Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 19

Bởi vì đã nhận lời quay trở lại nhà Jennie  làm việc, nên sau khi tan làm, Jisoo lại tay xách nách mang đến nhà Jennie  nấu nướng. Tuy nhiên, có một sự thay đổi nho nhỏ, thay vì sẽ nhận 2 triệu won hàng tháng cho công việc của mình, thì bây giờ Jisoo hoàn toàn cam tâm tình nguyện nấu ăn cho trưởng phòng Kim mà không nhận một xu tiền lương nào cả. Nhờ thế, Chaeyoung  cũng được ăn ké không tốn tiền, không cần phải lén lút xén bớt phần cơm mà Jisoo gửi cho Jennie  như lúc trước nữa. Thế mới nói, tình yêu khiến cho người ta rộng lượng đến lạ.

Nhắc đến Chaeyoung , lại có vô vàn thứ để nói về con bé tinh quái này. Từ khi Chaeyoung  về nước, Jennie  khó có cơ hội nói chuyện với Jisoo, bởi Chaeyoung  luôn bám Jisoo 24/7. Con bé rất thích dính Jisoo và Soo cũng rất yêu quý “cô em dâu” tinh nghịch này. Thêm vào đó, Chaeyoung  cũng sẽ chỉ cho Jisoo vài chiêu để cưa Jennie , thế nên dạo gần đây cả hai cứ như hình với bóng. Và điều đó khiến Jennie  có chút ghen tị, mặc dù biết rằng cả hai chỉ đơn giản là chị em nhưng chẳng phải Jisoo đang theo đuổi cô sao, vậy mà cứ bám Chaeyoung  suốt.

Hôm nay, sau khi ăn xong cơm chiều, vì umma của Chaeyoung  từ Mỹ gọi sang nên con bé không thể ở cùng Jisoo được, bỗng nhiên Jennie  lại thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không dính lấy nhau.
Khi Jisoo đang cặm cụi rửa bát trong bếp thì Jennie  tiến lại phía sau, giả vờ rót một cốc nước rồi lơ đễnh hỏi:

--Sắp đi dã ngoại rồi, có chuẩn bị gì không?

[ Có muốn ngồi cùng với tôi không?]
Đúng vậy, chỉ còn hơn hai tuần nữa, chuyến dã ngoại mà Jisoo hằng mong ước sẽ bắt đầu. Quýt đường, cá okdom, đại dương xanh rì... tất cả đều khiến Jisoo mê mệt. Nhưng giờ đây, có một thứ khiến Jisoo quan tâm nhiều hơn nữa...

--Em không chuẩn bị nhiều đâu, đã có Lisa lo cả rồi.

Jisoo vô tư trả lời mà không phát hiện mặt trưởng phòng Kim đang dần xám xịt lại. Nhưng Soo chỉ đang nói sự thật thôi, Jisoo và Lisa rất hay đi du lịch cùng nhau, Jisoo lại là chúa bừa bộn, nên thông thường, Lisa chính là người thu xếp hành lí giúp Soo.

Thế nhưng câu nói đó vào tai Jennie  lại mang ý nghĩa khác. Không Chaeyoung  thì Lisa, tên này có vẻ rất đào hoa với bọn con gái đây.

--Trưởng phòng, em...suy nghĩ sắp xong chưa?

Đang mải bận ghen tị với Chaeyoung  và Lisa, khi Jisoo hỏi, Jennie  có chút không theo kịp suy nghĩ của Soo.

-- Suy nghĩ chuyện gì?

-- Không có gì._ Jisoo ỉu xìu khi Jennie  hỏi ngược lại, không biết cô ấy có thật sự suy nghĩ về lời tỏ tình không, hay chỉ là nhận lời cho cô đỡ buồn nữa.
Không để ý thấy biểu tình thất vọng của Jisoo, bây giờ có thứ khác khiến trưởng phòng Kim để tâm hơn.

-- Nè, cô gọi nhân viên manobal Lalisa là Lisa từ lúc nào vậy?_ Jennie  đang cố tìm cách dò xét Jisoo.

-- Huh? Uhm..tôi cũng không nhớ chính xác nữa, hình như là khi tôi và cậu ấy mới quen biết. Tôi quen gọi cậu ấy thế.

Jisoo vừa nói vừa mỉm cười vô cùng ngọt ngào ( trong mắt Jennie  là vậy ) khiến Jennie  nổ đom đóm mắt.

-- Thân nhau quá nhỉ? Còn gọi cả tên thân mật còn gì._ Jennie  mỉa mai. Jennie  không biết từ bao giờ mình lại có cái tính xéo xắc thế này nữa.

-- Uhm! Cậu ấy là bạn thân nhất của tôi mà._ Jisoo vừa rửa bát xong, đang xoay qua cùng Jennie  nói chuyện.

-- Vậy sao cô quen với tôi gần một năm rồi mà cứ một trưởng phòng, hai trưởng phòng vậy?_ Jennie  thì thầm chỉ đủ mình cô nghe thấy. Không được, Jennie  không thể để mình bị phân biệt đối xử thế được.

-- Nói vậy, cô sẽ gọi tên thân mật một người khi cô thân với người đó?_ Jennie  đang dẫn dắt Jisoo từng bước.

-- Đúng vậy, ai tôi cũng vậy hết á._ Jisoo thành thật trả lời.

-- Uhm...cho nên...cô thân với Lisa...nên gọi cô ấy là Lisa...thân với Chaeyoung  cũng gọi tên em ấy...suy ra...cô cũng nên gọi “người khác” bằng tên?

Mặt Jisoo bây giờ ngâu si gấp mười lần bình thường, từ khi nào trưởng phòng Kim nói chuyện lại lòng vòng khó hiểu như vậy?

-- Ý của tôi là...cô thân với ai thì nên gọi tên người đó, giống như...giống như..._ Tên ngâu si này khiến cô phát điên mất, người ta đã nói huỵch toẹt như vậy rồi (Chắc huỵch toẹt =.=), cớ làm sao lại không chịu hiểu chứ.

-- Cô hiểu chứ, ý của tôi...._ Jennie  vẫn đang kiên nhẫn giúp Jisoo thông não.

-- Ý của Jen unnie là chị nên gọi chị ấy bằng tên chị ấy._ Lúc này Chaeyoung  vừa nghe điện thoại xong, định ra phòng khách thì bắt gặp cảnh tượng một người nói chuyện vòng vo tam quốc với một người mặt ngâu si như thiểu năng trí tuệ. Thấy cảnh bất bình ra tay tương trợ, Chaeyoung  sợ cứ tình hình này, hai người nói đến sáng mau cũng chưa xong mất.

Được Chaeyoung  chỉ điểm, Jisoo như một người đang lạc giữa sa mạc tìm thấy nước uống, mừng rỡ nắm lấy tay Jennie , người đang đỏ bừng mặt vì bị Chaeyoung  lật tẩy:

-- Thật không? Tôi có thể gọi em bằng tên được sao? Tôi đã luôn muốn gọi như vậy, trưởng phòng nghe câu nệ biết bao nhiêu. Chờ đã, tôi muốn suy nghĩ một chút, phải gọi như thế nào đây.

-- Cứ gọi là Kim Jennie thôi._ Buồn cười khi nhìn Jisoo phấn khích như vậy, không ngờ việc được gọi tên cô cũng khiến tên kia vui đến thế. Biết vậy, cô đã gợi ý sớm hơn cho tên đó biết rồi.

-- Không, em không muốn giống mọi người. KimJen? Jen a~ hay là Chen nì nhỉ?

-- Câm miệng! Jennie Kim hoặc Jennie Unnie. Chọn đi._ Mặt Jennie  ngày càng đen khi Jisoo liên tục liệt kê hàng loạt những cái tên buồn nôn ra.

-- Vậy tôi chọn Jendukie..._ Mặt Jisoo xụ xuống khi Jennie  không cho mình gọi cô ấy bằng những cái tên “thân mật” kia. Thôi vậy, dù gì tên Jendukie cũng rất ít người biết.

-- Dám gọi tôi trống không như vậy? Kính ngữ đâu?_ Jennie  nhướn mày chất vấn Jisoo.

-- Tôi đã nói là không thích giống mọi người mà. Tôi cứ gọi Jennie thôi. Tôi về đây._ Soo nói rồi vội vàng bỏ về trước khi Jennie  kịp trừng phạt cô vì không chịu gọi theo cách Jennie ấy đề ra.

-- Yah...cái tên này._ Jennie  cũng phải cũng phải chịu thua với tính cứng đầu của Jisoo, mà thật ra cũng không phải chịu thua, chỉ là Jennie  đang dung túng cho tên kia mà thôi.

Chaeyoung  đứng bên cạnh chỉ biết lắc đầu ngao ngán, hai người này đúng là tình trong như đã mặt ngoài còn e, nếu cô không ra tay, không biết cả hai còn dây dưa đến lúc nào đây? Người ta nói rất đúng mà, ai rơi vào lưới tình, đều trở thành kẻ ngu si hết.

Haizz

Và tối hôm đó, có một người lén đổi tên “Bà cô khó ở” trong danh bạ của mình thành một cái tên mà nếu Jennie  nhìn thấy, Jisoo chắc chắn xong đời.

“ Jendukie đáng yêu của Jisoo~”

_____________._____________


Sáng hôm sau...

Đến công ty từ sáng sớm vì có hẹn cùng Lisa, hôm qua, sau khi về nhà, Jisoo đã kể mọi chuyện cho Lisa nghe để được tư vấn tâm sinh lý tuổi mới lớn, nhưng do muộn quá nên hôm nay Lisaderp đã hẹn Soo đến công ty để dễ dàng tư vấn. ( Chả hiểu sao lại tìm một đứa ế ngàn năm đến tư vấn nữa =.=_ Author)

Vừa vào văn phòng đã thấy Lisa ngồi đợi sẵn từ lúc nào, còn làm ra vẻ lạnh lùng, hai tay khoanh trước ngực, chân bắt chéo khiến Jisoo kì thị không thôi.

-- Nói thẳng nhé, mình thật sự không thích trưởng phòng lắm, nhưng vì cậu đã nhờ nên quân sư tình yêu Lisa đây sẽ nể mặt, mang kinh nghiệm hơn 20 năm tình trường ra để giúp cậu.

“Quân sư tình yêu” Lisa đang cố tạo nét trước mặt Jisoo, ra vẻ ta đây kinh nghiệm đầy mình.

-- Ý cậu là hơn 20 năm kinh nghiệm ế chỏng chơ của cậu._ Và Jisoo đã ngay lập tức dội một gáo nước lạnh vào mặt “quân sư”.

Vỗ “bốp” vào đầu Jisoo một cái, Lisa một bộ rèn sắt không thành thép mà nói:

-- Cậu thì không ế chắc. Hứ. Nghe đây, đối với mấy người ngoài lạnh trong...cũng lạnh như trưởng phòng, cậu phải tấn công thật mạnh mẽ, để cô ấy không kịp trở tay. Nên nhớ, cậu không có nhiều thời gian đâu, mình nghĩ cậu nên đẩy cô ấy vào tường rồi cưỡng hôn, hoặc là chặn đường bày tỏ như trên mấy bộ phim ngôn tình ấy, cậu cũng có thể bắt loa giữa công ty bày tỏ rồi khiến cô ấy cảm động nữa.


Jisoo càng nghe mặt càng đen lại, có phải là tên điên này xem phim ngôn tình nhiều quá rồi không. Không khéo sau khi làm theo cách Lisa bày ra, người ta lại bắt Jisoo đến bệnh viên tâm thần không chừng, còn nếu không, cũng bị Jennie  cho ăn mấy bạt tai vào mặt vì tội sàm sỡ. Cô là đầu óc nước vào nên mới nhờ Lisa đến tư vấn mấy chuyện này, Jisoo ế 24 năm thì Lisa cũng bám sát nút với 23 năm, một năm kia đúng là nó có người yêu, nhưng cuối cùng lại bị người ta đá vì tính bà tám nhiều chuyện. Nhờ nó tư vấn chuyện tình cảm, chẳng thà bảo nó tư vấn kinh nghiệm bị đá còn hợp lý hơn.

-- À phải rồi, sắp tới là dã ngoại cuối năm. Đây là cơ hội cho cậu đó Soo à.

-- Cơ hội?_ Ngạc nhiên khi bỗng nhiên Lisa lại nói đến buổi dã ngoại, nó thì liên quan gì đến việc cô theo đuổi Jennie  chứ.

-- Đồ ngốc này, đến lúc đó cậu sẽ có nhiều cơ hội để ở bên cô ấy hơn, cậu phải chớp lấy thời cơ để làm trưởng phòng động lòng.

-- Đúng ha, đây đúng là cơ hội cho mình._ Sau khi được Lisa tẩy não, Jisoo lại tự tin thêm vài phần._ Nhưng...bằng cách nào?

-- Mình cũng chưa nghĩ ra nữa. Cậu nên hỏi con bé Joy thì hơn, nó nhiều kinh nghiệm lắm đấy.

-- Vậy 20 năm kinh nghiệm của cậu đâu?_ Jisoo tức giận ném cho Lisa cái nhìn khinh bỉ, trong khi “quân sư” Lisa thì đã bằng một cách nào đó, lượn khỏi phòng.
__________.___________

--Trưởng phòng ơi, đây là hợp đồng hoàn chỉnh ạ.

Jisoo hí hửng vào phòng Jennie  nộp hồ sơ, nếu không biết, còn tưởng là Soo vào để nhận tiền thưởng cuối năm nữa.

Jennie  đang nói chuyện điện thoại với ai đó nên không trả lời Jisoo, bù lại, trưởng phòng Kim dùng tay ra hiệu cho Soo ngồi xuống ghế đợi mình.

Kết thúc cuộc gọi, Jennie  quay trở lại bàn làm việc, lật hợp đồng mà Jisoo vừa đưa cho mình, chăm chú xem xét.

--Mắt còn đau không?

Jennie  đột nhiên lên tiếng làm Jisoo có chút giật mình. Rõ ràng là đang tập trung vào hợp đồng, mặt lại không có chút biểu cảm nào, tự nhiên cất tiếng như vậy, người ta không giật mình mới là lạ đó.

Trở lại câu hỏi của Jennie , nếu trưởng phòng Kim không nhắc, Jisoo còn không nhớ vụ nước sốt bắn vào mắt mình nữa. Cũng đã hai ngày rồi còn gì, chiều hôm đó Jisoo đã không còn thấy rát nữa rồi, hôm qua thì vẫn còn hơi đỏ, còn hôm nay thì đã khỏi hoàn toàn rồi.

Nhưng mà, Jennie  như vậy chính là đang quan tâm đến Jisoo đúng chứ? Khó khăn lắm trưởng phòng Kim mới hỏi thăm cô một tiếng, Jisoo không thể để vuột mất cơ hội ngàn vàng này được.

-- À...thật ra...vẫn còn hơi xốn. Chắc là do sốt cay quá._ Jisoo giả vờ ra vẻ đáng thương, còn phối hợp động tác dụi mắt cho thêm phần chân thực.

Quả nhiên, ngay khi Jisoo nói là mắt vẫn chưa ổn, Jennie  đã lập tức ngẩng đầu lên. Bắt gặp Soo đang dùng tay dụi mắt, trưởng phòng Kim nhíu mày ngăn lại:

-- Đừng chạm! Đã tra thuốc chưa?

-- Vẫn chưa. Tôi quên mất._ Jisoo tội nghiệp lắc đầu. Với diễn xuất này, giải thưởng Oscar cuối năm xứng đáng về tay Soo.

-- Mau ra ngoài tra thuốc đi, đừng để nhiễm trùng._ Jennie  nhíu mày đuổi Jisoo về chỗ tra thuốc.

-- Em đang quan tâm tôi đó hả?
Jisoo cười tít mắt hỏi Jennie .

-- Nhìn tôi có giống đang quan tâm chị không?_ Trưởng phòng Kim lãnh đạm hỏi ngược lại.

-- Giống. Cực kì giống luôn~_ Jisoo mỉm cười tiếp tục trêu đùa Jennie , lá gan của Kim Jisoo thật sự lớn lắm rồi.

-- Vậy sao? Tôi lại thấy nhìn tôi giống đang muốn trừ lương chị đó._ Trưởng phòng Kim cũng mỉm cười với Jisoo, nhưng nụ cười này khiến Jisoo không rét mà run.

-- Tôi...tôi ra ngoài làm việc nha._ Jisoo nói rồi nhanh chóng biến mất với tốc độ ánh sáng.

Chỉ còn lại mình Jennie  trong phòng, lúc này, trưởng phòng Kim mới mỉm cười thật sự.

--Đồ khờ!
______________.____________

Mấy ngày gần đây, phòng kinh doanh lại bắt đầu quay cuồng với công việc. Chỉ còn mấy tuần nữa là đến buổi dã ngoại cuối năm, nhưng trước khi được ăn chơi tắm biển thoả thích, mọi người phải trải qua giai đoạn kinh hoàng nhất trong năm của phòng kinh doanh. Sổ sách, hợp đồng, kế hoạch,... tất cả đều cần phải tổng kết. Phòng kinh doanh đã phải tăng ca liên tục suốt hai ngày rồi, đồng nghĩa với việc mọi người cũng đã thức trắng hai đêm, nói thức trắng có vẻ hơi quá, thật ra mỗi người cũng được ngủ từ một đến hai tiếng mỗi ngày. Mỗi ngày, mỗi người chỉ được về nhà đúng 15 phút cho việc tắm rửa, còn tất cả những việc khác, bao gồm ăn uống, ngủ, nghỉ, đi vệ sinh...đều phải diễn ra tại công ty, nếu ai nhà xa thì coi như xong, đến cơ hội tắm cũng không có luôn. Jisoo và Lisa đến ngày thứ hai thì đã sớm tẩu hoả nhập ma vì đống số liệu hoành hành, người ngợm thì thân tàn ma dại đến không nhận ra, quần áo thì xốc xếch, tóc tai rối bời, hai mắt thâm quầng.


Nhìn bản thân như vậy, Jisoo càng thêm xót cho Jennie . Trưởng phòng Kim cũng đã hai ngày không ngủ rồi, dạ dày cô ấy không được tốt, vậy mà hai ngày nay toàn phải ăn thức ăn nhanh cùng mọi người, thêm vào đó, khối lượng công việc của cô ấy cũng nặng hơn mọi người, nên thời gian nghỉ ngơi càng ít. Jisoo cũng không thể thoát ra khỏi mớ hỗn độn mang tên tăng ca này nên căn bản là không thể nào lo cơm nước cho Jennie  được, dù vậy, Soo cũng cảm thấy vô cùng có lỗi.


Nhìn đồng hồ trên bàn, đã 12h đêm rồi, mọi người trong phòng đang tranh thủ chợp mắt một chút trước khi quay trở lại với công việc, hôm nay là ngày tăng ca cuối cùng rồi, mọi thứ gần như đã hoàn tất, nên mọi người không cần phải gấp gáp như mọi khi. Jisoo mỏi mệt gỡ mắt kính xuống, đưa tay xoa xoa đôi mắt đã làm việc liên tục gần 20 tiếng, những ngày cuối năm lúc nào cũng vắt kiệt sức của mọi người thế này. Nhìn sang Lisa, Jisoo mỉm cười khi thấy dáng ngủ khó đỡ của Lisa, đầu dựa vào ghế, miệng há hết cỡ và...đang chảy nước dãi. Vụng trộm lấy điện thoại ra chụp cho Lisa một bức ảnh để đời, Soo khoái chí cất điện thoại vào túi. Trêu đùa Lisa đủ rồi, Jisoo chuyển sự chú ý vào căn phòng vẫn còn sáng đèn của trưởng phòng Kim. Khe khẽ đi đến trước cửa phòng Jennie , cô ấy vẫn còn miệt mài bên đống giấy tờ. Gõ nhẹ lên cửa kính để gây chú ý, Jisoo bước vào, ngồi vào  chiếc ghế trống trong phòng.

-- Sao em không nghỉ ngơi một chút?_ Jisoo xót xa hỏi Jennie .

-- Tôi không sao. Công việc còn khá nhiều._ Jennie  vừa nói vừa lướt tay liên tục trên laptop.

-- Em ngủ chút đi, tôi làm giúp cho._ Jisoo nhìn Jennie , đề nghị.

-- Không cần đâu. Còn việc của chị thì sao?

-- Tôi chỉ còn một bảng tổng kết nữa thôi. Trước sáng mai là tôi xong rồi.

-- Vậy chị đi nghỉ ngơi đi. Ở đây tôi lo được rồi._ Jennie  vẫn cắm cúi bên laptop.

Thấy Jennie  vẫn kiên trì không nghe mình nói, Jisoo không còn cách nào khác đành kéo ghế đến bên cạnh Jennie , đưa tay nắm chặt lấy đôi tay đang bận rộn đánh chữ của Jennie , bắt buộc trưởng phòng Kim nhìn về phía mình.

-- Làm gì đó?_ Jennie  nhíu mày khi Jisoo hành động như vậy, cô thật sự không thích bị làm phiền khi đang làm việc đâu.

-- Xem như tôi năn nỉ được không? Hôm qua đến giờ tôi không thấy em chợp mắt lần nào cả.


Nhìn gương mặt đang xụ xuống năn nỉ mình, Jennie  không muốn từ chối chút nào. Dạo gần đây, Jennie  phát hiện, mình càng ngày càng dung túng cho Jisoo, chỉ cần nhìn thấy bộ mặt xụ xuống của tên kia, Jennie  sẽ không kiềm chế được mà thoả hiệp. Giống như bây giờ vậy, tên đó lại bắt đầu xụ mặt bĩu môi rồi đấy.

--Tôi không buồn ngủ._ Jennie  nhìn Jisoo nói.

Thật ra, không phải là Jennie  không buồn ngủ, thức gần như trắng hai đêm mà không mệt mới là lạ ấy. Jennie  nói vậy, chẳng qua là vì cô không quen ngủ trước mặt người khác mà thôi.

-- Vậy nói chuyện với tôi chút đi.
Jisoo thừa biết Jennie  ngại khi bản thân ở cạnh, nhưng nếu bây giờ cô ra ngoài, dám chắc trưởng phòng Kim sẽ lại bất chấp tất cả mà làm việc tiếp cho xem, cho nên không còn cách nào khác, thôi thì thà để Jennie  nói chuyện với cô một chút, còn hơn là tiếp tục mệt óc với đống số liệu kia.

-- Được rồi, muốn nói chuyện gì?_ Trưởng phòng Kim tựa đầu vào ghế, nhàn nhã “tiếp chuyện” với Jisoo.

-- Uhm...đúng rồi, hôm qua, umma tôi đột nhiên nhắc em đó.

Jisoo cố tìm kiếm đề tài để nói chuyện cùng Jennie . Bình thường thì cả đống chuyện để nói, lúc cần như thế này thì nghĩ mãi chẳng ra chuyện gì.

-- Hửm? Nhắc chuyện gì?_ Jennie  cũng đang phụ hoạ cho câu chuyện của Soo.

-- Cũng không có gì quan trọng, chỉ là hỏi tại sao dạo gần đây không thấy trưởng phòng đến chơi. Nói đến mới thấy umma của tôi đúng là thấy người sang bắt quàng làm họ ( Umma nó mà nó nói thế đấy), mới chỉ gặp em đúng hai lần, vậy mà làm cứ như đã thân thiết từ bao giờ ấy. Nhưng mà thật ra, đó cũng là tính tốt của umma tôi đấy, mọi người...


Khi Jisoo vẫn đang luyên thuyên về umma Soo như thế nào, lúc nhìn sang Jennie , Jisoo phát hiện trưởng phòng Kim đã ngủ từ lúc nào. Chắc hẳn cô ấy đã rất mệt mỏi, Jisoo mới nói vài câu, mà cô ấy đã ngủ say thế này rồi.


Jisoo mỉm cười nhìn Jennie , ngay cả lúc ngủ, thì trưởng phòng của cô cũng đẹp đến không tưởng. Lại lén lút lấy điện thoại ra lần nữa, chọn góc chụp đẹp nhất, nhấn một cái, lặng lẽ set tấm hình vừa chụp làm ảnh nền, sau đó lại mỉm cười xấu xa mà cất điện thoại vào túi. Tất cả động tác đều vô cùng lưu loát và thành thục.

Làm chuyện xấu xong rồi, bây giờ là lúc làm chuyện nghiêm chỉnh. Với tay lấy điều khiển, điều chỉnh nhiệt độ điều hoà cho thích hợp, rồi lại xoay người đi lấy áo khoác đắp cho Jennie .

Xong xuôi, Jisoo đi lấy mắt kính, rồi cẩn thận quay trở lại phòng làm việc của Jennie , tiếp tục công việc mà trưởng phòng Kim còn dang dở.
Khi Jennie  tỉnh dậy, Jisoo đã rời đi từ lúc nào, mỉm cười nhìn chiếc áo khoác trên người, Jennie  xoa mắt vào toilet rửa mặt. Đi ngang qua chỗ ngồi của Jisoo, Soo vẫn đang loay hoay bên bảng tổng kết của mình, thấy Jennie  đi qua, Jisoo lén lút mỉm cười với trưởng phòng Kim rồi lại tiếp tục công việc. Bên cạnh là Lisa với ánh nhìn vô cùng kì thị, Jennie  còn nghe cô ấy mắng Jisoo là “Không tiền đồ” nữa.
Trở lại văn phòng, Jennie  mở laptop lên, trưởng phòng Kim ngạc nhiên phát hiện đa số tài liệu đều đã được hoàn thành, chỉ còn lại vài giấy tờ hợp đồng cần cô duyệt.


Qua lớp kính văn phòng, Jennie  thấy Jisoo vẫn đánh đánh gõ gõ liên tục trên máy tính, lâu lâu còn xoa xoa đôi mắt mỏi mệt vì nhìn quá lâu vào màn hình máy tính. Càng nhìn lại càng thấy xót, tính ra, đêm nay Soo gần như đã thức trắng.


Jisoo, dù là vô tình hay cố ý, bằng một cách nào đó, luôn khiến cho Jennie  cảm động, khiến cho Jennie  ấm áp, khiến cho Jennie  cảm thấy, mình lúc nào cũng được nâng trong lòng bàn tay mà sủng. Cứ thế này, không sớm thì muộn, Jennie  sẽ rơi vào bẫy của Jisoo mất.


_____________._____________


Đúng 7h30 sáng, ba ngày tăng ca kinh hoàng của phòng kinh doanh chính thức kết thúc, mọi người sẽ được nghỉ...một ngày để hồi sức. Cũng may hôm nay là thứ bảy, nên thành ra lại được nghỉ thêm một ngày nữa. Mặc dù đây là tin vui, nhưng phòng kinh doanh chẳng ai còn hơi sức đâu mà hò hét ăn mừng, bây giờ, tất cả mọi người đều có chung một suy nghĩ...Về nhà ngủ!


Jisoo và Lisa cũng lê lết tấm thân tàn ra trước công ty bắt taxi về nhà. Hai đứa không còn sức để mà chen chen lấn lấn trên xe bus nữa. Jisoo cũng chẳng kịp gặp Jennie  để nói tạm biệt nữa, chỉ gửi tin nhắn cho trưởng phòng rồi vội vội vàng vàng về nhà với chăn ấm nệm êm.


Jennie  vừa xuống bãi đỗ xe thì chuông điện thoại vang lên báo hiệu có tin nhắn. Mở điện thoại lên, phát hiện là tin nhắn của Jisoo.


“ Chị về trước nha. Chiều chị sẽ đến nấu cơm cho Jen^.^”


Nhấn vào phần hồi đáp, Jennie  nhanh chóng trả lời:

“Nếu mệt quá thì ở nhà nghỉ ngơi đi”.
Bên kia lập tức nhắn lại:

“ Không sao. Chị sẽ đến đúng giờ!”

Jennie  không tiếp tục trả lời tin nhắn nữa, vì trưởng phòng Kim biết, với cái tính cứng đầu của Jisoo, có nói bao nhiêu thì cũng bằng không. Cất điện thoại vào túi xách, trưởng phòng Kim nhanh chóng khởi động xe thẳng hướng về nhà. Bây giờ cô đang cần được nghỉ ngơi, cô cũng đã không ngủ suốt ba đêm rồi còn gì...
______________.____________

Hiện giờ, Jennie  đang ngồi ở sofa phòng khách xem tv, tay không ngừng nhấn vào điều khiển, chuyển hết kênh này đến kênh kia. Nhưng điều đáng nói ở đây là mặc dù tay thì đang chuyển kênh liên tục, tuy nhiên mắt thì đang nhìn chăm chú vào bếp, nơi Jisoo và Chaeyoung  đang thì thầm gì đó cùng nhau.

Trưởng phòng Kim thắc mắc không biết hai người kia lại bày trò gì cùng nhau mà suốt từ khi Jisoo đến đến giờ, cả hai cứ dính lấy nhau không rời. Jisoo lâu lâu còn nắm tay Chaeyoung  xoa xoa rồi giở cái nụ cười không thấy mặt trời kia ra, Jennie  cứ nghĩ nụ cười đó là của riêng cô thôi chứ!?
Nhưng mà, Kim Jisoo chẳng phải là đang mang tiếng theo đuổi cô sao?

Vậy sao cứ đeo theo con nhóc Chaeyoung  suốt vậy? Cô ta có đang tán tỉnh đúng đối tượng không vậy? Cô ta mới tăng ca ba ngày ba đêm mà trông tràn đầy sức sống ghê chưa, còn dám động tay động chân với Chaeyoung  nữa chứ. Theo Jennie  thấy thì Chaeyoung  có vẻ hợp style Kim Seugi kia đấy, đu nhau suốt mà, nói chuyện trông vui vẻ phết... =.=
Mặc cho trưởng phòng Kim bên kia đang không ngừng mỉa mai như oán phụ thì trong phòng bếp, Jisoo và Chaeyoung  vẫn tiếp tục thì thì thầm thầm cùng nhau. Và sau đây chính là nội dung câu chuyện mà cả hai “thì thầm”:

-- Chae~ Nhường cho unnie đi mà ~

-- Em yếu đuối lắm, lại còn say máy bay nữa. Em cần Jen unnie bên cạnh lo cho em._ Chaeyoung  nói kèm một nụ cười thảo mai dành cho Jisoo.


Vâng, chính xác là Jisoo đang năn nỉ Chaeyoung  nhường cho mình ngồi cạnh Jennie  trong chuyến đi Jeju sắp tới. Chuyện là ban đầu, Jisoo cứ đinh ninh rằng vị trí cạnh Jennie  trên máy bay sẽ là của mình, đến lúc đó, trưởng phòng Kim sẽ tựa đầu vào vai Jisoo ngủ giống như mấy bộ phim mà umma Soo hay xem.


Nhưng bộ phim đó không có cơ hội diễn ra khi nhân vật phản diện- Kim Chaeyoung  xuất hiện. Mới chiều nay thôi, Jisoo đã nhận được tin rằng con bé sẽ tham gia vào chuyến dã ngoại cùng Jennie  và vị trí cạnh trưởng phòng Kim sẽ là của nó. Thế cho nên bây giờ Jisoo mới phải lết mông theo năn nỉ nó nhường chỗ cho đây.

-- Chaeyoung  à~ Đi mà~_ Jisoo đang níu tay Chaeyoung  mà năn nỉ. Trong khi đó vào mắt Jennie  thì lại biến thành Jisoo “động tay động chân” với Chaeyoung .

-- Muốn em nhường thì cũng được thôi, nhưng mà...


Chaeyoung  ra vẻ ngập ngừng khiến Jisoo càng sốt ruột.

-- Nhưng sao?

-- Em nghe nói ở biển thì thường có bào ngư ấy. Nên là...em muốn thử bào ngư mang vị biển như thế nào ấy mà._ Chaeyoung  thẹn thùng mỉm cười nhìn Jisoo.

-- Yah Kim Chaeyoung , unnie đã nghĩ em là người tốt, nhưng unnie sai rồi đúng không?

Jisoo chính thức choáng váng sau câu nói của Chaeyoung . Cô cứ nghĩ con nhóc kia cùng hội cùng thuyền với cô chứ?

--Em thương unnie nên mới đòi bào ngư. Nếu là Jen unnie thì đã là thứ gì đó đắt hơn rồi. Joy unnie nói unnie rất thương bọn em mà phải không?

Rồi, Jisoo đã hiểu cả rồi. Thì ra là do đi cùng con bé Joy và Lisaderp. Hèn gì gần đây Jisoo thấy ba đứa này cứ túm tụm lại với nhau, lại còn chụp hình up instagram ra chiều thân thiết lắm, thì ra là bọn nó âm mưu cùng nhau “chiếm đoạt” Jisoo, à không, là chiếm đoạt tiền bạc của Jisoo. Uổng công Jisoo đi đâu cũng nhớ đến chúng, Jisoo đã định sẽ mang cát biển Jeju về cho Joy ngửi thử mùi biển, đã vậy thì một hạt cũng không có mà ngửi nhé. Hừ. ( Cô nghĩ Joy nó thèm cát cô mang về hả? =.=)


-- Giảm giá cho unnie đi, bào ngư thì đắt lắm. Hay unnie mua quýt cho nhé._ Jisoo đang cố dụ khị Chaeyoung .


-- Jen unnie của em mà chỉ đáng giá mấy trái quýt thôi sao? Haizz, nếu chị ấy biết, chắc sẽ buồn lắm. ( Trưởng phòng Kim không có buồn, mà đang tức  tím mặt ngoài phòng khách kia kìa)


Vừa nghe nhắc đến Jennie , thái độ của Jisoo lập tức thay đổi.

-- Được rồi, bào ngư thì bào ngư. Em ăn ít thôi đấy._ Jisoo hậm hực đồng ý, kèm theo câu cảnh cáo.

-- Ok. Nhưng mà từ giờ đến lúc đó, vẫn phải xem thái độ của unnie đã._ Chaeyoung  nói rồi hất tóc bỏ đi một nước, để lại Kim Jisoo đang tức muốn phát điên trong bếp.

.
.
.

--Ăn nhiều vào đi này, Chaeyoung .
Jennie  nhíu mày khi hôm nay Jisoo lại đột nhiên gắp thức ăn cho Chaeyoung  kèm một nụ cười thảo mai nhất mà trưởng phòng Kim từng thấy. Người được gắp thức ăn bình thường là cô mà...

--Trưởng...à không, Jen, em cũng ăn đi này.

Bây giờ mới nhớ đến cô đang ngồi chình ình một đống ở đây sao?  Sao không đi mà đút cho Chaeyoung  ăn luôn cho tận tình. Hừ.

--Tôi no rồi.

Jennie nói rồi bỏ ra phòng khách mở tv, tiếp tục công cuộc hành hạ cái điều khiển tv.

Jisoo thấy Jennie  như vậy, cũng vội theo sau trưởng phòng Kim để tìm hiểu nguyên nhân.

-- Sao chị ăn ít vậy? Không khoẻ hả?_ Jisoo tiến đến ngồi cạnh Jennie .

-- Không!_ Jennie  trả lời nhưng lại không thèm nhìn Jisoo, cứ chăm chăm chuyển kênh trên tv.

-- Uhm. Vậy em lấy sữa chua cho chị nha. Em vừa mua đấy.

Jisoo không biết Jennie  đang lẫy nên cứ ra sức cưng chiều trưởng phòng Kim.

-- Không cần. Tôi không muốn ăn._ Jennie  tiếp tục phóng băng.

-- Em sao vậy? Không vui hả?
Đến bây giờ Jisoo mới để ý nét mặt lạnh lùng của Jennie . Soo không nhận ra tại sao Jennie  lại như vậy, chỉ biết không ngừng quan tâm hỏi han.

-- Không có.

-- Vậy tại sao cứ trả lời nhát gừng với chị vậy? Hay em lại đổi ý rồi?
Jisoo lo lắng hỏi Jennie . Cô rất sợ trưởng phòng Kim sẽ lại đổi ý, không muốn suy nghĩ chuyện cô tỏ tình nữa.

--Đổi ý chuyện gì?

Jennie  nhíu mày ngạc nhiên, cô có chút theo không kịp suy nghĩ của Jisoo rồi.

--Chính là chuyện chị nói lần trước lúc trên xe ấy. Em đã hứa sẽ suy nghĩ rồi, em không được đổi ý đâu đó.

Rốt cuộc Jennie  cũng hiểu Jisoo đang lo lắng chuyện gì rồi. Sao tự nhiên cái người này lại liên tưởng đến chuyện đó được chứ?

--Chị  lại nghĩ gì vậy? Tôi đã nói gì đâu.

Jennie  cuối cùng cũng chịu nhìn Soo nói chuyện.

-- Không phải là tốt rồi. Vì tính khí em cứ thất thường....

-- Hửm?

-- À...uhm...đúng rồi. Lúc đi dã ngoại, chúng ta sẽ đi ngắm biển cùng nhau nhé!

Nhận được ánh mắt cảnh cáo của Jennie , Jisoo vội lái sang chuyện khác.

-- Ai nói là sẽ đi cùng chị. Chị đi mà ngắm với Chaeyoung  ấy._ Hũ dấm của trưởng phòng Kim lại bắt đầu nghiêng rồi.

-- Đâu có giống. Con nhóc kia chỉ giỏi làm nũng. Chị thích đi với em hơn.
Jisoo vô tư nói thích khiến Jennie  có chút ngượng ngùng.


-- Nói như vậy thì tôi sẽ cho đi cùng sao?

Nhìn trưởng phòng Kim bây giờ rất giống mấy cô nương mới lớn đang thẹn thùng trước mặt người yêu. Thôi thì lời khuyên chân thành dành cho trưởng phòng Kim, cô cứ đồng ý rồi sà vào lòng Jisoo đi cho nhanh, lại còn bày đặt suy với chả nghĩ.

--Không phải em đang ngượng đấy chứ, mặt đỏ hết rồi nè._ Vừa nói vừa không quên dùng tay chọt chọt vào má Jennie .

Jennie  đột nhiên dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Jisoo, đồ mắt hí này dạo này lớn gan lắm, dám lấy tay chọt vào má cô, chắc là hết muốn sống rồi.

Jisoo có cảm giác ánh mắt của Jennie  có thể đóng băng cả căn phòng này, nếu ngồi đây thêm chút nữa, khéo Jisoo lại biến thành Soo ướp lạnh mất.

--Chắc...chắc là Chaeyoung  ăn xong rồi. Chị vào rửa bát đây.

Và chưa đầy nửa phút, Soo đã mất dạng khỏi phòng khách, để lại Jennie  lúc này đây đang dùng tay xoa đôi má, nơi mà Jisoo vừa chạm vào.

--Thật ra thì...cảm giác cũng khá tốt...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com