hai đứa nhỏ cùng chỉ lên chiếc bóng hình con hổ trên cao, quay sang ném cho nhau cái liếc mắt không mấy thiện cảm.
"tao chọn trước"
"nhưng tớ cũng thích"
Lại cãi nhau, Lee Haechan nhìn lên chỉ còn một cái, trong lòng mong sao vẫn còn một cái nữa.
"còn cái nào giống vậy nữa không anh?"
Lee Haechan hỏi người bán, ông ấy lắc đầu, nói chỉ còn cái cuối. Toang...
Hắn nhìn xuống hai đứa nhỏ, bọn chúng nhìn hắn bằng ánh mắt mong chờ, chờ hắn sẽ mua chiếc bóng duy nhất đó cho mình. Lee Haechan vỗ tay lên trán, xoa xoa vài cái rồi nhẹ giọng.
"hay là Renjun chọn cái khác nhé"
Câu nói thốt ra, một người vui một người thất vọng. Huang Renjun cứ tưởng Lee Haechan sẽ nói câu đó với Kang Jihyun nhưng ai ngờ lại là nó, nó thất vọng nhìn hắn, hắn khó xử nhìn nó... mỗi Kang Jihyun ngay lúc đó vui vẻ.
"không, em không chịu đâu"
Huang Renjun hậm hực trả lời, thằng bé chọn trước, hiển nhiên nó nhất định không nhường
"nhường cho Jihyun một lần này thôi"
"không đâu, anh lại bênh nó"
Lee Haechan thở dài nhìn thằng bé, trước giờ toàn là hắn bênh nó, vậy mà mới một lần nhường cho Kang Jihyun nó đã giận rồi.
"quyết định vậy, mau chọn cái khác đi"
Lee Haechan liền thay đổi thái độ, hại Huang Renjun không thể làm gì thêm, đành ngậm ngùi chịu đựng mà chọn cái khác. Trong lòng vẫn không
ngừng ấm ức.
Huang Renjun hậm hực cầm chiếc bóng khác trên tay, Jihyun vui vẻ nhận lấy chiếc bóng hình con hổ, cả hai ngoan ngoãn ra về.
Lee Haechan mặc dù biết Huang Renjun đang cực kì giận dỗi, nhưng hắn hiện tại phải làm như vậy, Kang Jihyun cũng là đứa trẻ mà hắn từng yêu thương, chẳng thể vì Huang Renjun mà để Jihyun chịu thiệt thòi nhiều. Hơn nữa, hắn biết sau này Huang Renjun sẽ được ở cạnh hắn còn nhiều hơn Kang Jihyun, đến lúc đó "bù đắp" sau cũng không muộn.
Trước cổng siêu thị.
"anh đi lấy xe, hai đứa đứng đây, không được đi lung tung, hiểu chưa?"
Lee Haechan vừa dặn dò vừa dùng bộ mặt lạnh lùng răn đe chúng, có như vậy cả bọn mới ngoan ngoãn nghe lời hắn.
Chỗ này khá đông người đứng xung quanh, nên hắn cũng khá yên tâm.
Tuy Huang Renjun và Kang Jihyun trước giờ không phải là hai đứa trẻ không biết nghe lời người lớn. Chỉ là khi cả hai gặp nhau mới bắt đầu có những cuộc chiến không hôi kết như vậy. Con nít, ganh đua nhau cũng không phải là chuyện xấu.
Nơi thành phố lớn, người và xe đều không ít, vì vậy mà nơi đậu xe hầu hết đều để ở dưới hầm. Chờ đợi Lee Haechan trở lại cũng đã lâu. Cả hai đứng cạnh nhau nhưng không ai nói một lời, vì vốn dĩ Huang Renjun luôn lạnh lùng phớt lờ đi lời "bắt chuyện" của Kang Jihyun.
Nhìn về phía truớc đường lộ đầy người qua lại, Huang Renjun chợt nghĩ ra một cách trêu chọc mới, thằng bé hào hứng về suy nghĩ của mình, sau đó vài giây, nó liền chạy đến giật lấy cái bóng trên tay Kang Jihyun nhanh như chớp, hại Kang Jihyun cũng không kịp trở tay, Huang Renjun mặt trêu chọc, Kang Jihyun hốt hoảng liền đuổi theo.
"Renjun, trả cho tớ"
"mượn một chút, làm gì ghê vậy"
"cậu cũng có mà, trả cho tớ đi"
Trẻ con vẫn là trẻ con, Huang Renjun chỉ định trêu chọc chứ chẳng hề tiếc nuối cái bóng mà mình yêu thích, thằng bé luôn tinh nghịch nhưng lại biết chừng mực, hiện tại cũng vì bộ mặt nhăn nhó của Kang Jihyun mà khiến thằng bé càng thêm hứng thú.
Kang Jihyun mè nheo chạy theo đòi lại bóng, cậu cao như thế này lại chay thua Huang Renjun, lúc này Kang Jihyun bắt đầu nổi giận, cậu truớc giờ vẫn luôn giữ thái độ hoà nhã với Huang Renjun, nhưng lần này thì không.
Cậu tăng tốc hết mức, chạy đến chỗ Huang Renjun, ngay lúc đó, Renjun bị phân tâm mà không kịp tránh, liền bị Jihyun đẩy về phía sau một lực khá
mạnh.
Lúc này Huang Renjun rối bời, thằng bé bị đẩy mạnh về phía sau, mà đó lại là đường lớn, nó không nghĩ Kang Jihyun lại muốn hại mình, cho đến khi âm thanh chói tai vang lên giữa không gian ồn ào rộn nhịp của một khu thành thị, thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh... vài giây sau, tiếng xì xầm xung quanh tai nạn đó càng lúc càng trở nên ồn ào, phía sau bị kẹt xe đến nổi tiếng còi luôn liên tục vang lên bởi sự nóng vội của tài xế.. khung cảnh hỗn loạn trước cái nhìn ngỡ ngàng của Huang Renjun.
Lee Haechan sau đó mới chạy xe đến chỗ khi nãy đā dặn dò Huang Renjun và Kang Jihyun, kết quả không thấy đâu, hắn liền sốt ruột nhìn xung quanh thì thấy phía trước có đám đông vây lại. Huang Renjun đang đứng gần nơi đó, nhìn thấy rõ vẻ mặt sợ sệt của thằng bé, hắn liền cau mày rồi xuống xe. Không nhìn thấy Kang Jihyun đi cùng khiến hắn bắt đầu thấy bất an. Hắn còn thấy trên tay Huang Renjun cầm hai chiếc bóng, trong lòng đã nghĩ đến vài điều không may.
Lee Haechan vội đến gần Huang Renjun, lay người thằng bé, trong khi nó đang dùng vẻ sợ hãi nhìn về phía đám đông trước mặt. Hắn vội hỏi.
"Renjun! Jihyun đâu rồi"
Tông giọng hắn thể hiện rõ sự sốt ruột và lo lắng, hắn cau mày nhìn Huang Renjun đứng đơ người, thằng bé nhìn hắn, nó dường như bật khóc, nó chỉ tay vào đám đông phía trước, run rẫy nói
"Ji-Jihyun bị xe-"
Chưa nói hết câu, Lee Haechan đã vội đẩy Huang Renjun ra, chỉ là lực nhỏ nhưng hiện tại chân Renjun chẳng còn tí sức lực nào vì cú sốc vừa rồi, thằng bé ngã xuống đất, mông đặt thật mạnh xuống sàn mang cảm giác đầy đau đớn truyền khắp cơ thể, thằng bé ngay cả bật khóc vì đau cũng không dám..
Lee Haechan vừa lo lắng vừa tức giận xông tới đám đông, hắn đẩy mạnh những người đứng xung quanh đó để bản thân có thể tiến lại gần, tim Lee Haechan lúc này đập loạn, hắn có thể thấy rõ Kang Jihyun đang nằm trên một vũng máu. Cậu nhắm mắt và bất tỉnh, hắn không ngừng đau xót và lo lắng.
Hắn lay người cậu, vội vàng giữ lấy vết thương nơi máu đang không ngừng tuôn ra, bàn tay to lớn cũng vì vậy mà dính đầy thứ chất lỏng màu đỏ. Vài người xung quanh đều đã gọi cấp cứu, trên khuôn mặt họ mang những biểu cảm đầy khó coi... người cảm thấy xót, người thì thấy sợ.
Lee Haechan ngay lúc này ôm lấy Kang Jihyun, trong lòng đau xót chẳng thốt ra được lời nào, thầm cầu nguyện và tự trách bản thân không trông coi cậu để xảy ra chuyện như bây giờ.
Khung cảnh phía trước đầy âm thanh hỗn loạn, mọi người vì tò mò mà vây lại càng lúc càng đông, tắc nghẽn giao thông trên con đường đó khiến nhiều người bực tức..
Mỗi Huang Renjun đứng chôn chân trước cổng siêu thị, thằng bé sau khi ngã đã tự đứng lên, nó vừa muốn lại gần vừa lại không... nó chần chừ và lo sợ.
Trong lòng cũng vì hành động của Kang Jihyun mà không ngừng suy nghĩ, đáng ra nó đã là người nằm ở đó..
Xe cấp cứu đến, Lee Haechan vội ôm lấy Kang Jihyun lên chiếc giường cấp cứu, rồi cùng cậu đi đến bệnh viện... Hắn thật sự quên Huang Renjun vẫn đang còn đứng đó. Thằng bé nhìn hắn, hắn nhìn Kang Jihyun..
Cánh cửa của chiếc xe cấp cứu sắp đóng lại, Huang Renjun vẫn hướng mắt nhìn về phía người con trai đang cau mày ngồi trong đó, hắn đột nhiên nhìn về phía Huang Renjun.. nhìn bằng ánh mắt đầy giận dữ, như đang trách móc nó, nói nó là người gây ra chuyện này.
Tiếng còi xe cấp cứu khởi động, cũng là lúc cánh cửa kia đóng lại và cūng là lúc Huang Renjun bật khóc... thằng bé có thế nhìn thấu rằng Lee Haechan đang hiểu lầm nó...
"không phải em gây ra.. không phải do em mà.."
__________________________
Merry Christmas❤️💚
Chúc mọi người giáng sinh an lành(^ω^)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com