Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

xiii.

"Pháo hoa thật đẹp! Đã lâu rồi tôi chưa được nhìn thấy"

Giọng nói có phần quen thuộc kia vô tình kéo sự tập trung của Yuta rời khỏi những chùm pháo  rực rỡ trên kia

"Đã lâu không gặp"

Khuôn mặt trắng trẻo bên cạnh tươi cười nhìn anh. Cậu ta là...

"Cậu là người ở triển lãm hôm đó?" -  Yuta cất giọng nửa nghi hoặc nửa vui mừng không rõ

Cậu trai trong bộ đồ phục vụ, hất hất mái tóc nâu, lại nhoẻn miệng cười với anh

"Còn tưởng anh không nhận ra tôi" 

"Xém chút không nhận ra" - Yuta cười thầm, lại trưng vẻ mặt vô cùng bình tĩnh đáp - "Màu tóc thay đổi rồi"

"Mới đổi" - Cậu trai nhún nhún vai, thản nhiên - "Tóc bạch kim trông rất trẻ con, đứng cạnh anh không phù hợp"

Cái gì mà đứng cạnh anh không phù hợp chứ. Yuta điên mất thôi. Anh nhếch miệng cười

Không thể phủ nhận, từ lần đầu gặp mặt, Yuta đã bị sức hút của người này làm cho choáng váng rồi!

Đáng yêu, hoạt bát. Nổi bật lại không quá khoa trương

"Lần trước quên mất! Cậu tên là gì?" - Yuta lơ đãng hỏi

"Dong SiCheng" - Yuta vừa dứt lời, cậu trai liền ngay lập tức trả lời, như thể đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước.

Ồ, thì ra cũng để ý tôi! Nắm được đuôi của cậu rồi!

Sicheng nhận thấy hành động bộc phát của mình có hơi gấp gáp, liền đỏ mặt đổi chủ đề

"À, anh là Nakamoto Yuta phải chứ?"

"Phải" - Yuta nhấp một nhấp rượu, vui vẻ đáp

"Lần trước phê bình tác phẩm của anh thẳng thừng như vậy" - SiCheng tỏ vẻ bối rối, cười cười gảy mang tai - "Anh không để bụng chứ?"

"Đương nhiên phải để bụng rồi" 

Yuta rất có tâm ý buông xuống ly rượu, quay sang trực tiếp đối mặt với cậu.

SiCheng không đoán được anh sẽ thẳng thắn như vậy, có chút bất ngờ

"Để bụng để còn tìm cậu tính sổ" - Yuta nhếch môi. Một tay anh đút vào túi quần tây, chậm rãi tiến về phía SiCheng - "Rõ ràng là tâm huyết của tôi, thế mà nhóc con cậu đây lại nhẫn tâm phê bình ác liệt như vậy. Tôi rất tổn thương đấy!"

Yuta càng áp càng gần, SiCheng có chút hoảng loạn lùi về sau một bước, cười giã lã

"Cái--cái đó, cũng không tính là ác liệt đi. Bất quá tôi chỉ--chỉ giúp anh khắc phục khuyết điểm, ngày một tiến bộ"

"'Khắc phục khuyết điểm, ngày một tiến bộ'?" - Yuta lặp lại câu nói của cậu, đã dồn người đến bên mép bàn ăn phủ khăn trắng phía sau, tay kia chống xuống bàn - "Dựa vào nhóc con cậu?"

"Này--này, đừng xem thường tôi nhé" -  Sicheng xoay mặt cố ý muốn giấu đi hai đám mây hồng trên má, tận lực lách ra khỏi Yuta - "Dù sao tôi cũng là sinh viên học viện Mỹ thuật đó nhaa"

"Ồ vậy sao?" - Thú vị - "Cậu học ở học viện nào?"

"Học viện C ở Osaka"

Mấy chữ cuối nhỏ như muỗi kêu, nhưng cũng đủ để Yuta nghe được. 

Học viện mỹ thuật C ở Osaka? Không phải anh đang là giảng viên ở đó sao?

"Tôi rất thích nghe anh giảng" - Không đánh mà khai, Sicheng mặt đỏ lại càng đỏ, lý nhí nói

"Thì ra là fan của tôi" - Yuta cười rộ lên. Đứa nhỏ này rõ ràng là cố ý thu hút anh. Nhóc con, cậu thành công rồi!

"Ai bảo thế?" - Sicheng gấp gáp đính chính - "Tôi--tôi chỉ nói thích nghe anh giảng thôi, h--hâm mộ anh ch--chỗ nào chứ?"

"Cậu--" - Yuta cuối cùng vẫn không nhịn được cười. Đáng yêu - "Trong ngoài không nhất quán" rõ ràng thích tôi  lại còn mạnh miệng.

"Tôi--"

"Thiếu gia" 

Sicheng chưa kịp nói hết, đã có người lên tiếng cắt ngang. Hai người đàn ông trong bộ vest đen tiến về phía hai người. Sicheng phản ứng như thể đại họa sắp đến, nhanh tay lẹ chân trốn sau lưng Yuta. 

Yuta nhất thời không biết phải làm sao, chỉ có thể tiếp tục để cậu phía sau mình rồi tiến lên đối mặt với hai người nọ

"Xin hỏi hai vị là ai?" 

Hai người này lạnh mặt, một mực cứng nhắc không đáp lời anh. Yuta bị người ta ngó lơ có chút tức giận

"Này, nếu hai vị không nói rõ, tôi tuyệt có thể nghi ngờ hai người có ý đồ không tốt với cậu nhóc này đấy"

Hai người nọ nghe anh nói vậy liền có chút lúng túng. Đột nhiên, từ phía sau họ đi lên hai người nữa

"Yuta, từ khi nào lại nóng nảy như vậy?" -  Người đàn ông sử dụng tiếng Nhật lên tiếng

"Ba?" - Yuta có chút khinh ngạc nhìn người nọ, cũng đáp lại ông bằng tiếng Nhật- "Tại sao ba lại ở đây?"

"Papa" - Phía sau lưng Yuta cũng cùng lúc vang lên tiếng gọi

'Papa'? 

"Nghịch tử, ta tìm ngươi rất vất vả" - Người được Sicheng gọi là papa kia lạnh mặt chất vấn cậu

"Papa, là do người cứ ép con đi xem mắt" - Sicheng thái độ bất bình đáp trả ông - "Rõ ràng con nói mình đã có đối tượng, vậy mà người lại nhất mực cưỡng chế ép buộc con! Vậy nên con mới phải trốn đi!"

"Hảo, ngươi có đối tượng sao? Người đó đâu?"  

"Ở đây" - Sicheng không do dự nắm lấy Yuta bên cạnh - "Anh ấy là đối tượng của con"

Yuta cảm thấy như có ai vừa đánh vào não mình một cái. Chuyện gì đang diễn ra nãy giờ? Anh không hiểu gì hết. Yuta choáng váng đến độ quên bén mất cả vấn đề đang muốn hỏi ba mình

Trái với dự đoán của Sicheng. Dong chủ tịch không hề nổi trận lôi đình hay gì gì đó, mà ngược lại cười rộ lên 

"Thật là ý trời" - Ông quay sang vỗ vai ngài Nakamoto - "Ta và ngài lại mất công suy tính rồi"

"Phải phải. Thật trùng hợp!"  - Ngài Nakamoto chuyển sang ngôn ngữ chung đối thoại với Dong chủ tịch. Hai người vui vẻ bỏ lơ hai khuôn mặt hoang mang tột độ của Sicheng và Yuta

"Ba!" - Anh đến cùng không nhịn được đành phải lên tiếng - "Chuyện này là sao?"

Ngài Nakamoto lúc này mới quay lại giải thích rõ ràng cho hai người bọn họ

"Yuta, vốn dĩ ta tính chờ con về nước mới bàn chuyện này với con. Nhưng mà trùng hợp lại nhận được thiệp mời của Moon chủ tịch, nên sẵn tiện đến đây tìm con"

Dong chủ tịch tiếp lời

"Ta và ngài Nakamoto vốn có quen biết từ trước. Dạo trước có bàn về chuyện cho hai đứa các ngươi gặp mặt qua. Thằng nhóc SiCheng này ngổ ngược không bảo được, ở bên nó lại không có mấy bạn bè. May mắn Yuta con lại có chung sở thích với nó, vậy nên chúng ta liền dự định sắp xếp một buổi gặp mặt. Còn chưa định ngày, thằng nhóc này vừa nghe đến đã trốn đi biệt tích cả tháng trời" 

"Papa, tại sao không nói cho con biết sớm chứ" - SiCheng tuy trong lòng có chút vui sướng, nhưng vẫn phải trách móc lão nhân nhà mình úp mở không rõ ràng, làm cậu cực khổ bỏ trốn còn chưa nói đến phải âm thầm lặng lội theo anh từ Nhật Bản, sang Mỹ rồi chạy ngược về đây. Thật mệt mỏi không sao kể hết! 

"Ta làm sao biết được người ngươi để ý là Yuta" - Dong chủ tịch bất ngờ cười lớn, chọc hai người bên kia đỏ cả mặt

"Yuta, tuy hai đứa đã có quen biết, nhưng ta thấy như vậy vẫn là chưa ổn" - Ngài Nakamoto tiến đến vỗ vai con trai - "Vầy đi, chúng ta sẽ bàn một ngày thích hợp khác để hai đứa chính thức ăn bữa cơm, nói chuyện rõ ràng. Ngài Dong thấy có được không?"

"Hảo" - Dong chủ tịch hết sức hài lòng, vui vẻ cười đến híp cả mắt 

Hai người lớn tiếp tục bắt tay, hăng say trò chuyện. Yuta thấy không thích hợp nán lại lâu, bèn kéo Sicheng sang một bên

.

Đến khi cách xa một đoạn, SiCheng mới hỏi Yuta

"Nãy giờ chỉ toàn 3 người chúng tôi nói. Tôi vẫn chưa nghe ý kiến của anh"

SiCheng miệng hỏi nhưng mắt vẫn chăm chăm nhìn mũi giày. Thú thật cậu rất hồi hộp. Từ lúc bắt đầu nhìn thấy anh ở học viện cậu đã thích anh rồi. Nhưng mà cậu vốn ít nói, lại hay ngại, thành ra theo anh cả 2 năm trời không dám thổ lộ. Ai ngờ được lại có cơ hội....

"Tôi không có gì phản đối" 

Tiếng của Yuta cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu

"Hả?"

"Từ lần ở triển lãm" - Yuta lỡ đãng đút tay vào túi quần, nhìn ngắm trời đêm lắp lánh đầy sao - "Tôi có cảm tình với em"

SiCheng mở to mắt kinh ngạc, rồi lại không biết phải nói gì cho phải, chỉ đành mỉm nhẹ một nụ cười, im lặng bên cạnh anh ngắm trời đêm 

--

Bữa tiệc tiếp tục được diễn ra trong yên bình. Tối hôm nay dường như trong lòng mỗi người đều mang những cảm xúc không đồng nhất. Nhưng chung quy mà nói vui vẻ nhiều hơn đau khổ. Có người vui vì cuối cùng cũng được hạnh phúc bên người thương đón năm mới, lại có người vui vì buông bỏ được một số chấp nhất trong lòng, thoải mái mà tiến lên phía trước. Mọi thứ thật yên bình ấm áp.

Chỉ là, có câu "trước cơn giông, trời thường quang đãng". Dường như không một ai biết được, giông bão đang âm thầm kéo đến. Không lâu nữa thôi, sóng gió lại bắt đầu.

--

"Yeon Hee, tôi là Yong đây. Đúng như cô dự đoán, bọn họ thực sự đang ở bên nhau"

---------------------

Thanks for reading!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com