Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

74: Đe dọa

Trong căn phòng tối đen, Jisoo mở hé mắt nhìn, trong đầu đau đớn ê ẩm, cô đưa tay muốn day hai thái dương nhưng lại phát hiện,tuy đang nằm trên chiếc giường cao cấp êm ái nhưng một tay bị trói vào thành giường.

Trong đầu tỉnh táo hơn rất nhiều, cô mở trừng mắt, bình tĩnh nhìn xung quanh.

Tại sao......cô cảm thấy nơi này quen như thế? Hình như trước đây đã từng trải qua, cô ra sức lắc đầu cố gắng nhớ lại tất cả những việc xảy ra.

“ Lạch cạch!” Đúng lúc này, đèn điện trong phòng đột nhiên có người bật lên, Kim Jisoo ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mặt. Dường như cô đã từng gặp người này ở đâu đó.

- Cô tỉnh rồi. Trong người thế nào?

- Không sao! Cô là ai?
Cô ung dung đáp, giọng nói lạnh nhạt không mang chút rè chừng.

-  Haha! Đúng là Kim tổng danh bất hư truyền. Đã lâu không gặp
Park Bogum chống gậy chầm chậm bước vào, ánh mắt đầy tà nhìn cô.

Miyoen đứng bên cạnh ông chủ của mình, nhìn Kim Jisoo cười khẩy mấy tiếng:

- Kim tổng, năm năm rồi không gặp, cô không nhận ra chúng tôi nữa sao?

Nghe thấy lời này, Kim Jisoo nheo mắt đầy vẻ nguy hiểm nhìn Park Bogum

- Sao lại không nhớ cho được! Ngài thượng tướng thích ra vẻ liêm minh chính trực. Không biết người vợ hiền lương trên trời của ngài biết người chồng mình luôn tự hào đang giam giữ tôi trái phép thì thế nào nhỉ?

Bị nhắc đến người vợ quá cố khiến Park Bogum như nối điên, ông vung tay cho Jisoo một cái tát, nhìn cô đầy nguy hiểm:

- Kim Jisoo! Tốt nhất cô nên biết điều, nếu không có tôi giờ cô chắc vẫn đang bị bọn Hong Chan tra tấn đến chết rồi.

- Ồ! Thế tôi phải cảm ơn ngài Park rồi.  Không biết đãi ngộ này của ngài là có ý gì?

- Đúng là dân kinh doanh, nói chuyện luôn ngang tàn khí phách như thế. Tiếc là...cô không vênh váo được lâu đâu. So với bọn thiển cẩn Hong Chan chỉ biết hành hạ thể xác, tôi sẽ cho cô biết cảm giác năm đó của tôi - cảm giác mất tất cả, mất vợ, mất con.

Từng lời từng chữ của ông ta, dường như đâm thẳng vào trái tim Kim Jisoo, cô nắm chặt hai tay lại, con ngươi như tóe ra lửa, nghe thấy lời của ông ta, những kí ức trong đầu đang nhói lên đau đớn từng chút từng chút một.........

Sau đó không đợi cô phản ứng liền quay bước đi ra cửa, trước khi đi không quên đâm chọc:

-  À! Nhớ dưỡng thương cho tốt để còn chứng kiến tâm huyết của mình sụp đổ thế nào nhé, rồi còn mẹ con tiểu minh tinh Kim Jennie gì đó...

Kim Jisoo tức đến run người, hai mắt căm giận, hận không thể nghiền nát Park Bogum thành từng mảnh.

Nhưng cẩn thận suy xét lời nói của ông ta khiến cô như phát hiện ra một kinh hỉ, đó là Jennie có thai. Sau đó lại dùng ánh mắt sắc bén quét một vòng căn phòng xa hoa, nhìn thấy lịch trên đồng hồ điện tử lại khiến cô rơi vào hoảng loạn.
"Mình...mình đã nằm 2 tháng rồi sao, vậy là tổng đã 3 tháng mình không gặp Jennie, không biết Lisa bảo vệ nàng có tốt không, phải mau chóng thoát khỏi đây mới được..."

Nhưng rất nhanh dòng suy nghĩ bị cắt đứt, kéo theo đó là cảm giác hưng phấn lạ thường, chân tay bủn rủn, đầu cô ong ong cảm giác đau đớn....

__________

- Cô yên tâm, vì để đứa bé trong bụng cô có thể sinh ra một cách khỏe mạnh và an toàn, cô hoàn toàn có thể định kỳ ra ngoài.
Tên vệ sĩ dừng một lát rồi gằn giọng.
- Nhưng chỉ giới hạn trong khuôn viên biệt thự này! 

Trong nội tâm Kim Jennie dấy lên sự hoảng sợ tột đỉnh, cả người không khống chế được mà run run. Bấy giờ, nàng bấu vào đùi mình một cái thật đau, tinh thần cũng tỉnh táo hơn đôi chút. Kìm nén sợ hãi, cổ họng khan không khốc hỏi người trước mặt.

- Thiếu chủ của anh là ai?

Người nọ vẫn giữ vững phong thái của mình mà điềm đạm trả lời.

- Không có mệnh lệnh tôi không thể tiết lộ với cô. Có điều cô có thể an tâm rằng ngài ấy sẽ không làm tổn hại đến đứa bé. Ngài ấy đã nói như thế.

Lời này nghe qua có vẻ kỳ lạ nhưng Kim Jennie lại nhất thời không rõ là sai chỗ nào. Nàng suy nghĩ một chút rồi bỏ nghi vấn trong lòng xuống, tiếp tục quan sát người trước mặt, trong đầu xoay chuyển vô vàn cách thoát thân.

- Hơn nữa..

Người áo đen cũng quan sát nàng, hắn đột nhiên đề cao thanh giọng. 

- Đừng có ý đồ trốn thoát khỏi đây, xung quanh căn phòng này ba trăm sáu mươi độ đều gắn camera không góc chết, thậm chí ngay cả căn phòng này cũng được gắn camera thân nhiệt, một khi có dị thường, toàn bộ người trong biệt thự đều có thể biết. Tới lúc đó, chỉ sợ một mình cô trốn đi, quay về là hai xác.

Kim Jennie rùng mình, dòng suy nghĩ đang mon men nảy nở chợt dập tắt, nàng cúi đầu xuống, hai mắt khép hờ, bộ dáng ngoan ngoãn lại nhu thuận, chọc người ta thương tiếc.

Người đàn ông mặc áo đen quan sát biểu cảm của nàng, vô cùng hài lòng. Hắn cười một tiếng, thân sĩ cúi đầu, giọng nói có vài phần vui vẻ.

- Được rồi, tôi đi trước, hẹn gặp lại cô.
___

Khu vực quản lý camera của khu biệt thự, người đàn ông mặc áo sơ mi tím ngồi một góc. Hắn ở đây uống rượu, tư thế thong thả bất cần, nhưng chỉ có người trong phòng biết, bọn họ phải vất vả thế nào khi đối mặt với khí áp cường đại của đối phương.

Cửa phòng vang lên thanh âm khẽ khàng, bóng dáng một người đàn ông khác bước vào. Hắn tiến ngay đến, cúi đầu chào, im lặng chờ người kia lên tiếng.

- Thế nào?

- Thiếu chủ, tôi đã nói với cô ta những điều cần nói. Ban đầu cô ta có vẻ hoảng sợ, sau đó bình tĩnh hơn thì lại có ý định chạy trốn, nhưng ngài yên tâm, tôi đã cảnh báo cô ta rồi.

Người mặc áo vest đen trả lời, vẫn là giọng điệu hòa nhã đến thản nhiên đó, nhưng thái độ hoàn toàn cung kính, ngay cả cách nói cũng tràn đầy cảm xúc. 

- Còn nội dung khám thai?

- Tôi đã mua chuộc y tá trực ban ca hôm đó, nội dung hoàn toàn giống như những thai phụ bình thường, đứa bé là con trai.

Một mạch trả lời, không dám kéo dài thời gian, giọng nói càng nói về cuối càng nhỏ, dường như chỉ để cho người bên cạnh nghe được.

‘Thiếu chủ’ nghe tới câu cuối cùng, cả người đều lâng lâng, hoàn toàn không để ý tới biểu cảm người mặc áo đen cạnh hắn, hai mắt hắn híp lại, lông mày khẽ giãn ra, biểu cảm trên mặt tươi sáng vui vẻ hơn ngày thường, khí tràng to lớn cũng vơi bớt phần nào. 

Một loạt động tác cực nhỏ diễn ra, nếu không phải là người có đôi mắt quan sát tinh tế, đảm bảo chỉ cảm thấy hôm nay người nọ không còn vẻ nguy hiểm thường ngày.

Người đàn ông mặc áo tím phẩy tay, ra hiệu người bên cạnh lui ra, ngón tay mảnh khảnh vuốt ve ảnh chụp bào thai tìm thấy trong túi Kim Jennie, hai mắt tràn đầy tưởng niệm.

Là con trai, sẽ mang trên người dáng vẻ của đối phương. Lạnh lùng, ngạo mạn lại mang theo một trái tim cứng rắn?

Chỉ nghĩ tới đây, giữa hai đầu lông mày tràn đầy dịu dàng, khóe mắt không giấu nổi ý cười. Từ xa nhìn lại, hắn giống như thiên sứ lạc xuống chốn phàm trần, tuy rằng hai cánh bị giấu đi, nhưng ngũ quan xinh đẹp kết hợp với khí chất ấm áp luôn hiện hữu xung quanh khiến mọi thứ như bị lu mờ.

Ống tay áo màu tím buông xõa quấn lấy đôi tay đang miết chặt tấm ảnh, người đàn ông cứ thế nhắm hai mắt lại, bộ dạng tựa như ngủ say, mặc cho từng dòng suy nghĩ sáng tối bủa vây.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com