Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

6

"Sao chị hiền vậy?"

Jennie sau khi hùng hổ dập cho Shin Jimin một màn sợ chết khiếp, vắt chân lên cổ mà chạy thì giờ đây nàng lại quay phắt qua Jisoo, trở lại là một con mèo ngoan ngoãn đáng yêu. Nàng bĩu môi, cởi bỏ nón lưỡi trai, hai tay chống lên thành bàn làm việc mà nhìn thẳng vào cô, mặc cho cô không ngước nhìn lấy một lần.

Ya! Kim Jisoo! Chị nhìn em đi...

"Miệng lưỡi thế gian, em đừng để tâm".

Jisoo đặt bút xuống, cô không thể nào tập trung làm việc khi có ai đó nhìn chằm chằm vào mình. Cô ngước lên, khẽ chớp mắt thật chậm. Vẫn là đôi mắt đó, thuần khiết, nhẹ nhàng. Bằng cách kì diệu nào đấy Kim Jisoo lại rơi vào đôi mắt đó, đâu phải buổi tối đâu, sao lại mơ mộng chứ. Hệt như quả cầu pha lê, chúng đẹp đẽ, long lanh, chứa đựng những điều tốt đẹp của riêng nàng.

Và hệt như quả cầu pha lê, chúng mong manh, dễ vỡ.

"Đó là bảo vệ chị, không phải để tâm. Những người như vậy phải trả giá mới biết mặt".

Jennie phồng hai má. Nàng lắc đầu sang hướng khác. Hành động khiến Jisoo chợt nở nụ cười. Những lúc nàng giận, đều sẽ trở nên như thế. Hôm trước cũng vậy, Jisoo cô tinh ý lắm mà.

"Nghe đến tên em thôi là đủ biết mặt rồi. Chị không vì những lời nói mà dao động đâu"

"Ò, vậy là em vừa làm chuyện thừa thãi rồi!"

Dỗi thật rồi. Nhưng bớ làng nước ơi, có người lúc dỗi quá là đáng yêu ở đây này. Tâm trí Jisoo là đang gào thét dữ dội. Lần đầu tiên trong đời cô cảm giác thích thú khi bị người khác giận. Và cũng là lần đầu tiên, Kim Jisoo phải đi dỗ dành người khác.

"Không, chị đã bảo vậy đâu."

"Rõ ràng thế còn gì".

"Tâm trạng chị tốt lên, vậy là không còn thừa thãi nữa"

Jennie vẽ một nụ cười nhẹ, khiến khoé môi cong lên, đôi mắt cũng híp lại, nhưng không đợi cô trông thấy nàng liền quay trở lại vấn đề của mình.

"Nhưng mà tâm trạng của em không tốt lắm!"

"Sao vậy?"

"Không có gì"

Jisoo trầm ngâm. Con gái khi nói câu này thì chắc chắn là có chuyện. Cô khi nổi giận với Nayeon cũng hay thế. Và 100%, lúc nào câu nói ấy cũng có hiệu quả.

"Y tá có nói mấy ngày qua em đem công việc vào phòng bệnh giải quyết."

"Thì rảnh nên làm thôi."

"Y tá cũng báo cáo em không bỏ bữa."

"Ya, một tuần qua chị bỏ bê bệnh nhân của chị, chỉ nghe y tá nói lại thôi vậy mà cũng được nữa hả?"

"Một tuần?! Mới ba ngày thôi mà"

Jisoo ngã lưng vào thành ghế, chau mày nhìn vào chiếc lịch để bàn của mình. Cô là một người sống rất nguyên tắc, thời gian là thứ cô nắm rõ trong lòng bàn tay. Cô xem đi xem lại rõ ràng là chỉ mới ba ngày, không sai vào đâu được.

"...Sắp một tuần!"

"Ngày thứ nhất y tá Na đã làm một số xét nghiệm với em. Nhưng phải tới tối hôm qua mới có kết quả. Chị đang xử lý bàn giao bớt công việc, làm xong sẽ đến phòng em".

Jennie dần dịu đi, vì nàng không biết phải nói gì. Rõ ràng là đổ lỗi sai cho người ta. Chỉ mới ba ngày, sao thời gian của ba ngày lại dài như thế nhỉ. Bình thường khi nàng làm việc, vừa định chợp mắt ngủ 5 phút thôi đã bị gọi dậy, bảo là đã ngủ 5 tiếng, khiến nàng còn ước gì có thể ngưng đọng thời gian giống như trên những bộ phim hoạt hình.

"Có vẻ như em không thích. Em có thể gọi bác sĩ khác nếu như không thích chị nữa."

Jisoo nhún vai. Dù cho Jennie rất khả ái, nhưng cô vẫn không tài nào xoá đi ấn tượng không tốt của bản thân đối với VVIP của bệnh viện Seoul. Cứ mỗi lần nghĩ đến, tâm trạng Kim Jisoo lập tức trùng xuống.

"Ai bảo! Thích lắm, vô cùng thích, cực kỳ thích! Chị làm việc đi, không cần gấp gáp, em ở đây chờ chị."

Jennie ngồi xuống chiếc sofa nâu đối diện cô. Nàng vẫn tỏ vẻ ngạo mạn, muốn làm gì thì làm. Nàng rảnh rỗi lại lén nhìn trộm cô, từ góc độ này Kim Jisoo quả thực xinh đẹp biết nhường nào. Ngôn từ cũng trở nên vô dụng trước nhan sắc của cô. Tim Jennie trong phút chốc đập mạnh một nhịp như muốn nhảy ra ngoài khiến nàng bất ngờ, bản thân lại lâng lâng một cảm xúc khó tả, chẳng mấy chốc lại cảm thấy không khí xung quanh nóng bừng khô khan.

Jennie hiểu rõ tình hình vủa bản thân, khẽ trấn tĩnh tâm can mà ho vài tiếng.

"Em chỉ đến đây vì nghĩ chị bỏ em thôi sao?" - Jisoo quay trở lại làm việc, mắt dán vào màn hình máy tính. Không gian yên tĩnh bỗng vang lên những tiếng gõ chữ đều đặn.

"Ừm. Chuyện lớn mà."

"Em không quan tâm về kết quả sức khoẻ của em sao?"

...

Jennie im lặng, đôi mắt to tròn nhìn Jisoo. Nàng là chưa từng một lần suy nghĩ tới điều này.

"Sức khoẻ của em, ngoài đau dạ dày với rối loạn giấc ngủ thì tất cả chỉ số đều bình thường, thậm chí còn rất tốt. Là bệnh lý không cần nhập viện."

"Ý chị là sao?"

"Thường thì bệnh lý kiểu này điều trị tại nhà sẽ tốt hơn, không khí bệnh viện đôi lúc ngột ngạt..."

"À, ý chị là chị về nhà em để chữa cho em á hả!" - Jennie chống cằm nhìn cô. Nàng lại ngọt ngào nở một nụ cười tinh quái, kỳ lạ hệt như những suy nghĩ của mình trong đầu.

Jisoo nhướng mày, lại một lần nữa dời sự tập trung sang nàng. Cô là một người khô khan, không giỏi ăn nói, đối với chuyện như thế này thật sự không biết đáp trả như thế nào. Jisoo im lặng, đôi mắt tròn xoe nhìn nàng, với mong muốn nàng nên tự mình đổi một chủ đề khác.

"Bác sĩ làm việc đi, em không phiền nữa. Nhanh chóng bàn giao rồi chuyên tâm với em nha, em trở về phòng đây! Đợi chị!"

Jennie Kim đứng lên, tay cầm chiếc mũ lưỡi trai xoay vài vòng trên ngón tay. Nàng chồm tới, rút ngắn khoảng cách do chiếc bàn làm việc vô duyên chắn ngang để lại gần cô hơn. Nàng thỏ thẻ, tiếp theo sau lại là chiếc gummy smile, hành động khiến cô có chút bất ngờ.

Jisoo gắng định thần sau cái khoảnh khắc vừa rồi. Nhìn kỹ nàng đã rời đi, cô tựa đầu ra sau. Vũ trụ ấy, cô lần đầu tiên trông thấy ở cự ly gần như vậy. Hương thơm nhẹ nhàng của nàng len lỏi vào tâm trí cô như cộng hưởng thêm cho những xúc cảm bé nhỏ dần trỗi dậy.

Thật nguy hiểm.

.

Mới đó mà đã 1h sáng, Jennie hiện đang an giấc ngon lành trên giường. Nàng cũng không muốn thế đâu, vì nàng đã hứa là sẽ thức đợi cái người trăm công ngàn việc nào đấy. Nàng còn chuẩn bị sẵn đồ ăn khuya trên chiếc bàn bên cạnh, nhưng chờ đợi được gần 2 tiếng thì cơn buồn ngủ lãng xẹt từ đâu đến khiến nàng ngủ quên mất.

Cửa phòng chợt hé mở nhẹ, một người bước vào, chậm rãi, không hề mang theo một tiếng động nào. Trông thấy Jennie ngủ say, người này bước đến tắt đèn, cả căn phòng bao trùm lấy một màu xanh đen mờ ảo, chỉ còn le lói một tia ánh sáng trắng từ phía cửa.

Hắn đứng trước giường bệnh, dùng chân đá vào thành giường một cách thô lỗ, nhanh chóng đánh tan đi giấc ngủ của Jennie Kim.

"Ai v..."

Không đợi cho nàng tỉnh táo, hắn nhanh chóng dùng tay chặn ngay miệng Jennie khiến nàng hoảng sợ, đôi mắt mở to ra hết cỡ nhưng ngoài màn đêm và một bóng đen của một người đội mũ, đeo khẩu trang đang ghì mình xuống thì chẳng thấy được gì.

"Ưm... ưm"

Jennie cố gắng hét nhưng âm thanh đã bị chặn lại, bởi một bàn tay không thể nào to lớn và dơ bẩn hơn. Hắn nhanh như cắt đưa con dao kề cổ nàng, cả thân hình ngồi lên người nàng, kẹp chặt cơ thể gầy yếu bên dưới khiến Jennie nhanh chóng thất thế. Nàng hoảng sợ, vẫn không ngừng kêu cứu trong vô vọng, nước mắt dần trực trào hai bên khoé mi.

"Con khốn, để xem lần này mày chạy đi đâu. Tao đã nói mày nên suy nghĩ cẩn thận khi đặt bút ký vào cái hợp đồng đó rồi mà."

Giọng nói man rợ của hắn khiến nàng càng rơi vào hoảng loạn tột độ. Jennie dùng chút sức cùn của mình mà vùng vẫy, nhưng có lẽ chẳng hề hấn gì trước mặt hắn, có khi lại khiến nàng bị thương. Nàng cảm nhận được nỗi đau đang dần kéo đến ở vùng cổ, còn có thứ gì đó chảy ra.

Hắn nghiến răng, mạnh mẽ vung dao lên, dùng hết sức lực của mình mà giáng lưỡi dao sắc bén, điên rồ muốn đặt cái kết cho sinh mạng của người khác.

"Jennie!!!"

Những giọt máu nặng nề khẽ rơi xuống, nhuộm tối cả một mảng drap giường.

Những nỗi đau xé da xé thịt kéo đến, hoà chung với một màu đen ảm đạm, lạnh lẽo.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com