Chap 12
Kim Trí Tú sau hôm được Trân Ni cho mang họ Kim thì lại càng vui vẻ ra mặt. Bám chặt lấy Trân Ni không buông, từng bước đi trong nhà của em đều được Trí Tú kè kè theo sau. Trí Tú dùng tất cả sự yêu thương của mình để chiều chuộng Kim Trân Ni, mọi thứ cũng đều cố gắng chiều theo lòng của Kim Trân Ni mà làm, em nói một chắc chắn sẽ không có hai.
Ví như tối hôm qua trước mợ út buồn chán, bâng quơ nhõng nhẽo nói muốn ăn bánh bao lần trước mua ở chợ, thế là sáng hôm sau từ lúc trời chỉ vừa hừng đông, Trí Tú đã xách xe đạp mượn được hì hục chạy đến tiệm bánh để xếp hàng.
Nhưng mối quan hệ của bọn họ không phải chỉ có một người cưng chiều người kia, mà còn có một người âm thầm hành động, chở che và ân cần giống như. . .
Kim Trân Ni cách đây vài hôm trong lúc ghé tiệm vải đã chính tay mình lựa từng cuộn vải để may quần áo cho Trí Tú. Tới cả chỗ ngủ của nó cũng được mợ út sắp xếp lại gọn gàng, từ một góc nhỏ tạm bợ trong nhà kho bỏ trống vô cùng bụi bặm lại biến thành một phòng ngủ đơn giản. Mà bởi vì sự ân cần đó lại càng làm cho Trí Tú si mê, mở miệng một câu là mợ út, hai câu là Trân Ni, tới lời nói phát ra cũng chỉ khi cái tên Kim Trân Ni được đám người làm trong nhà nhắc tới.
_____
Bẵng đi một thời gian.
Trí Tú hôm nay đặc biệt vui vẻ hơn ngày thường, buổi sáng mợ út rủ nó cùng đi chơi Trung Thu, còn nói muốn cùng nó ngắm đêm trăng rằm ở Sài Gòn xem có khác gì ở quê hay không.
Mà Trí Tú bởi vì những lời nói đó nên sau bữa trưa cũng không nán lại đọc sách cùng mợ, chạy một mạch về phòng rồi đóng cửa. Cố gắng lựa ra bộ đồ đẹp nhất trong đống quần áo chỗ rách chỗ thủng, mợ út lần trước có may cho nó vài bộ mới nhưng mỗi khi muốn mặc lên người Trí Tú lại cảm giác tiếc nuối vô cùng. Nhiều lần tay cứ nâng lên rồi lại hạ xuống, đấu tranh cả một hồi lâu, cuối cùng vẫn là không nỡ mặc.
Mà Kim Trân Ni đứng ngoài cửa từ sớm đã nhìn thấy hình ảnh Trí Tú đăm chiêu nhìn vào mấy bộ đồ trên tay rồi thở dài. Em lắc lắc đầu bất lực, không biết con bé học ai cái tính này thế.
Tiến tới xoa xoa lấy cái đầu nhỏ, đối với Kim Trân Ni mà nói, đây đã trở thành thói quen trong vô thức của em.
"Cứ mặc bộ mới đi, hôm khác lên phố mợ lại may bộ khác cho em."
Sự ấm áp nơi bàn tay làm cho Kim Trí Tú bất giác hướng đầu đến dụi dụi. Chính cả hai người cũng không biết rằng hành động trong vô thức này có bao nhiêu thân mật.
"Dạ được."
Trân Ni phủi phủi hai vai áo của Trí Tú, miệng tấm tắt khen ngợi.
"Em mặc lên nhìn rất đẹp đó. Sau này cũng đừng tiếc quần áo nữa, có dịp mợ sẽ lại lên phố mua vải để may cho em."
Kim Trân Ni vừa dứt lời đã kéo tay Trí Tú đi ra khỏi phòng.
Cả hai nắm tay nhau cùng đi xuống lầu, ban nãy Trân Ni đã nhờ thằng Kỳ chuẩn bị sẵn xe rồi. Hai người chỉ việc lên xe để đi tới lễ hội thôi. Nhưng cuộc sống làm sao mà dễ dàng với Kim Trân Ni được, em vừa xuống tới đã đụng mặt cậu Tiến. Hắn thong thả dựa lưng vào ghế, đôi chân gác lên nhịp nhịp vài cái chân như đang đợi gì đó vậy.
Buông xuống tách trà trên tay, cậu Tiến đi đến bên cạnh Trân Ni. Nhẹ nhàng đặt lên trán em một nụ hôn ấm áp.
Trân Ni thấy vậy chỉ biết cười ngượng, dù sao em cũng chỉ là thiếu nữ mới lớn, đối với những hành động như vậy làm sao chịu nổi sự ngại ngùng. Tuy không thương không thích là thật nhưng dù gì em cũng là vợ người ta, là mợ út trong nhà, làm sao có thể ở trước mặt bàn dân thiên hạ tỏ ra chán ghét với nụ hôn thân mật của chồng mình được.
_____
Trí Tú ban đầu vẫn còn rất buồn bã vì nụ hôn kia của cậu Tiến nhưng Trân Ni chỉ cần một cái nắm tay thôi cũng đã khiến nó phải quăng hết tất cả ra sau đầu, coi như không nghe không thấy gì cả.
Hôm nay cả hai cùng nhau đi đến khu lễ hội tổ chức đặc biệt vào dịp tết Trung Thu hằng năm. Phía bên trong lần này còn tổ chức thêm cả cuộc thi trang trí lồng đèn, cái nào càng đẹp lại càng được cho nhiều kẹo, đám con nít nghe thấy phần thưởng hấp dẫn liền hì hục còng lưng lên mà vẽ vời.
Lúc này Trí Tú vốn còn đang ngó nghiêng lại bị thứ màu sắc rực rỡ bày sẵn trên bàn hấp dẫn. Lặng lẽ buông tay Trân Ni để chạy tới khu vực của đám trẻ con đang tô màu cho lồng đèn.
Mà Trân Ni cũng không nhận ra sự khác lạ, thời điểm nhìn thấy đám trẻ đang nô đùa cùng nhau em lại ngây người ra, trong vô thức lại đưa tay xoa xoa lấy cái bụng phẳng lì của mình. Phải chi mình cũng có một đứa trẻ như vậy nhỉ?
Nghĩ tới 'đứa trẻ' Kim Trân Ni mới cảm thấy sự khác lạ trên bàn tay trống hoắc của mình. Em giật mình đưa mắt tìm kiếm, trong phút chốc đã tìm được bóng dáng quen thuộc đang ham chơi kia.
Trí Tú rất ngoan ngoãn, sợ rằng Trân Ni không nhìn thấy mình lại hốt hoảng nên chọn chỗ ngồi ngay trong tầm mắt của em. Cho dù bị đám màu sắc trên bàn thu hút nhưng cũng chưa từng rời mắt khỏi bóng hình nhỏ bẻ kia.
Thời khắc ánh mắt cả hai người chạm nhau, trong vô thức đầu óc của Trân Ni lại nảy ra một suy nghĩ. Không phải là mình vẫn luôn có một 'đứa trẻ' bên cạnh sao? Một đứa trẻ vừa ngoan, vừa đáng yêu, lại còn vô cùng chở che cho mình. . .
Kim Trân Ni nghĩ một hồi quyết định cũng hoá thân trở thành một bà mẹ trẻ cùng với đứa con nhỏ của mình. Em đi tới khu vực dành cho cha mẹ của tụi nhỏ, vô tình lại đứng cạnh hai bà mẹ nhiều chuyện.
"Chị nhìn xem, chỗ con nít đang chơi lại lòi đâu ra cái con nhỏ già đầu đó. Trông mất nết quá chị nhỉ?"
"Ừ, mất nết thật."
Trân Ni đứng cạnh bên nhíu chặt lại đôi chân mày thanh tú, em tức giận vô cùng, đột nhiên khi không lại nói Trí Tú của em mất nết. Trân Ni buông xuống hai tay đang khoanh lại, chuẩn bị sẵn sàng tư thế để chiến đấu một trận võ mồm với bọn họ, nhưng ngay lúc em chỉ vừa mới quay mặt qua thôi đã nghe thấy tiếng nói hơi quen quen.
"Ê hai bà già, nói tiếng nữa là tôi cho mấy bà cùng cái nết gì đó bay xuống mương đó."
Ban đầu Trân Ni còn ngờ ngợ, nhưng càng nghe càng thấy giống, suy đi tính lại thì giọng điệu ngang ngược lại kiêu ngạo kiểu này cũng chỉ có thể là Lệ Sa mà thôi.
Lệ Sa hôm nay đặc biệt rảnh rỗi nên đã đến đây từ lúc đầu giờ chiều. Cũng bởi vì lỡ tới quá sớm nên đứng đợi cả buổi cũng chẳng thấy hai người kia đâu. Đến lúc bọn họ xuất hiện lại một đường đi thẳng vào khu lồng đèn, không hề có chút chú ý nào tới xung quanh, khiến cho Lệ Sa phía sau gọi khan cả cổ cũng không nghe. Cứ thế biến cô thành người vô hình, làm cho Lệ Sa tức muốn sôi máu.
Giờ đây gặp ngay hai người thích nhiều chuyện, nói xấu bạn cô, Lệ Sa liền tiến tới làm cho ra lẽ.
Đám đàn em xung quanh cô cũng rất phối hợp, nhanh chóng đứng thành hình vòng cung, bao vây bọn họ lại, tất cả đều trong tư thế sẵn sàng, đợi lệnh Lệ Sa để ném hai người kia xuống mương.
"Tôi nói giỡn thôi, xin lỗi, xin lỗi."
_____
Trí Tú cầm trên tay hai cái lồng đèn được nó ngồi cả buổi để tô tô vẽ vẽ. Chú gà cùng cái bánh bao đặt cạnh nhau nhìn tuy có chút kì lạ nhưng lại vô cùng thuận mắt Trân Ni. Mà Lệ Sa lần này cũng không thể nào cùng hai người rước đèn, ban nãy đột nhiên gấp gáp rời đi, nghe đâu là có việc gì đó quan trọng.
Nhưng cả Trí Tú lẫn Trân Ni cũng không quan tâm mấy, hiếm lắm hai người mới có dịp đi chơi riêng như thế này, phải càng tranh thủ càng tốt.
Cầm trên tay lồng đen do chính tay Trí Tú trang trí, Trân Ni yêu thương nâng niu từng chút một, nhẹ nhàng thắp lên ánh nến nhỏ bé bên trong.
Cả hai cứ vậy song hành, cùng đoàn người nối đuôi nhau đi xung quanh khu lễ hội, cả hai người quyết định vứt hết mọi ánh nhìn từ người khác, tay trong tay cùng nhau trải qua tết Trung Thu đầu tiên của họ.
Nhìn lên bầu trời đêm trăng rằm sáng rõ, Trí Tú ngân nga vài câu hát.
"Bóng trăng trắng ngần, có cây đa to. Có thằng cuội già, ôm một mối mơ."
Trân Ni bên cạnh lại im lặng nhìn theo ánh trăng rằm đêm nay. Trong đầu văng vẳng lời nói của Lệ Sa ban nãy.
"Có những thứ rất khó để phủ nhận, và một trong số đó chính là tình cảm."
. . .
"Nếu cũng có tình cảm vậy tại sao không cho nhau cơ hội đi? Luân thường đạo lí có là gì? Có giúp cô được hạnh phúc không?"
. . .
"Còn nếu không chấp thuận được vậy thì cứ dứt khoát tránh xa đi. Coi như thứ tình cảm này chưa từng tồn tại. Dù sao thì người đau nhất cũng không phải là cô."
. . .
Tâm trạng Trân Ni trở nên rối loạn, em gấp gáp xoay mặt qua nhìn góc nghiêng của Trí Tú. Trong nháy mắt bình tĩnh lại đôi chút. Đôi mắt trong veo đen nhánh ấy đêm nay trở nên lấp lánh, xinh đẹp lạ thường.
Trân Ni cảm giác rõ trái tim của mình đang run lên. . .
_______

Trở lại trở lại rùi đâyyy
Yay yay yay chốt đơn chốt đơn, sao kê, sao kê.
LS1 ☝🏻🤟🏻👉🏻👈🏻💘
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com