Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Key 🗝


"Ting Ting"

Khua tay một cách lười biếng thì cuối cùng Winwin cũng lấy được chiếc điện thoại trên chiếc bàn bên cạnh trong tư thế người sấp xuống giường, mắt nhắm nghiền, trán hơi nhăn lại do ánh nắng và tiếng điện thoại làm anh thấy khó chịu. "Là tin nhắn hẹn trước sao? Ai thế nhỉ" Winwin mang theo gương mặt thắc mắc để bấm xem, nhưng chưa cần nhìn nội dung anh đã phải đứng bật dậy ngay khi nhìn thấy cái tên người gửi.

Jung Jaehyun

Mắt mở to hết cỡ, miệng cũng không phát ra nổi âm thanh gì. Winwin biết thằng bạn mình cuối cùng đã quay lại rồi, anh nhanh chóng đọc mẩu tin vì nghĩ có địa điểm gặp hay giờ hẹn, hoặc có khi người kia đang đứng chờ ở sân bay hay bến tàu nào đó. Nhớ hôm đó, đã muộn rồi Jaehyun mới gọi đến nói rắng sắp tới có chút việc phải rời đi, chỉ biết quãng thời gian sau đó liền không thể nhắn tin hay gọi điện gì cho cả Jaehyun và bố mẹ của Jaehyun.

"Xin lỗi vì đã rời đi như thế nha ông bạn của tôi, không dám gửi ngay vì sợ chưa kịp trốn đi đã bị tìm thấy nên giờ tôi mới dám chào hỏi cẩn thận người bạn trí cốt của tôi, người mà nếu kiếp sau lại gặp thì mong vẫn là anh em. Tạm biệt ông nha, tuy có chút muộn! Tôi chắc có lẽ buộc phải rời đi, rời khỏi thế giới nơi có em ấy, rời khỏi những điều nghĩ lại thật khiến tôi luyến tiếc. Có thể hơi muộn nhưng tôi rất mong sau này ông sẽ luôn giúp em ấy được vui vẻ, lời nhờ vả này e là không trả được cho ông chi phí kèm theo rồi. haha"

Không ngồi tiếp được nữa winwin bật dậy ấn vào dãy số vừa gửi tin nhắn đến cho mình, nhưng không thấy có ai bắt máy, anh vội đi vệ sinh cá nhân rồi thay đồ, vơ tạm thêm chiếc áo khoác chạy thật nhanh đến nhà người bạn chắc cũng 2 năm rồi mới lại có thể gặp lại nhau, nhưng khi đến nhà đáp lại anh là cánh cổng khoá ngoài, phía trong sân và ngoài cổng cũng có lác đác vài chiếc lá có lẽ là của mấy cành dã hương phía hông nhà đang đua dần ra để che mát một nửa khoảng sân trước. Vừa quay lưng tính rời đi, anh bắt gặp ánh mắt có chút đượm buồn. Nhìn bà vẫn vậy, vẫn là gương mặt điềm nhiên không có chút xô bồ, thư thái và khiến cho người ta nhìn vào cảm thấy sang trọng nhưng lại có chút muốn thân gần, chỉ có điều gương mặt lúc này của bà giống như đang có một cỗ cảm xúc đau khổ khó che giấu vậy. Thấy bà rang hai tay về phía mình anh nhanh chóng bước đến, nở một nụ cười khó giấu, tự nhiên mà thoải mái khẽ ôm bà một cái rồi nắm tay bà.

- Mẹ. Lâu quá rồi mẹ vẫn khoẻ chứ ạ?

Bà nhìn anh cười cũng khẽ cười, đưa tay lên xoa đầu anh rồi nhẹ vuốt xuống đến vai, bà nhìn anh giống như đang như đang tự hào vì có một người con trai khôn lớn, cao ráo lại đẹp trai vậy. Chỉ là ánh mắt bà đang như nhoè dần đi, bà khóc, là bà đang khóc sao, tại sao? Có điều lời chưa ra khỏi miệng thì đại não giống như trấn động sau câu nói có chút dài và nghe đầy mệt mỏi của bà.

- Winwin con, năm nay con cũng đến thăm nó à, Renjun chắc vẫn bận hả con? Cứ tưởng năm nay ta sẽ lại đến đây một mình như năm ngoái cơ chứ. Cũng đã 2 năm rồi nhỉ. có phải con cũng nghĩ là đã đến lúc nên quên dần đi phải không? Là quên đi việc nó rời khỏi đây rồi, chứ không phải quên đi việc nó từng ở đây ...

Có lẽ bà nhận thấy được anh không định nói gì bà đành lên tiếng nói tiếp.

- Con liệu có muốn tới chào nó một tiếng không? Dù sao cũng đến đây rồi.

Winwin vẫn còn đang không hiểu, hàng loạt các câu hỏi liền tự động chạy ngang trong đầu anh.
Không phải năm đó Jaehyun là qua Mỹ ở với mẹ sao?
Sao giờ mẹ lại tới đây để thăm Jaeyun?
Sao mẹ lại khóc?

Bà chậm rãi nói từng lời, rồi khẽ nghẹn lại ở những lời cuối gần như không nói tiếp được nữa. Lúc này, bà cũng chỉ nhẹ lấy khăn tay trong túi khẽ lau đi thứ đang dần làm ướt gương mặt bà, chỉ khi nhìn thấy người bạn đã cùng mình trải qua bao điều trong cuộc sống đang ở yên đó, Winwin có chút không ngờ, anh muốn hỏi mẹ Jaehyun đã xảy ra truyện gì vào năm đó. Mẹ Jaehyun cũng không quá ngạc nhiên, bà nghĩ có lẽ Jaehyun đã giấu WinWin vì sợ bạn mình đau lòng, lại nhớ năm đó Jaehyun muốn đổi hết các cách thức liên lạc của gia đình cũng có lẽ là vì muốn giấu mọi người, nên bà cũng từ từ kể lại mọi việc năm đó cho anh...
Winwin lúc này mới hiểu, thì ra không hề có cuộc gặp hội ngộ nào, cũng không có cái ôm thật chặt của lần gặp lại, hiển nhiên không có ai đang chờ anh ở sân bay hay bến tàu nào hết, và cũng đã không cần nói gì nữa vì người để nghe cũng không còn nữa rồi. Anh nói lời chào với mẹ Jaehyun sau khi cùng bà đi thăm người bạn của anh ở chân đồi nằm nơi cuối cùng của tuyến phố, anh chỉ dám hỏi thêm về chuyện sao Jaehyun lại chọn nơi này chứ không phải ở thành phố nơi sinh ra hay là nơi bố mẹ đang sống? và câu trả lời nhận được lại thấy thật tiếc, tiếc cho câu chuyện của hai người, hạnh phúc khi ấy lại không thể trọn vẹn

"Jaehyun nó nói nó muốn trái tim nó sẽ mãi ở nơi được bắt đầu yêu"

Thì ra năm đó, họ chỉ có thể ở bên nhau trong 1 năm ngắn ngủi nhưng Jaehyun đã yêu Renjun đến cả khi cuối đời.

Nhưng giờ phải nói gì với Renjun đây?

Winwin có nghĩ ra đủ thứ chuyện thì cũng không thể ngờ ngày đó Jaehyun rời đi là vì như vậy, thà rằng Jaehyun rời đi thực sự vì muốn đi du học hay cậu ấy phải kết hôn với một người khác hay kể cả cậu ấy đã thay lòng, đã không còn yêu Renjun thì chí ít những lý do ấy sẽ không khiến Winwin phải đau đầu suốt chặng đường về nhà như thế này rồi.
Xong dù đã về đến nhà, làm đủ các việc đến cả đọc lại cả đống thư của Jaehyun thì Winwin vẫn không biết mai gặp Renjun sẽ nói gì với cậu, nếu nói ra thì cậu và Jaemin liệu có sao không? Ngày đó còn nhớ tuy giữa bạn học là Jaemin và người anh cùng huyện là Jaehyun cậu đã chọn Jaehyun nhưng Jaemin vẫn luôn lặng lẽ ở bên cạnh cậu dù còn hay không còn Jaehyun, dù bản thân Jaemin vẫn biết có thể đến giờ Renjun có lẽ vẫn chưa quên đi Jaehyun. Vậy giờ anh nói ra liệu nên hay không. Chưa kể đến Renjun đã luôn nghĩ rằng Jaeyun chính là đã không còn yêu cậu nữa, chính là đã quên đi nhưng lời hứa trước kia với cậu, và quan trọng là cậu đã luôn cố gắng quên đi và ghét bỏ mọi thứ về Jaehyun.

Winwin chợt nghĩ "Vậy còn quà, những món quà vẫn gửi cho Renjun nhưng lại đến địa chỉ nhà mình và nói rằng thay Jaehyun để tặng cho Renjun mà không để Renjun biết vào tất cả các dịp đặc biệt thì sao? Bản thân đã phải khổ sở nghĩ bừa một lý do vào mấy dịp như kỷ niệm ngày yêu rồi kỷ niệm mấy trăm ngày bên nhau của hai người để giúp Jaehyun đưa được món quà ấy cho Renjun thì sao? Không nhẽ còn có bí mật gì trong ngôi nhà kia à?'"

- Aishh.. Chết tiệt lần trước có nhận được thư chỉ kèm có chiếc chìa khóa của tên kia còn nghĩ cậu ta nhờ giữ hộ, ra là chía khóa nhà à. Vậy là có lẽ mai vẫn phải qua chỗ Renjun rồi.
Buồn chán hết ngày cũng làm winwin ngủ quên lúc nào không hay.





- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -




Helu m.n có ai còn nhớ mình k ạ 👋🏻👋🏻

Đã định up chap mới cho m.n mấy lần rùi, mà kiểu tự nhiên hụt mất cái lý do cố gắng. Sầu ghê 😭😭
Xong mấy lần còn định cho chiếc con đầu lòng này lạc trôi vì có nhiều việc tác động khiến không biết tiếp tục kiểu gì. Nhưng rồi lại nghĩ đến cái châm ngôn "OTP IS MONDAY, THEN NO ONE IS SUNDAY" 😅 nên hôm nay cố gắng ngoi lên đây, tìm những con người đã ghé qua đây ủng hộ tui để kiếm chút động lực

Không biết đợt NCT2021 này, các bạn có cảm nhận gì không ạ ??
Cá nhân mình dĩ nhiên thương bạn bé lắm chứ 😞 thương cả cái OTP khấn mãi mà vẫn trôi vào hư vô ...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com