iv
jungwon không ngờ rằng có ngày mình cũng phải đến đây, đứng trước cái nơi hẻo lánh mà cậu thề rằng mình sẽ không bao giờ đặt chân tới một lần nào nữa. cũng chỉ vì tính chất công việc nên jungwon mới miễn cưỡng đi gặp cái tên lập dị này, thật đấy, nếu có dí súng vào đầu jungwon và bắt cậu tới gặp hắn lần cuối thì cậu thà chết còn hơn.
"phá cửa vào đi, gõ chỉ tốn thời gian thêm thôi."
jongseong định vươn tay ra chạm vào nắm đấm cửa, nhưng khi nghe thấy cậu chủ mình nói vậy liền rụt lại. jungwon nhớ lần đầu tiên khi cả hai đến đây, họ đã gõ cửa và đợi suốt hai tiếng đồng hồ nhưng không thấy ai có hồi âm đáp lại, tới cuối ngày mới biết người chủ của căn nhà kia ngủ quên đến tận chiều tối mới chịu tỉnh. jungwon gọi hắn là một tên lập dị đều có lý do cả.
cậu không còn nhiều sự lựa chọn nữa, jungwon cần phải biết chính xác gã người châu á nọ sẽ rời đi trên con tàu nào và vào lúc mấy giờ. những lúc như vậy, chỉ có thể nhờ đến một người duy nhất. tên của hắn là sim jaeyun, nhưng hắn thích tự gọi mình là undertaker. hắn sống trong căn biệt thự tồi tàn bỏ hoang của một quý tộc xưa người pháp, làm nghề kinh doanh đám ma và trang điểm cho xác chết. không phải ngẫu nhiên mà jungwon gọi hắn là kẻ lập dị, bởi hắn khoác trên mình một tấm áo choàng đen tuyền che cả cơ thể, một chiếc mũ rộng vành đã sờn cũ, mái tóc xoăn trắng, dài và vụng về giấu đi đôi mắt. cái tính tình dở dở ương ương của hắn cũng là một trong những lí do khiến jungwon đi đến kết luận rằng hắn không phải là một con người bình thường và khoẻ mạnh.
sim jaeyun có một chất giọng trầm và ngái ngủ đặc trưng, đôi lúc hắn còn khiến cậu liên tưởng tới những kẻ say rượu. sim jaeyun thường rất hay cười, dù đó là một nụ cười nhạt nhẽo không mấy hài hước. đành rằng trông hắn cười chẳng có chút gì lạnh lẽo cả, nhưng cứ nhìn vào nghề nghiệp và gu thời trang của hắn mà xem, chắc chắn nhiều người sẽ nghĩ đó chỉ là một nụ cười thâm độc và nham hiểm. jungwon thật sự không muốn nhờ cậy con người này, nhưng ngoài hắn ta ra thì cậu chẳng còn biết tìm ai nữa.
đúng như những gì cậu dự đoán, gõ cửa là một quyết định sai lầm. gian phòng khách được jaeyun bài trí như một cửa hàng, bán toàn những vật phẩm quái dị mà chắc chắn không một ai muốn bỏ tiền ra mua. trần nhà treo lủng lẳng những con thú dơ dấy, xung quanh là những cỗ quan tài màu đen tuyền in hình cây thánh giá màu ruby đỏ chói. jaeyun đang nằm ngủ bên trong một cỗ quan tài to lớn, điệu bộ vô cùng thoải mái ngả đầu lên một chiếc gối bằng nhung có màu hệt như mái tóc của hắn - một điều nữa khiến jungwon chắc chắn rằng tên này không phải là một kẻ bình thường.
"này, dậy đi!"
cậu gần như mất hết kiên nhẫn, quỳ xuống và lây lây người đang say ngủ trong quan tài. tự hỏi hắn làm sao có thể thở nổi trong cái khoảng không gian chật hẹp ấy nếu jongseong không mở nắp quan tài lên. mái tóc dài của hắn che đi đôi mắt nên jungwon chẳng biết được liệu hắn đã tỉnh lại hay chưa, nhưng gương mặt hắn đã chuyển động. jaeyun nhận ra jungwon và hắn nhoẻn miệng cười ranh mãnh.
"bá tước, lâu rồi không gặp."
jaeyun đứng dậy khỏi chiếc "giường" của mình, vươn vai và bước tới ngồi xuống một chiếc ghế sofa gần đó. jungwon chăm chú quan sát từng cử động của hắn, không hiểu sao cậu luôn cảm thấy bản thân nên cẩn thận trước con người này. đối với jungwon, mọi thứ về hắn luôn khiến cậu nghi ngờ, đôi mắt cậu đủ tinh tường để nhận ra jaeyun không hề bình thường, nhưng không đủ để biết rằng đó cũng chỉ là một vỏ bọc hoàn hảo của hắn.
"làn gió nào đã đưa bá tước đến đây vậy?"
jungwon quá mệt mỏi với việc cứ phải lấy hình của li xuanjin ra, tra hỏi người này đến người khác rồi lại cất vào khi không nhận được một câu trả lời như mong muốn của cậu. jungwon hướng mắt về phía jongseong, hi vọng rằng hắn sẽ hiểu ý cậu mà giải thích cho jaeyun giúp jungwon.
"chúng tôi đang truy tìm một người trung quốc, tên là li xuanjin. hắn đã đánh cắp khoảng ba triệu bảng anh từ ngân sách của hoàng gia và đang lẩn trốn. rạng sáng ngày mai hắn sẽ lên tàu ở cảng london để đến pháp." - may mắn thay, jongseong nhận ra ánh nhìn của cậu.
"và?"
"ta muốn biết chính xác hắn sẽ lên tàu nào và vào lúc mấy giờ." - jungwon mất kiên nhẫn hoàn thành câu nói trong gấp gáp.
"li xuanjin.." - jaeyun lẩm bẩm cái tên trong cổ họng mình, nét mặt hắn đăm chiêu và tay lượn lờ bên nếp gấp áo choàng.
"à phải, tôi có gặp hắn."
cứ hỏi jaeyun bất cứ điều gì về bất kì ai và hắn sẽ nói cho bạn tất cả những gì mà hắn biết về người đó. dĩ nhiên, hắn không làm điều này miễn phí, bạn phải thực hiện đúng theo yêu cầu mà jaeyun đưa ra để đổi lấy những thông tin quan trọng ấy. lần trước đến đây hắn đã bắt jongseong và jungwon phải làm trò cho hắn cười. đúng rồi, không nghe nhầm đâu, là "jongseong và jungwon" đấy. jaeyun thừa biết cậu là một bá tước, là người có địa vị cao trong xã hội, song cái danh nghĩa sang trọng ấy lại bị hắn ngó lơ khiến jungwon vô cùng tức giận, cho rằng jaeyun hoàn toàn xem thường cậu và đả động không ít đến cái tôi của jungwon.
"bá tước cũng biết rằng tôi không làm bất cứ điều gì miễn phí nhỉ?"
"nói nhanh đi." - jungwon đã chính thức mất hết kiên nhẫn. làm gì cũng được, cứ phun đại thông tin ra và cho cậu về nhà đi.
"tôi muốn bá tước khiêu vũ với quản gia của mình."
ngài bá tước hơi khựng lại, đôi mắt mở to ngước lên nhìn nam nhân tóc trắng đang thư thái ngồi trên sofa nhoẻn miệng cười nham hiểm với mình. sim jaeyun điên thật rồi, cậu có thể kết luận như vậy. chả một người chủ nào lại đi khiêu vũ với hầu cận của mình cả, nghe nó lại sai quá đi chứ? jungwon hoàn toàn không thể hiểu được jaeyun đang nghĩ gì hay muốn gì, bởi mái tóc loà xoà che đi đôi mắt của hắn đã phần nào giấu đi gương mặt đầy cảm xúc ẩn ý ấy.
"ổn thôi." - cậu quay lại đối mặt với jongseong, cái chiều cao chênh lệch quá lớn khiến jungwon phải ngước cổ lên nhìn hắn.
"không phải thế." - jaeyun vội vã ngăn cậu lại.
"chứ sao?"
"bá tước còn phải mặc đầm khiêu vũ nữa."
gì chứ..? yang jungwon mười sáu cái xuân xanh đây chưa từng có ai bắt cậu phải đi giả gái cả. sim jaeyun thật sự điên rồi, điên rồi mới đi bảo một bá tước đường đường chính chính như cậu mặc đầm và khiêu vũ với quản gia của mình. ừ thì nhảy cùng jongseong chẳng sao cả, cậu dù gì cũng rất muốn thử một lần. nhưng nhìn chung thì cái yêu cầu của hắn nghe buồn cười chết đi được.
"thực tế chút đi, jaeyun. ta không có mang theo đầm khiêu vũ." - đây là câu nói mà đến mãi sau này jungwon vẫn đánh giá nó là câu nói ngu ngốc nhất của cậu.
"tôi biết bá tước sẽ nói như vậy, nên tôi đã chuẩn bị sẵn cho ngài rồi."
vừa nói, jaeyun vừa vòng tay qua sau lưng và lôi ra một chiếc đầm dạ hội công chúa màu tím than. jungwon thoáng thấy đã tối sầm mặt mũi trong khi hắn ta cười phá lên, thích thú với trò đùa của chính mình. dường như jaeyun lường trước được chuyện cậu sẽ đến tìm hắn mà chuẩn bị sẵn một bộ đầm đợi cậu, jungwon chỉ cần mặc nó vào, khiêu vũ vài điệu với jongseong và hắn sẽ đáp ứng yêu cầu của cậu.
chả sao cả, nó chỉ là một bộ đầm mà thôi. jungwon làm điều này là vì nữ hoàng.
"bá tước, ngài sắp hết thời gian rồi đấy."
jaeyun lơ đãng ngước mắt lên nhìn trần nhà, cất giọng nói vừa như nhắc nhở, vừa gợi đòn khiến jungwon muốn tức điên lên nhưng lại không thể làm gì được. jongseong ở bên cạnh rất lo lắng cho chủ của mình, hắn luôn miệng trấn an jungwon và bảo cậu có thể tìm thông tin bằng cách khác.
chẳng còn lựa chọn nào nữa đâu, jungwon đã biết thế khi cậu bước vào căn nhà này rồi.
"cậu chủ, chúng ta có thể thử những nơi khác."
"chà, sẽ rất mất thời gian đấy." - jaeyun tiếp tục trêu ghẹo, hắn nở một nụ cười thân thuộc quỷ quái.
"không còn cách nào khác. đưa đây!"
nói đoạn, jungwon chạy đến và giựt lấy chiếc đầm màu tím than mà jaeyun đang nắm hờ hững trên tay. cậu toan đi đến một góc phòng rồi ngoái đầu nhìn lại, trừng mắt với hai nam nhân mà nghiêm nghị ra lệnh: "cấm nhìn."
jaeyun đủ tinh tế để chọn cho jungwon một bộ đầm dễ mặc, cậu chỉ cần phải gắn thêm vài chiếc khuy áo lục bảo trước ngực. ở đây không có gương nên jungwon cũng chẳng biết bản thân trông ra sao với bộ dạng lố bịch này, nhưng khi cậu bước ra, cả jaeyun lẫn jongseong đều tròn mắt nhìn chằm chằm vào cậu.
"chết tiệt." - jongseong thầm chửi thề.
jaeyun ngồi trên sofa huýt sáo vài cái rồi đứng dậy, đẩy vị quản gia tới gần jungwon hơn và trèo lên trên bàn, tay đã sẵn cầm một chiếc đàn violin. mọi chuyện diễn ra quá đường đột khiến cả cậu lẫn jongseong đều thần người ra nhìn đối phương, nhất thời lúng túng không biết phải làm gì. chỉ khi jaeyun ở đằng xa nói lớn: "nhảy đi!" thì jongseong mới ậm ừ, vụng về cầm lấy tay jungwon, tay còn lại đặt lên eo cậu nhẹ nhàng đưa đẩy.
jungwon thoáng đỏ mặt, đứng với jongseong ở khoảng cách gần như vậy khiến tim cậu bỗng đập rộn ràng. hắn là thầy dạy nhảy duy nhất của cậu năm jungwon lên mười bốn tuổi, đương nhiên kĩ thuật của hắn điêu luyện hơn cậu rất nhiều. jungwon chỉ sợ cậu sẽ mắc lỗi hay đạp trúng chân hắn và khiến bản thân tệ hại trong mắt jongseong, cậu chỉ lo hắn thấy được điểm đáng xấu hổ của cậu. không phải jungwon chưa từng mơ tưởng tới khoảnh khắc này, tin cậu đi, jungwon luôn nghĩ đến nó vào những đêm cậu trằn trọc mất ngủ. mong muốn được khiêu vũ với jongseong hệt như một liều thuốc an thần đưa jungwon chìm đắm trong những cơn mộng tưởng, và cuối cùng là hạnh phúc thiếp đi lúc nào không hay.
dù gì thì, jungwon rất muốn được khiêu vũ cùng người thầy dạy nhảy của mình một lần. tất nhiên không phải dưới nhạc nền là một cây đàn violin đã cũ được chơi bởi một kẻ kì quặc, xung quanh ảm đạm chất đầy những cỗ quan tài và bao bọc lấy họ là mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
jungwon vô tình đạp trúng vào chân jongseong khi cậu mãi mơ tưởng tới khoảnh khắc cả hai khiêu vũ trước lễ đường đám cưới. cậu hốt hoảng ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt vị quản gia trao cho cậu. một chút ôn nhu. một chút chiếm hữu. jungwon cảm thấy cả gương mặt mình nóng ran, cậu cúi gầm xuống, không dám nhìn vào đôi mắt màu hổ phách ấy bởi cậu sợ hắn sẽ nuốt chửng lấy cậu.
"ngẩng đầu lên nào." - jongseong ghé sát bên tai và thì thầm với cậu. giọng nói hắn trầm ấm như phả từng hơi nóng lên vành tai jungwon khiến cậu ngượng chín mặt mũi.
jungwon cắn răng chịu đựng, tự hỏi khi nào mới kết thúc cái trò khiêu vũ tẻ nhạt này. jongseong vẫn luôn chăm chú nhìn cậu, ánh mắt hắn lại không có vẻ gì hung tợn như jungwon nghĩ. cậu thấy được sự dịu dàng trong đôi con ngươi ấy, dường như vị quản gia đang đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình mà jungwon không tài nào đoán được.
cậu chạy nhanh vào góc phòng ban nãy nơi cậu thay đồ sau khi buổi khiêu vũ kết thúc, cởi bỏ bộ đầm đáng xấu hổ kia ra và quẳng nó thẳng vào bộ mặt sung sướng đến đáng ghét của jaeyun.
"thoả mãn chưa?" - jungwon hằn học hỏi trong khi jongseong quỳ xuống chỉnh lại cổ áo cho cậu.
"bá tước, ngài trong bộ đồ đó còn xinh hơn những gì tôi tưởng tượng."
"biến thái!"
jaeyun nhìn thấy điệu bộ khinh bỉ của jungwon liền cười lớn, cậu chỉ muốn lao đến đánh cho tên này thừa sống thiếu chết mà thôi. nhưng dường như cả người jaeyun toát lên một vẻ gì đấy khiến jungwon tin rằng hắn sẽ không để cậu dễ dàng giết hắn như vậy được.
đôi lúc jungwon cảm thấy như sim jaeyun không thật sự là một con người, mặc dù hắn đã khẳng định điều ngược lại.
"nhanh lên, chúng ta không còn nhiều thời gian."
jungwon rời khỏi căn phòng và đến ngồi trên xe ngựa ngay khi không thể chịu được cái bản tính dở hơi của jaeyun nữa. chỉ còn jongseong và hắn ở lại bên trong. jaeyun ngưng cười, chân bắt chéo ngồi trên sofa và thoải mái ngửa đầu ra sau.
"amiran latouche treville, sáu giờ sáng ngày mai."
jongseong lịch sự cúi đầu cảm ơn - một hành động mà bất cứ quản gia nào sẽ làm thay lời cho chủ của họ. jaeyun lại nhoẻn miệng cười, lần này có chút nguy hiểm hơn và gọi với theo jongseong khi hắn xoay người định rời đi.
"ngài cần gì sao, ngài jaeyun?"
"ác quỷ à, cậu không thể cứ sống thế này mãi mà không ăn bất cứ một linh hồn nào được."
jaeyun ngay từ đầu đã đoán ra được hình hài của một vị quản gia chỉ là vỏ bọc hoàn hảo cho một ác quỷ. những điều hắn nói đều là sự thật, cũng giống như việc con người cần thức ăn để sống, ác quỷ cũng cần phải ăn linh hồn để tồn tại. jaeyun chưa từng thấy một ác quỷ nào không cần ăn linh hồn cũng có thể sống được, huống hồ chi jongseong đã không động đến một linh hồn nào trong suốt ba năm qua kể từ khi hắn phục tùng bá tước yang.
jongseong chỉ im lặng, không hề đáp lại lời nói có vẻ châm chọc của kẻ kì lạ trước mắt. jaeyun vén mái tóc trắng loà xoà lên và để lộ một đôi mắt màu xanh lục bảo phát sáng. khoảnh khắc ấy, jongseong chợt nhận ra hắn không hề là một con người như jungwon đã nghĩ.
bởi jaeyun có màu mắt đặc trưng của một tử thần.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com