nụ hôn
Hyunjin bước vào trong trường với gương mặt lạnh tanh, đội lên chiếc mũ lưỡi chai để che khuất đi vết thương hiện trên làn da chi chít. Một sự u ám toả ra khiến cho bạn bè xung quanh dường như không dám lại gần anh để chào hỏi. Họ đều ý thức tránh ra, đề phòng chuyện mình sẽ làm phật ý để rồi anh phải nổi nóng với họ.
Tâm trạng của anh hôm nay hoàn toàn không thể vui nổi. Từ chuyện nắng hạ quá nóng, đường xá quá đông, hay âm thanh nói chuyện quá đỗi ồn ào. Tất cả mọi thứ trong mắt Hyunjin giờ đây đều trở nên thật phiền phức và đáng ghét.
Hậu quả từ cuộc ẩu đả hôm qua vẫn còn để lại rất rõ. Đôi khi chỉ cần cử động là vết thương bên khoé môi anh sẽ lại bị chảy máu ra, toàn thân mới sáng sớm nay vẫn còn mang lại cảm giác đau đớn. Thậm chí anh còn phải ngồi phòng hội đồng nghe chửi suốt mấy tiếng qua, mặc dù bản thân không phải là người kiếm chuyện.
Đúng thế. Cuộc ẩu đả vào ngày hôm qua rõ ràng là do bên kia gây chuyện với anh trước. Bọn chúng chính là đội bóng trường kế bên mà không lâu đã bị thua dưới đội của Hyunjin. Có vẻ từ khi đó đã để lại trong họ là một sự hận thù, vậy nên cuối cùng mới đến trường để tìm kiếm Hyunjin như thế.
Mà điều quan trọng là, trận đấu ấy Hyunjin bị thương, chưa bắt đền tên khốn đó viện phí thì thôi, lại còn bày đặt vác cái thân đến chỉ để nhăm nhe đe doạ! Tất nhiên Hyunjin không phải là người thường xuyên đụng tay đụng chân, nhưng anh không hoàn toàn để cho bản thân phải chịu thiệt thòi. Nó chửi, nó đánh thì mình cũng phải đáp lại, vậy thôi.
"Này đồ ngốc!"
Đột nhiên có người gọi tên và bị khoác nửa bờ vai xuống, giờ đây Hyunjin mới hoàn toàn thoát khỏi những kí ức mà anh đang nghĩ về. Anh nhíu mày nhìn Seungmin đang nở nụ cười rạng rỡ, nhanh chóng hất tay cậu ra và khó chịu đáp lại:
"Mình đang bực lắm đấy."
Seungmin tròn mắt nhìn Hyunjin, sau đó liền phì cười nhẹ. Khẽ quan sát những vết xước còn để lại trên gương mặt của anh, Seungmin hơi bất ngờ khi nhận ra lần này Hyunjin lại đánh nhau căng như thế. Đồng thời cậu trông thấy trên sống mũi anh có dán một chiếc băng gạc màu vàng nhỏ, liền đoán được gần hết tất cả mọi chuyện.
"Này, cậu biết cái băng gạc bé tí đó không thể chữa lành đống vết thương của cậu mà."
Seungmin cười khúc khích và định chủ động đưa tay bóc nó ra, nào ngờ lại bị Hyunjin tát vào tay như là một lời cảnh cáo.
"Mạng sống của mình đấy."
Anh trừng mắt đe doạ, trong khi Seungmin thì bĩu môi và rồi nhìn trong sự khinh bỉ. Không muốn ở với cậu để sinh thêm bực tức, Hyunjin liền quay lưng và bước chân rời đi.
Một lần nữa anh lại chìm vào trong khoảng lặng. Đối với Hyunjin, chiếc băng gạc ấy ẩn chứa rất nhiều sự ý nghĩa. Anh vừa đi vừa nhớ lại hết tất cả những sự việc. Lúc ấy, vào ngay khoảnh khắc cả hai chạm mắt nhau, toàn thân của Hyunjin như thể bị xích chặt, dường như chẳng thế cử động gì được nữa.
Anh không hề muốn Yongbok trông thấy một hình ảnh đáng sợ của mình như hôm qua. Yongbok trong mắt Hyunjin, thuần khiết quá đỗi như thể là tia ánh dương rọi chiếu sáng sớm mỗi ngày. Cậu chính là một trân quý, là người mà anh luôn muốn yêu thương và bảo vệ sự đơn thuần kia.
Căn bản là anh không hề mong cậu phải trông thấy những cảnh tượng bạo lực như thế...
Vẫn như mọi khi sau giờ tan học, Hyunjin sẽ đến sân bóng luyện tập với câu lạc bộ bóng đá. Dốc toàn bộ sức lực để tập trung vào luyện bóng chính là thứ giúp anh tạm thời quên được đi cậu. Thế nhưng việc Yongbok dạo gần đây không đến sân bóng lại khiến Hyunjin hơi bận tâm đôi chút. Có lẽ từ buổi chiều ngày hôm ấy, cậu đang muốn tránh mặt anh chăng?
Khẽ thở dài một hơi, một lần nữa Hyunjin lại toả ra bao ám khí lạnh lẽo. Anh đưa mắt nhìn đội trưởng kiêm anh trai của cậu, lòng rạo rực nôn nao khi phải phân vân rằng có nên hỏi chuyện về Yongbok. Thế nhưng Hyunjin lại không mấy kì vọng, bởi vì nghe nói Minho đã tách ra ở riêng kể từ khi năm nhất, vì thế chắc chắn anh ta sẽ không biết chút tình trạng nào về thằng em trai mình cả.
"Mấy đứa tự giác ở lại tập nha, nay anh có việc nên về trước."
Đột nhiên Minho cất lớn tiếng thông báo, khiến cho tất cả ánh nhìn đều hướng về phía anh.
"Anh lại trốn đi chơi với thằng nhóc sóc chuột ấy chứ gì?"
Một thành viên trong đội bóng bỗng giở giọng trêu đùa, kéo theo sau là tiếng cười vang lên đầy khúc khích. Là một tên đội trưởng có mang tiếng hung dữ, hiển nhiên Minho liền nhíu mày và cong môi, doạ tẩn cả lũ kia một trận. Anh cất gọn đồ đạc vào trong túi, rồi tiếp tục trả lời:
"Về chăm sóc em trai. Tên nhóc ấy bị sốt nên nằm chết ở nhà rồi."
Khoảnh khắc lời nói ấy vừa nghe lọt vào tai, thời gian trong thế giới của Hyunjin như thể vừa ngưng lại. Anh bất động và đưa mắt nhìn Minho, cho đến khi anh chàng kia chuẩn bị quay lưng bước thì mới vội chạy đến.
"A-anh nói Yongbok bị sốt sao?..."
Minho giật mình một cái khi vừa quay thoắt sang đã trông thấy Hyunjin với bản mặt phóng đại. Lúc này, anh giương một ánh mắt hoảng loạn và tràn đầy lo lắng. Dạo gần đây hai đứa xảy ra quá nhiều chuyện, khiến Hyunjin chẳng thể gặp thường xuyên Yongbok giống như trước. Bởi vậy khi nghe chút tin tức xấu về người kia, anh liền không khỏi cuống quít và sợ hãi.
"À, ờ-"
"Em có thể đến được không?"
❀
"Anh bảo này, anh không phải tên ngốc khi không biết mày có ý định với em anh đâu."
Hyunjin thoáng chốc đỏ mặt, hoảng loạn nhìn về phía Minho vẫn giữ một thái độ dửng dưng và đưa tay mở cửa. Anh bối rối suy nghĩ, chẳng lẽ bản thân lại thể hiện tình cảm lộ liễu đến thế sao.
Trong khi Hyunjin vẫn ngại ngùng mà cắm mặt xuống đất, thì Minho chỉ giương một ánh mắt bất lực nhìn anh và khẽ khàng thở dài, nhẹ giọng nói tiếp:
"Chỉ là bố mẹ anh đã ly hôn từ lâu, nên anh cũng hy vọng nó có thể hạnh phúc. Mày hiểu ý anh mà?"
Đồng tử của Hyunjin thoáng chốc liền dao động, lấp lánh và sáng lên khi nhìn về Minho. Anh vô cùng bất ngờ trước sự phản ứng ấy. Hoặc anh đã xem quá nhiều phim truyền hình hay sao mà nghĩ hai đứa sẽ bị gia đình của hai bên cấm cản. Khoé môi của Hyunjin giờ đây luôn không ngừng mỉm cười. Anh ấy đã nói ra như thế, liệu bây giờ Hyunjin gọi Minho là anh rể thì có quá muộn không?
Minho bước vào nhà rồi xoay người nhìn Hyunjin, trong khi anh lại đứng trơ ra và mỉm cười ngây ngốc, không thèm nhúc nhích trước cánh cửa. Khinh bỉ nhìn đối phương, Minho nghĩ, có lẽ mình đã nói trúng tim đen tên ngốc ấy rồi.
"Vào nhà đi. Mày cứ đứng trước cửa nhà anh như vậy, hàng xóm sẽ sợ đấy."
"D-Dạ."
Hyunjin cúi thấp đầu và rồi bước vào trong, lén lút cất giấu đi gương mặt không hề biết kiềm chế cảm xúc của riêng mình.
Lúc này Minho đưa Hyunjin đến trước phòng Yongbok, liền mở toang cửa ra, đi vào và dứt khoát áp tay lên trán cậu. Chỉ vì đi sau lưng Minho nên khi Hyunjin bước vào phòng thì mới nhìn thấy một ổ chăn to lớn. Trước mặt của Hyunjin giờ đây chính là một Yongbok đang quấn chăn khắp cả người và chỉ chừa còn lại một gương mặt đỏ ửng.
"Sao cứ không hạ nhiệt thế này... Haizz, nằm yên đấy, anh đi nấu cháo cho."
Yongbok rên ư ử thay vài câu nói linh tinh, trong khi đang nhắm mắt, trông như thể cơn đau nhức đang ra sức tra tấn khiến cậu không thể cử động.
Hyunjin thấp thỏm nhìn Yongbok đang khó khăn nằm ngủ, lòng lại thương xót đến nhói đau. Anh ngoan ngoãn, im lặng đứng phía sau nhìn Minho đang chăm sóc bệnh nhân và bày ra thứ vẻ mặt nghiêm trọng như một người bác sĩ, rồi anh ta nói tiếp:
"Nằm yên đấy và quấn chặt chăn vào, gà con."
Chẳng cần biết rằng Yongbok có chịu ăn hay không, người anh trai mẫu mực, Minho, vẫn nhất quyết đi vào bếp nấu ăn và khẽ đóng cửa phòng lại, thành công tạo không gian im lặng cho cậu và anh ấy.
Hyunjin nãy giờ vẫn đứng im một góc, bây giờ mới rón rén bước đến gần. Anh không dám phát ra bất kì âm thanh nào bởi Yongbok dường như đang chìm vào giấc ngủ sau một trận bị tra tấn vật vã. Tiếng hít thở đều đặn của cậu khẽ vang lên, giờ đây Hyunjin mới có thể thở phào mà ngồi xuống bên cạnh giường Yongbok. Đôi mắt anh tràn đầy sự lo lắng, đưa bàn tay thon dài cẩn trọng sờ lên mái tóc cậu rối bời, rồi mơn trớn bên gò má dải đầy những chòm sao.
Nhiệt đột ấm nóng truyền vào tay khiến Hyunjin càng thêm phần lo lắng. Anh luống cuống không biết phải nên làm thế nào, cứ như thế vò đầu và đứng ngồi không yên, tự trách bản thân lúc này thật vô dụng.
Cảm nhận được có ai đang cạnh bên, Yongbok nhíu mày liền mở mắt tỉnh dậy. Cậu khó khăn nhìn khung cảnh mờ ảo hiện phía trước, rồi từ từ mới có thể nhìn rõ được mọi thứ ở xung quanh. Yongbok mơ màng thấy được bóng dáng của một người đang ở bên cạnh mình, cùng giọng nói thầm thì mà cậu không tài nào nghe thấy.
Tự dày vò bản thân xong, anh vô tình nhìn sang thì chợt nhận ra Yongbok đã tỉnh dậy từ khi nào. Khoảnh khắc chạm mắt cậu, trái tim Hyunjin lại khiến anh khó thở khi nó lại đập mạnh mất kiểm soát. Hyunjin hơi giật mình một chút, rồi anh bối rối cất lên:
"X-Xin lỗi, mình đánh thức cậu rồi sao?"
"Không... không có."
Giọng Yongbok khàn đặc và khó khăn cất lên, rồi cậu khó khăn xoay sở trong đống chăn nặng trĩu. Lúc này Hyunjin liền không khỏi xót xa khi ngồi ngay bên cạnh, mạnh dạn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn kia, nhẹ nhàng chạm vào từng khớp tay như thể đang cố an ủi Yongbok. Ánh mắt cậu vì cơn buồn ngủ và mệt mỏi mà vẫn còn lim dim, làm cho Hyunjin càng rối bời, liền ngập ngừng cất lên:
"Mình theo anh Minho đến thăm cậu."
Hyunjin cứ như thế mà trò chuyện một mình, mặc kệ rằng Yongbok có lắng nghe hay không. Nhìn chỏm tóc màu vàng rối bời nhoi lên trong đống chăn to lớn, Hyunjin nhân cơ hội nắm lấy bàn tay cậu thật lâu, rồi tủm tỉm mỉm cười.
"Yongbok có mệt không? Sao cậu ốm mà không nói với mình.."
Từng lời hỏi thăm nhẹ nhàng cứ thế nhỏ dần rồi im lặng trong khoảng không. Hyunjin nhìn về phía Yongbok đang chìm sâu vào giấc ngủ một lần nữa, ánh mắt bất giác càng thêm dịu dàng và mềm mại.
Bàn tay anh vẫn nắm lấy tay cậu, cẩn trọng mân mê lên đốt tay. Trong không gian tĩnh lặng, Hyunjin mải mê ngắm nhìn từng đường nét trên gương mặt Yongbok. Nhìn về hai bên phiến má có những dải vì sao, nhìn về đôi mi cong và cặp mắt nhắm nghiền, nhìn về những lọn tóc lộn xộn trên vầng trán. Và cuối cùng, Hyunjin lại nhìn đến đôi môi mềm mại của cậu đang cuốn chặt lấy anh.
Thời gian như thể vừa ngưng lại, mọi thứ xung quanh chợt im lặng tựa như muốn dành trọn khoảnh khắc cho Hyunjin. Anh đưa tay luồn tóc, nâng niu từng chút một khi hạ xuống bờ môi để hôn lên môi cậu. Tựa như tia ánh nắng đậu trên những cánh hoa, nụ môi nhẹ nhàng rời đi cùng với thời gian trôi nhanh như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Hyunjin giật mình nhận ra mình vừa làm điều sai trái, liền không khỏi mắng trách bản thân chỉ biết thoả mãn ham muốn mà không có sự đồng ý của cậu. Lặng lẽ ngắm nhìn Yongbok ngủ say không có một chút đề phòng, Hyunjin lại càng cảm thấy tội lỗi hơn bao giờ hết.
"Mình xin lỗi."
Hyunjin khẽ nói. Anh vén gọn mái tóc lộn xộn trên mi mắt Yongbok, chỉnh sửa lại chăn mềm sao cho thật cẩn thận rồi mới an tâm mà rời đi.
Hyunjin ngoảnh lại nhìn Yongbok cho đến những giây phút cuối cùng, rồi lưu luyến khẽ thở dài một hơi. Khi Yongbok biết cậu đã bị lợi dụng thì có lẽ lúc đó tình bạn của hai người cũng chẳng thể còn nữa.
Hyunjin xoay người, nhưng chưa kịp rời đi thì cổ tay bỗng nhiên bị nắm lấy khiến mọi hành động của anh ngay tức khắc dừng lại.
Đồng tử khẽ dao động, anh ngỡ ngàng nhìn Yongbok, nhìn bàn tay nhỏ bé đang yếu ớt níu kéo anh.
"Đừng đi mà..."
「 Continue 」
「 19092021」
「 lâm & hy 」
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com