Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

18.


Khi hai người quay lại, đúng lúc lớp vừa bắt đầu giờ tự học buổi tối.Yongbok chưa kịp thay quần đã bị kéo thẳng vào lớp. Chiếc bàn đơn vốn của Jisung giờ thành bàn đôi.
Nhìn Jisung ngang nhiên nghịch điện thoại trước mặt, Minho chỉ muốn khóc. Cậu ngồi thu mình trên ghế, mắt vẫn còn hoe đỏ.

"Hai người cuối cùng cũng chịu về rồi." Jisung không biết mấy ngày qua Yongbok và Hyunjin đã an toàn trải qua như thế nào, chỉ biết bản thân thì chẳng thể nào bình yên nổi.(Ý ở đây là Jisung đang không hiểu mấy ngày qua Hyunjin với Yongbok sống hòa thuận với Minho kiểu gì,trong khi ổng mới là người gây chuyện:>)

Hôm đó, sau trận ẩu đả, Minho cứ nghĩ mọi chuyện đã kết thúc. Cậu mặc quần rồi định ra ngoài đi vệ sinh, nhưng Jisung lại bất ngờ xông vào. Vốn là con trai với nhau, Minho cũng chẳng ngại, nhưng Jisung lại nhướng mày, huýt sáo trêu chọc:

" Minho nha~ có một... đại Minho bự ghê~"

Khoảnh khắc ấy, Minho đột nhiên chẳng còn muốn đi vệ sinh nữa.

Minho khẽ che phần trước quần mình, mặt còn vương chút ngượng ngùng và cay đắng.

Hyunjin vỗ vai cậu, cúi xuống thì thầm:
"Dạy cậu một chiêu 'lấy độc trị độc', đảm bảo hiệu nghiệm thần kỳ."

Ở phía bên kia, Jisung kéo Yongbok sang một bên, hạ giọng trêu:
"Ê, cậu không lo cho 'người đàn ông' của mình à? Mắt ảnh hình như đang... làm việc quá trớn đó nha~"

Yongbok nhướng mày:
"Tôi mới không thèm quan tâm. Mà nhìn cậu có vẻ bực hơn tôi luôn ấy."

Giờ tự học buổi tối của khối 11 rất yên ắng. Yongbok thì lại mệt rã rời sau mấy lần bị "hành" liên tiếp, người rã rời, quần ướt khó chịu. Cậu gục xuống bàn định chợp mắt.

Ai ngờ, vừa lim dim chưa được bao lâu thì Hyunjin lại vỗ vỗ vai cậu:
"Dậy mau, thầy giáo đang ở ngoài cửa."

Bất đắc dĩ, Yongbok đứng lên.
Thầy giáo bước vào, đi một vòng rồi dừng trước mặt cậu:
"Mấy ngày nữa có kỳ thi Olympic Toán học. Thầy đã đăng ký cho em. Trước đây em cũng có kinh nghiệm thi rồi."

Yongbok gật gù trong cơn buồn ngủ.

"Vậy mấy buổi tối này, em với Changbin sang thư phòng của thầy học, thầy sẽ kèm trực tiếp." Nói xong, thầy lại sang bàn Changbin để giải thích.

Chưa kịp hiểu chuyện gì, mặt Yongbok đã bị Hyunjin nhéo mạnh:
"Yongbok! Sao em chưa bàn với anh mà đã đồng ý đi thi?!"

Hyunjin – bộ não lúc nào cũng đầy ý nghĩ yêu đương – không thể chấp nhận chuyện người yêu bỏ mình vài ngày, mất cơ hội được dính lấy nhau.

Yongbok tròn mắt, bĩu môi:
"Anh nghĩ anh là ai... ồ... là bạn trai của em. Ai bảo bạn trai em học dốt, không được đi thi cùng? Haizz, biết trước  như thế em thà chọn Changbin cho rồi."

Hyunjin nào biết Changbin chính là mục tiêu của Bangchan. Nghe lời đó xong, hắn á khẩu.

Họ mới quen nhau chưa đầy bốn tiếng, Yongbok đã từng buông lời chia tay ngay ngày đầu ở bên nhau. Vậy mà giờ, cậu vẫn có thể coi thường hắn, còn dám đe sẽ đổi luôn bạn trai.

Ừ thì... địa vị của hắn, xem ra vẫn phải dựa vào cơ thể để giữ lấy.

Lần này, Hyunjin thực sự tức điên. Đừng tưởng hắn bình thường bất cần, chứ trong lòng lại cực kỳ nhạy cảm. Hắn có thể bới móc hàng chục nghĩa từ một câu nói, rồi chọn đúng nghĩa cay độc nhất để giữ trong lòng.

Cho nên lời của Yongbok như đang nói là anh không xứng với em, ở bên em là vinh hạnh của anh.
Má nó!
Hyunjin đã mất bình tĩnh rồi.
Yongbok nói đùa nhưng lại không nhận được phản ứng từ Hyunjin trong một thời gian dài, cậu xoay đầu lại thấy Hyunjin đang nằm sấp, quay đầu về phía cậu.
Yongbok như đi tuốt trong ruột non của hắn: "Anh giận hã?"
Hyunjin nghe vậy cũng không thèm trả lời,Yongbok liền nắm lấy tay hắn siết chặt: "Đừng giận mà, em sai rồi."
Kết quả là Hyunjin hất tay cậu ra, dùng lực quá mạnh đập vào tay Yongbok trên bàn, cậu kêu lên một tiếng đau đớn.

"Aaaaaaaaaaaa"
"Em có sao không?" HYunjin vội vàng thu tay lại: "Thực xin lỗi, là anh phản ứng quá mức rồi."Giận thì giận chứ anh thương Yongbok của ảnh lắm...
Yongbok vẫn có thể nhìn thấy trong mắt Hyunjin đang tràn ngập nước mắt như đang trực trào muốn chảy ra.
Hắn rốt cuộc là mẫu hình bạn trai như thế nào vậy hả! Hắn đã khóc trong đêm đầu tiên, giở trò đồi bại khi ghen tuông, còn có một trái tim rất nhạy cảm như cô công chúa nhỏ mà ...cái phía dưới lại rất to nha.
 kéo Hyunjin trốn dưới gầm bàn, nhào qua hôn lên mắt hắn, sau đó hôn lên môi hắn: "Trở về em sẽ đền bù cho anh."
Hyunjin lúng túng ôm lấy đầu cậu cho nụ hôn thêm sâu hơn: "Tính tiền lãi trước."
Minho ngồi ở hàng đầu vô cùng hứng thú lắng nghe, lấy cây bút di chuyển nhẹ nhàng lên xuống trên cánh tay Jisung : "Cậu có nghe thấy không, phía sau có hai người đang hôn nhau, lúc cậu không ở ký túc xá, bọn họ còn làm chuyện đó khi ký túc xá bị cắt điện."
Thân thể Jisung run lên, suýt chút nữa sợ hãi mà né tránh anh, trong đầu lại vang lên câu nói của Hyunjin nói với Minho "lấy độc trị độc", trong nháy mắt đứng thẳng người.
Cậu vớ lấy cây bút đang trượt lên trượt xuống trên tay mình, còn nắm chặt tay Minho, nhân tiện dựa vào người anh.
"Cái gì? Cậu ghen tị sao? Để sau này chúng ta cũng thử xem. Hay là đá lưỡi ngay bây giờ với tôi cũng được."

Jisung đầu tiên là sửng sốt, sau đó trên mặt mắt thường có thể nhìn thấy mà đỏ bừng lên, không có ý né tránh lỗ tai cậu, cách anh chỉ một khoảng cách rất ngắn đến Minho có thể thấy rõ ràng, thậm chí còn nghĩ rằng Jisung có một chút dễ thương.
"Phòng học... không thể thử..." Jisung có chút bị Minho uy hiếp, anh chỉ là muốn trêu chọc cậu mà thôi.
Minho cảm thấy Tạ Húc thú vị: "Chúng ta trở về thử một chút được không?"
"Không!" Jisung quay đầu tránh đi tầm mắt của Minho, hai người trốn dưới gầm bàn còn hôn nhau! Jisung xấu hổ quay đầu nhìn lại.
Mặc kệ có phải phòng học hay không,Minho lại tới gần, Jisung vươn tay muốn đẩy người ra xa một chút, nhẹ giọng nói: "Đừng mà ~"
Minho bất động cứng đờ người.
Cậu gần như cứng đờ vì âm thanh đó, chưa kể đến việc Jisung vô lực đẩy tới đẩy lui, không khác gì chạm vào người cậu.
Thần cưỡi ngựa Hyunjin dạy lấy độc trị độc, nay hai người đều trúng độc.
"Hai học sinh phía sau đang làm cái gì! Đánh nhau à!" Thanh âm của thầy giáo đột nhiên vang lên, từ góc độ của ông, có thể nhìn thấy Jisung bị Minho kẹp ở giữa bức tường, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, nhưng hắn vẫn không thể đẩy lùi sự tàn ác trên mặt của Minho, điều đó làm cho Jisung trông rất đáng thương.
"Minho! ra đứng ngoài lớp giờ tự học cho tôi!"
Mụ nội cha nó!Vừa mới buổi đầu tiên đi học đã bị đuổi ra ngoài đứng rồi,nhục thật mà!Thế này tì còn đâu danh dự đại thiếu gia vừa từ nước ngoài trở về của anh nữa chứ!!!
Minho liếc nhìn Jisung đang cuộn tròn như một quả bóng, có chút bất đắc dĩ, sau đó đi đến gặp cặp vợ chồng trẻ ở hàng sau.
Ồ, cậu giả vờ nhặt đồ rồi đứng dậy từ gầm bàn như không có chuyện gì xảy ra, và màn trình diễn của cậu thật hoàn hảo.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Minho: Trong chịn này,toi là người duy nhất bị tổn thương.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com