Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

25.

211.

Tối.

Cả nhóm IM đều bị gọi đi.

Mặc dù là phá luật.

Nhưng ở đây Faker là luật mà.

Peanut ở trong phòng Faker coi TV.

Faker thấy trời tối liền kêu em đi tắm.

"Đậu nhỏ mau đi tắm."

"Anh bế em."

Faker cũng chiều theo cậu.

Anh bế cậu đến cửa phòng rồi thả cậu xuống.

Phòng của anh thật ra không nhỏ.

Phòng tắm cũng rất lớn.

Có vòi hoa sen còn có bồn tắm lớn.

Peanut vào trong được 5 phút thì la lớn:

"A."

Faker tưởng em bị ngã liền chạy vào trong.

Anh thấy cậu đang ngâm trong bồn liền thở phào.

Anh lại hỏi:

"Em bị ngã sao?"

"Ưm. Em bị ngã. Đau lắm."

"Đâu. Để anh coi."

Peanut chỉ vào đầu gối.

Faker hơi cúi người xuống.

Anh định coi vết thương ở đâu thì bị em kéo tay.

Cả người đều ngã vào bồn tắm.

Peanut chọc được anh thì vui vẻ cười lớn.

Faker biết mình bị lừa thì cũng cười trừ cho qua.

Anh định đứng lên thì bị cậu giữ lại.

Cậu tiến đến ôm cổ anh.

Cúi đầu xuống hôn lên môi anh:

"Anh ơi. Yêu em đi."

Faker nuốt nước bọt.

Gợi cảm quá.

2 tay anh nắn bóp quả đào xinh.

Chậc. Anh nhịn không nổi nữa rồi.

"Ưm. Để anh yêu em."

"Anh nhẹ thui nha."

"Ưm. Không để em bé đau đâu."

212.

3 ngày cũng đã trôi qua.

Nhóm IM cũng đã rời đi.

Faker nhìn căn phòng trống vắng.

Không còn tiếng nói cười của em nữa.

Mỗi lần em tới đây đều làm gì nhỉ?

Em sẽ vừa coi TV vừa cười nói với anh.

Em ấy sẽ kể chuyện trên trời dưới đất cho anh nghe.

Anh cũng rất thích nghe những chuyện em kể.

Nhưng nếu hôm nào anh làm việc không nói chuyện với em.

Em sẽ giận.

Đậu nhỏ lúc giận dỗi cũng rất đáng yêu.

Phồng má, chu mỏ.

Nhưng nếu anh năn nỉ xin lỗi 1 lúc lại mềm lòng thôi.

Đậu nhỏ cười rất đẹp.

Nụ cười đó anh đã mê ngay lần đầu gặp.

Em lúc đó 14 tuổi.

Mặc dù bị ba mẹ đánh đập nhưng lại luôn nở nụ cười.

Mỗi lần nhìn thấy anh, em đều cười.

Anh chưa từng dám giận em.

Vì anh không nỡ.

Thật ra, từ nhỏ anh đã muốn em là của anh rồi.

Anh đã từng nghĩ là:

"Chỉ cần anh cưng chiều em thật nhiều, em sẽ mãi dựa dẫm vào anh. Không thể rời xa anh được nữa."

Đậu nhỏ bây giờ vẫn là của anh.

Nhưng chỉ là không còn dựa dẫm vào anh nữa.

Không có anh, em vẫn sẽ sống tốt.

213.

Chovy nằm trong phòng nhắm mắt.

Nhưng cậu không ngủ được.

Làm sao bây giờ?

Cậu cứ nhớ anh mãi thôi.

Cậu lấy 1 tấm ảnh chụp cùng anh ở công viên giải trí ra ngắm.

Đẹp thật.

Đó là suy nghĩ đầu tiên của cậu về anh.

Sau đó là ranh mãnh.

Lần đầu có người đánh thuốc ngủ cậu tận 2 lần.

Hôm đầu anh đánh thuốc cậu.

Khi tỉnh dậy, cậu vừa bất ngờ vừa tức giận.

Nhưng khi nhìn thấy anh đang ngồi ngủ gục.

Miệng lẩm bẩm:

"Anh xin lỗi. Là tại anh. Em đừng chết."

Cậu cũng mềm lòng.

Lần đó cậu bỏ qua cho anh.

Tới lần thứ 2.

Khi nghe anh nói tin tưởng mình.

Cậu đã vui đến mức không nhịn được cười.

Vậy mà anh lại đánh thuốc cậu lần nữa.

Anh đúng là xấu xa.

Nhưng tới sau này.

Anh không đánh thuốc cậu nữa.

Cậu biết anh thực sự đã có lòng tin ở cậu.

Từ khi đó, cậu cũng đã yêu anh mất rồi.

214.

Ruler cảm thấy cực kì khó chịu.

Cậu muốn ra ngoài hút 1 điếu thuốc.

Ba cậu là chánh án toàn án nhân dân tối cao.

Nên từ nhỏ nhà cậu đã có rất nhiều người ghé tới.

Họ muốn đút lót ba cậu.

Nên đối xử với cậu cũng rất giả tạo.

Người đầu tiên chửi cậu là anh Faker.

Nhưng người đầu tiên dám dí dao vào cổ cậu là Lehends.

Lần đầu gặp cậu thấy Lehends trông rất nhỏ con.

Tóc mái dài che mặt.

Trông hơi giống biến thái.

Nhưng khi Lehends 1 mình giết hết vệ sĩ của của Ruler.

Cậu mới nhận ra người này rất thú vị.

Lần đưa Lehends ra sân đua cũng là vì hứng thú nhất thời thôi.

Vậy mà chỉ vì lần đó.

Trái tim cậu đã bị đánh cắp mất rồi.

Nhìn Lehends vui vẻ lái xe.

Ánh mắt tràn ngập ánh sáng.

Cười thật tươi nói cảm ơn cậu.

Hỉnh ảnh đó đã in sâu trong tâm trí cậu rồi.

215.

Viper nhìn khu hương liệu cũng chỉ biết cười.

Cậu tặng nó cho Doran.

Cậu nghĩ rất đơn giản.

Chỉ cần tới đây là sẽ gặp.

Đã 2 tháng trôi qua rồi.

Doran có ghé qua vài lần.

Nhưng lại chẳng lần nào Viper gặp được cậu.

Viper nhìn cây hoa mới được trồng chỉ biết cười.

Trước đây cậu chỉ là tò mò về nhóm IM thôi.

Sau khi thấy nhiều người bị hạ độc thì hứng thú lại càng trỗi dậy.

Cậu nói chuyện với Doran 2 lần đầu.

Cảm giác gì nhỉ?

Không thể hiểu được người trước mặt.

Càng tiếp xúc cậu lại càng hiểu Doran hơn.

Cậu ấy thích làm thuốc độc.

Là người sợ bóng tối.

Hay cười và cũng rất hiền lành.

Chỉ cần đối xử tốt với cậu ấy.

Chắc chắn cậu ấy sẽ cố gắng để trả ơn.

Viper yêu Doran.

Muốn trói buộc cậu ấy ở bên cạnh mình cả đời cơ.

Nhưng mà.

Con người làm gì có ai thích bị ràng buộc chứ?

Doran rất thích khám phá những thứ mới mẻ.

Muốn Doran hạnh phúc.

Thì cậu phải chấp nhận từ bỏ thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com