Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 07

Lúc Tống Tinh ra khỏi công nghiệp Hợp Tín đã gần 8 giờ, nhân viên còn lại trong công ty cơ bản đều ngủ lại. Lẽ ra nên để xe buýt đưa về, nhưng thấy từ đây đến nội thành đi tới đi lui gần bốn tiếng đồng hồ, Tống Tinh vẫn từ chối làm phiền đối phương, chỉ rời đi một mình.

Cũng may trạm xe ở gần đó, nhưng không phải giờ cao điểm, lại là địa điểm hoang vắng, ít nhất phải nửa tiếng mới có một chuyến xe buýt đi qua, có khi đợi thêm một tiếng cũng không phải chuyện hiếm lạ.

Tống Tinh không vội, trong đầu vừa suy nghĩ chương trình mới viết xong, vừa chọn chỗ sạch sẽ đứng, cả người rơi vào trong thế giới số liệu phức tạp.

Mưa ngày càng to, thỉnh thoảng có tiếng sấm vang dội theo tiếng mưa lộp bộp nhưng cũng không khiến anh phân tâm. Đổi lại là bóng dáng mơ hồ lắc lư ở bên đường lập tức thu hút sự chú ý của Tống Tinh, nhìn sang thì phát hiện có người đứng ở đó.

Cơn mưa như trút nước giống như một tấm lụa trắng che kín trước mắt, Tống Tinh nheo mắt lại cẩn thận phân biệt một lúc mới miễn cưỡng nhìn rõ dáng vẻ đối phương trong bóng đêm. Người vốn tưởng đã rời đi từ lâu không ngờ lại xuất hiện trước mặt anh lần nữa, vẫn xuất hiện thần kỳ bằng cách mạnh mẽ khiến Tống Tinh cạn lời.

Lúc này bên cạnh người kia không có chiếc xe điện chói mắt, thay vào đó là một chiếc xe đạp cũ hơn... không, nó vô cùng nát.

Xe đạp bị buộc vào cột điện trên đường bằng một sợi dây xích, anh nông dân kia đang cố gắng mở khóa trong mưa to gió lớn.

Hình như ổ khóa bị gỉ sắt, anh nông dân kiên nhẫn mày mò cả buổi, ngay khi Tống Tinh cho rằng cậu sẽ thất bại thì dây đã bị mở ra.

Không biết có phải là ảo giác của mình không, Tống Tinh cảm thấy anh nông dân như liếc mắt nhìn sang, sau đó ngồi lên chiếc xe tồi tàn kia chuẩn bị rời đi.

Từ đánh giá của người thân bạn bè và người qua đường là có thể biết Tống Tinh tuyệt đối không phải là một người thân thiện. Anh lạnh lùng, kiêu ngạo và khó gần, bình thường chỉ có người khác tiếp cận. Khiến Tống Tinh chủ động bắt chuyện, đối tượng là một người xa lạ, gần như là chuyện không thể nào.

Nhưng lúc này, anh chỉ lưỡng lự một lát rồi lên tiếng.

Tống Tinh nói: "Cậu đi như vậy rất nguy hiểm."

Tiếng nói của anh không to, rất dễ dàng đã bị tiếng mưa rơi ồn ào át đi, cho nên Tống Tinh lại nói lần nữa, lần này chi tiết hơn.

"Đi nhanh trong thời tiết này, bên người không có đồ đạc che chắn, trên xe lại có nhiều kim loại, rất dễ bị sét đánh."

Lần này anh xác định đối phương đã nghe thấy, vì động tác đạp xe của anh nông dân chậm lại chốc lát, nhưng không quay đầu ngay lập tức.

Có vẻ cậu không có ý định chấp nhận lời đề nghị, Tống Tinh ngẫm nghĩ, không hiểu sao không cảm thấy bất ngờ, cũng không tức giận. Anh vốn không thích xen vào chuyện của người khác, lần đầu tiên có lòng tốt nhắc nhở một lần đã coi như là có đạo đức rồi, nói trắng ra vẫn là người này quá kỳ lạ, khiến anh vô cùng tò mò. Mà đối phương hoàn toàn có quyền giữ vững ý mình, dù sao mạng sống là của chính cậu.

Nhưng cảnh tượng xảy ra tiếp theo lại nhanh chóng xoay chuyển tình thế.

Hai người chỉ cảm thấy ánh sáng lóe lên trước mắt, không ai nhìn rõ cụ thể đã xảy ra như thế nào. Chỉ biết là kèm theo tiếng đùng đoàng chói tai, cách đó không xa một gốc cây to gần nửa người giống như bị một cây búa trên không trung chém một nhát, đột nhiên thiếu một nửa cành lá và vỏ cây. Ngay sau đó ánh lửa bốc lên rồi nhanh chóng bị nước mưa dội tắt, chỉ còn khói bụi cuồn cuộn chứng minh hình ảnh vừa rồi không phải tưởng tượng của họ.

Thật sự bị sét đánh...

May mà không phải người.

Tống Tinh giật nảy mình, anh tin chắc người trên đường cũng bị chấn động, vì sau khi ngẩn người, đối phương im lặng xuống xe, vẫn kiên trì khóa chiếc xe cùi kia vào cột điện lần nữa. Sau khi xác nhận an toàn, cậu chậm rì rì đi tới trạm xe, cũng chính là nơi Tống Tinh đang đứng.

Trạm xe này không nhỏ, nhưng tấm che mưa cũng không lớn, người kia đành phải đứng ở chỗ cách Tống Tinh hai ba mét. Cậu không có ý định nói lời cảm ơn với Tống Tinh, cũng không mở miệng bắt chuyện, chỉ thản nhiên liếc qua một cái, lại thản nhiên xoay đầu như thể hai người chỉ gặp nhau sơ sơ.

Lầu đầu tiên Tống Tinh nghi ngờ có phải mặt mình trông giống một người qua đường Giáp hay không.

Không trò chuyện, không có mục tiêu nào khác, hai người chỉ đứng hai bên yên lặng nhìn màn mưa đang rơi trước mặt họ. Nếu đây là một cảnh trong phim truyền hình, lúc này hẳn là có thể ghép một bài "Xấu hổ" làm nhạc nền chính xác, còn là phiên bản đàn nhị.

Được cái Tống Tinh cũng là người quen với bầu không khí im lặng, không cảm thấy có gì khó chịu, ngược lại anh phát hiện người bên cạnh mất tự nhiên hơn anh.

Đi qua đi lại trong mưa như vậy, anh nông dân lại chỉ mặc một chiếc áo liền mũ bán chống thấm nước, đã bị xối ướt như chuột lột. Không biết cậu cảm thấy lạnh hay khó chịu, bước nhỏ di chuyển tại chỗ một cách rất chậm, Tống Tinh cụp mắt, khóe mắt có thể nhìn thấy đôi chân kia.

Nằm trong dự đoán, đối phương đi đôi giày chơi bóng hơi cũ, nhưng vẫn rất sạch sẽ, song mép lại có những vết nhăn và nết vứt, chứng tỏ thời gian đi không ngắn. Có lẽ giày còn có vài chỗ hổng, thấm đẫm nước trong mưa, mỗi khi giẫm bước chân đều để lại từng dấu chân ướt nước nho nhỏ tròn tròn, giăng khắp nơi trên mặt đất.

Tống Tinh không nhịn được nhìn chăm chú một lát, cho đến khi hai đèn pha xẻ bóng đêm đi tới.

Cuối cùng xe cũng đến, Tống Tinh lên xe, đang định đi vào trong lại nghe bác tài ở sau lưng hỏi một câu: "Bạn học, cậu không lên à?"

Tống Tinh quay đầu, phát hiện kia anh nông dân kia vẫn đứng tại chỗ.

Anh đã đến đây nhiều lần, trong lòng biết giờ này có thể đã là chuyến xe cuối cùng, nếu người này có bạn bè người thân đưa đón hoặc có lựa chọn khác ở gần đây cũng sẽ không kiên trì đạp chiếc xe cùi kia đi dưới thời tiết xấu như thế.

Câu hỏi của bác tài khiến anh nông dân ngẩng đầu lên, cậu lại nhìn nhau với Tống Tinh trong xe qua lớp kính mờ. Trên đầu anh nông dân còn đội cái mũ rơm buổi sáng, tóc dưới vành mũ đã ướt nhẹp, từng nhúm dán vào má khiến cậu trông nhỏ hơn, giống một thiếu niên, không, giống... một con mèo nhỏ. Còn là chú mèo hoang bị vứt bỏ giữa đường, vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Khoảnh khắc đó Tống Tinh cảm thấy trái tim hẫng một nhịp, anh đột nhiên nhận ra và hỏi: "Cậu không mang tiền?"

Dùng câu hỏi, nhưng trong lòng đã khẳng định.

Hôm nay Trinh Nguyên vốn định mượn sách xong sẽ trở về đi làm, gặp phải tình huống bất ngờ ở vùng ngoại ô làm cậu thay đổi kế hoạch, bởi vậy hiếm khi sơ ý quên mang ví tiền, thậm chí quên cả sạc điện cho xe nên không thể đi liên tục trong bốn tiếng được. Bởi vậy sau khi dựng lều tránh mưa xong, cậu chọn một phương tiện giao thông khác là chiếc xe đạp mấy năm trước cậu từng dùng nhưng không nỡ vứt.

Song cuối cùng vẫn chọn ở lại cùng Tống Tinh, nhưng cậu không chờ xe mà chờ mưa tạnh, sau đó đạp xe về.

Hỏi xong, Tống Tinh không chờ Trinh Nguyên trả lời đã trực tiếp lấy thêm hai đồng tiền xu ném vào trong hộp đựng tiền, tiếp đó xoay người ngồi xuống cái ghế bên cạnh.

Không lâu sau, con mèo bên ngoài di chuyển bước chân, cũng từ từ bước lên cửa xe, lần này cuối cùng Tống Tinh cũng nhận được một câu "Cảm ơn" từ cậu.

Tuy rất khẽ, nhưng Tống Tinh nghe thấy rất rõ ràng.

Anh nông dân không ngồi gần đó mà chọn chỗ ngồi ở gần phía sau. Có điều cả xe chỉ có hai hành khách là họ, dù cách khá xa, Tống Tinh vẫn thật sự cảm nhận được sự tồn tại của đối phương.

Đêm đen như mực, mưa lớn, trong xe yên tĩnh, người khó mà xem nhẹ.

Tối hôm qua Tống Tinh thức đêm viết luận văn, hôm nay lại bận rộn cả ngày đã mệt từ lâu rồi. Vì vậy anh bất tri bất giác ngủ thiếp đi theo sự xóc nảy của thân xe, lại vô thức bắt đầu nằm mơ.

Anh mơ thấy mặt trời treo trên cao, mình toát mồ hôi đầm đìa đi trên con đường trong rừng rậm ở trường học, sau đó gặp được một con mèo to. Nói là mèo nhưng lại giống như ốc sên, trên lưng cõng rất nhiều rất nhiều đồ đi tới. Tống Tinh không chú ý nên đụng thẳng vào nó.

Đồ đạc trên thân con mèo rơi xuống đất, nó ối một tiếng, trừng mắt nhìn lại một cách không vui, lại còn nói tiếng người: "Cậu đền đi!"

Tống Tinh tập trung nhìn vào, phát hiện đồ bị rơi hỏng lại là một cái máy tính.

"Đền bao nhiêu?" Tống Tinh sảng khoái.

Con mèo nói: "Hai mươi."

Tống Tinh lấy tiền.

Con mèo lại nói: "Thêm tám mươi nữa."

Tống Tinh tiếp tục lấy tiền.

Con mèo lại vẫn chê chưa đủ.

"Mày muốn tao làm thế nào?" Tống Tinh nghe thấy mình hỏi.

Vừa nói xong, hình ảnh trước mắt thay đổi, lại biến ra một cánh đồng.

"Tôi muốn cậu cùng trồng trọt bán lấy tiền với tôi!" Con mèo ngẩng đầu lên nói, rồi ném một cái cuốc qua.

Tống Tinh nhận lấy, hơi do dự nhưng vẫn bắt đầu cuốc.

Song không đợi anh cuốc xuống, đột nhiên chân chời vang lên một tiếng sấm, đùng đoàng bổ về phía anh!

Tống Tinh chỉ cảm thấy sau gáy đau nhói, toàn thân cũng đổ về phía trước, bỗng nhiên mở mắt.

Anh tỉnh, đến nơi rồi.

Tống Tinh nhìn cảnh vật quen thuộc xung quanh, vừa thầm chửi mình mơ giấc mơ hoang đường vớ vẩn, vừa bình tĩnh đứng dậy. Lúc đi đến cửa sau phát hiện con mèo kia, không, người kia cũng đứng ở đó, mắt nhìn thẳng giống như lúc trước.

Xe dừng lại, hai người cùng xuống xe, một người hướng nam, một người hướng bắc, mỗi người im lặng chia đường mà đi.

Cho đến khi đi được một đoạn Tống Tinh mới không nhịn được giơ tay sờ một cái sau gáy mình, cơn đau lờ mờ vẫn còn, nhưng chắc chắc không giống bị sét đánh, mà giống như bị người ta vả một phát...

Lại là ảo giác sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com