23
Yang Jungwon từ từ nói: “Park tổng hô mưa gọi gió ở cái đất Seoul này lâu như vậy, đi đâu mà chẳng có người quen? Nói chuyện này với tôi thì có ích gì? Tôi lại không phải là vợ anh, không quan tâm được nhiều đến thế đâu, muốn tôi quản thì lấy tôi về đi đã.”
Park Jongseong thấy cậu có chết cũng không chịu thừa nhận, trong lòng có chút ngứa ngáy, nói đến nước này rồi mà vẫn thản nhiên như không, quả thật rất thú vị, anh bỗng dưng có chút mong chờ những ngày tháng sau này.
Park Jongseong cười: “Không muốn biết thì thôi, xe của Yang Minhyun tôi đã cho người xử lí rồi, sẽ không có ai điều tra ra được phanh xe đã từng bị người khác động đến, sau này...làm việc gì thì làm sạch sẽ một chút, em nói xem, đâu phải lần nào cũng có thể trùng hợp để tôi bắt gặp, mà cũng chẳng có người nào ‘lương thiện’ đến nỗi dọn dẹp hậu quả cho em như tôi đâu.”
Đáy mắt Yang Jungwon loé lên sự tàn nhẫn, lạnh lẽo thấu xương, bàn tay dần dần siết chặt.
Yang Jungwon đột ngột quay lại, sải chân bước nhanh đến chỗ Park Jongseong, cậu tóm lấy cà vạt của anh kéo mạnh, dữ dằn nói: “Làm sao? Uy hiếp tôi?”
Park Jongseong lười nhác nhìn cậu, đôi mắt tràn đầy hứng thú: “Cũng có thể hiểu như thế, thế là thừa nhận rồi đúng không?”
Park Jongseong không ngờ có một ngày anh nhìn thấy một người có lòng dạ ác độc như này mà lại không cảm thấy ghê tởm chút nào, trái lại, lại cảm thấy rất thú vị nữa là đằng khác.
Tay Yang Jungwon dần dần di chuyển đến cổ của Park Jongseong, từ từ nhẹ nhàng mơn trớn yết hầu của anh, gương mặt giả vờ ngây thơ vô tội, cậu gắt gỏng như thể đang làm nũng với người yêu: “Đúng là tôi làm đó, sao lại không thừa nhận cơ chứ? Tôi chính là hung thủ giết người đấy, anh báo công an đi, dù sao... Thì cũng chẳng phải lần đầu tiên tôi ngồi tù.”
Yang Jungwon tươi cười quyến rũ, ngón tay từ cổ mơn man dần đến môi anh, ấn nhẹ, mập mờ nói: “Anh cũng có thể nói cho Yang Somin nữa nha, nói cho cô ta biết, Yang Jungwon – người mà ba năm trước lên giường với anh đã trở về rồi, hơn nữa, cậu ta còn định tiếp tục "sử dụng" anh nữa kìa, bảo cô ta đến tìm tôi này.”
Hơi thở của Park Jongseong dần dần trở nên nặng nề, anh tóm chặt lấy bàn tay đang ‘đốt lửa’ của Yang Jungwon: “Hừm, tôi chưa từng gặp người nào to gan như em đấy.”
Nhưng cái tính cách ác độc chua ngoa này của cậu lại khơi lên hứng thú trong anh, khiến cho anh ngứa ngáy khôn cùng.
Giống như một con ngựa hoang khó thuần, hung hăng, cuồng ngạo, bướng bỉnh, nếu không thuần phục được cậu, điều đó sẽ trở thành chuyện đáng tiếc cả đời.
Yang Jungwon ôm cổ anh, kéo xuống, cắn lấy cằm anh: “Tất nhiên rồi, gan mà không lớn sao dám lên giường với người đàn ông của cô mình? Chú nói xem có đúng thế không?”
Park Jongseong ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Yang Jungwon: “Nói cũng đúng, để tối nay tôi xem xem lá gan của em to đến cỡ nào...”
Yang Jungwon dùng đầu ngón tay chọc chọc vào ngực của Park Jongseong: “Cam đoan để cho anh hài lòng.”
Yang Jungwon đẩy Park Jongseong ra, nở một nụ cười quỷ mị với anh rồi quay người đi thẳng.
Ra khỏi cửa, nét mặt của Yang Jungwon trở nên lạnh lẽo tột độ.
Mẹ nhà nó, thế mà lại bị Park Jongseong túm được nhược điểm.
Cũng khéo quá cơ, lúc nào gặp mà chẳng được, sao lại để anh ta bắt gặp đúng lúc thế?
Giờ, phải làm gì để xử lí đây? Giết người diệt khẩu?
Không được, quá mạo hiểm, cách tốt nhất chính là khiến anh ta chết mê chết mệt cậu.
——————
Jun đi đến, nhìn thấy Yang Jungwon vừa định mở miệng ra chào hỏi đã thấy vẻ mặt muốn giết người kia của cậu, đành nuốt câu chào vào bụng.
Dường như Yang Jungwon không hề nhìn thấy Jun, cứ thế đi lướt qua cậu.
Sát khí trên người cậu, có thể san bằng mọi thứ xung quanh.
Jun toát mồ hôi hột, kiểu này, chẳng lẽ lại vừa ‘cắn xé’ với sếp một trận? Vị bên trong chắc còn khủng khiếp hơn?
...
Yang Jungwon đi rồi, Park Jongseong ở trong phòng hoá trang chậm rãi chỉnh trang lại y phục của mình.
Anh ta cực kì mong chờ tối nay, sống vô vị bao nhiêu năm, phải đợi đến khi Yang Jungwon trở lại, anh mới thấy cuộc sống này cuối cùng cũng có chút thú vị.
Jun gõ cửa đi vào: “Park tổng.”
Park Jongseong chỉnh lại cà vạt, nhìn bản thân trong gương.
Trên cằm có một vết cắn mờ, cà vạt lệch lạc, quần áo thì có chút nhăn, nhìn kiểu gì cũng giống như vừa ‘vui vẻ’ xong.
Thực tế thì sao? Có cái rắm.
Park Jongseong nở nụ cười bí ẩn, đầy quỷ dị, ánh mắt lười biếng, lạnh lùng hỏi Jun: “Bàn bạc xong với Thekla rồi à?”
Jun gật đầu: “Vâng, đã xong rồi ạ, bà ấy sẽ nói với với biên kịch sửa kịch bản, cam đoan sẽ không có bất kì một cảnh thân mật nào đâu ạ.”
Park Jongseong liếc cậu một cái: “Thân mật?”
Jun sởn hết cả da gà, vội vàng đáp: “Cảnh tiếp xúc đụng chạm tay chân thôi cũng không có, đạo diễn Thekla cũng cam đoan việc chỉnh sửa lần này chắc chắn sẽ không để cho cậu Jungwon biết.”
Về vấn đề này thì Jun rất hiểu Park Jongseong. Ý thức lãnh địa cực kì mạnh mẽ, chỉ cần anh ta khoanh vùng sở hữu, bất cứ thứ gì nằm trong phạm vi, ngoài trừ anh ta ra, không một ai được phép chạm vào.
Park Jongseong chỉnh trang lại xong, thấy lắc tay của Yang Jungwon vẫn nằm ở trên bàn tiện tay nhét luôn vào túi.
Jun thấy thế khoé miệng giật giật.
Anh nhớ là trong văn phòng còn có một bộ quần áo của cậu Jungwon thì phải.
Sở thích này của sếp thật ba chấm...
Trước đây sếp làm gì có cái trò này đâu nhỉ?
Lúc nãy Yang Jungwon mặt mũi hầm hầm đi ra, nhưng tâm trạng của Park tổng lại khá tốt, giữa hai người này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Trên đường về công ty, Jun không kìm được hiếu kì hỏi: “Sếp, nếu sếp đã có lòng giúp đỡ cậu Jungwon... Vậy tại sao không chọn cho cậu ấy mấy vai diễn trong mấy bộ phim được đầu tư nhiều, chế tác kĩ càng?”
Kết quả, Park Jongseong lại hỏi ngược cậu lại một câu: “Tại sao tôi phải làm thế với cậu ta?”
Ơ???
Jun đột nhiên cảm thấy không hiểu nổi sếp mình, người khác theo đuổi người thương, không phải là người ấy muốn gì thì cho thứ đó hay sao?
Sao đến lượt cậu Jungwon lại thành ra ngược đời thế?
Jun muốn hỏi nhưng không dám, đành im lặng không nói gì nữa.
Park Jongseong cầm cái lắc tay của Yang Jungwon trong tay, khoé môi cong cong.
Trong lòng anh lại rất rõ ràng, Yang Jungwon chính là một con cáo già chính hiệu.
Nếu như cho cậu ta quá nhiều ‘tài nguyên’, cậu ta sẽ nuốt trọn, ăn tới no căng, rồi nhanh chóng trở nên nổi tiếng, đến lúc đó cậu ta chắc chắn sẽ trở mặt với anh, không bao giờ thừa nhận món nợ giữa anh và cậu ta.
Cậu ta không chỉ mặt dày mà còn không có trái tim.
Anh còn chưa ‘câu’ được cậu đâu, còn chưa nếm đủ mùi vị của cậu, sao có thể để cậu mãn nguyện.
Yang Jungwon là con mồi của anh, không giống những con mồi bình thường khác, cậu đáng để anh kiên nhẫn, hao công tốn sức.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com