c32
Mưa lớn như muốn sập trời, qua một buổi chiều thì rốt cuộc cũng chịu tạnh.
Kho hàng gọi điện cho Kim Seokjin bảo chuẩn bị xuất phát, đoàn xe lục tục kéo ra cửa khẩu.
Hai người ở lại Inje một thời gian dài, vật dụng hằng ngày cũng đã tiêu hao gần hết, Kim Seokjin mang Jungkook đi mua đồ bổ sung.
Giấy vệ sinh, đồ ăn, quan trọng nhất là nước khoáng. Jungkook rất thích đi siêu thị, vẫn không bỏ được thói quen quay đầu lại hỏi ý Kim Seokjin khi muốn mua gì đó.
Kim Seokjin cười không nói, chờ Jungkook quyết định, nếu cậu thích thì sẽ ngắm nghía lâu hơn một chút, thấy giá quá cao thì dùng dằng mãi không dám mua.
Kim Seokjin im lặng không lên tiếng, đi theo sau Jungkook nhặt những món đồ cậu thả lại lên kệ hàng.
Lúc tính tiền phát hiện ra có thêm một số thứ, Jungkook khó hiểu nhìn Kim Seokjin.
Kim Seokjin bất đắc dĩ đưa túi đồ cho cậu cầm, dùng cách ấy để đánh lạc hướng. Dẫn theo Jungkook cứ theo dẫn trẻ con vậy, cho cậu tự làm gì đó thì cậu sẽ rất vui vẻ.
Hai người vừa ra tới cửa siêu thị, Kim Seokjin vô thức sờ túi quần muốn hút thuốc, bao thuốc chỉ còn lại vài sợi lá thuốc vụn.
Chỉ cái di động trên ngực Jungkook, Kim Seokjin dặn dò, “Ở đây chờ anh, anh đi mua bao thuốc.” Anh vỗ vai Jungkook rồi thọc tay vào túi, đi vào trong.
Người mua Jungkook tên là Min Yoongi , từ lúc giao dịch với Kim Nam Joon xong, mấy ngày nay gã đều canh trước cửa khách sạn, rốt cuộc cũng đợi được ngày hôm nay hai người ra cửa.
Bám theo suốt dọc đường mà không có cơ hội ra tay, cuối cùng tranh thủ được lúc Kim Seokjin đi mua thuốc lá.
Gã kéo thấp mũ, nhanh chóng tiếp cận Jungkook túm chặt lấy tay cậu, một tay thì bịt miệng Jungkook. Có kinh nghiệm lần trước, lần này gã lái xe tới, lôi Jungkook đi rồi nhét lên xe.
Jungkook hoảng sợ cố gắng mở cửa, Min Yoongi lập tức khóa xe, cười lạnh một tiếng rồi khởi động xe, “Tao rõ đất Inje này như lòng bàn tay, xem mày chạy đi đâu.”
Bất đồng ngôn ngữ khiến sự sợ hãi lớn hơn, Jungkook giãy giụa kịch liệt, chồm từ ghế sau lên ghế lái muốn cướp tay lái của Min Yoongi.
Xe mới chạy chưa bao xa, Min Yoongi dừng xe trước gờ giảm tốc, đứng lên định lấy dây thừng trói Jungkook lại.
Jungkook né trái né phải, thấy Min Yoongi vươn tay lại thì cắn một phát vào mu bàn tay hắn, tay chân giãy mạnh, mắt sáng quắc như một con báo nhỏ phục kích trong bóng đêm chờ chực con mồi.
Lần trước bị bán qua đây thì thằng nhãi này vẫn còn sợ sệt khúm núm, đi đường còn xiêu vẹo sắp ngã như thể gió thổi là bay.
Min Yoongi không ngờ Jungkook lại có sức lực mạnh như thế, hai người giằng co một lúc lâu, gã không hề chiếm thế, trên tay còn bị cắn bị thương.
Nếu không phải vừa rồi gã ra tay đột ngột thì còn lâu mới dễ dàng lôi Jungkook lên xe.
Nơi Kim Seokjin và Jungkook vào mua đồ là một siêu thị nhỏ, loại thuốc lá bình thường Kim Seokjin quen hút đã bán hết, nhân viên thu ngân đành vào kho lấy cho anh, phải đợi trong chốc lát.
Mà khi anh ra ngoài thì chẳng còn bóng dáng Jungkook đâu nữa, trên mặt đất là đồ vật rơi rớt tung tóe và một đám bà cô ra hôi của.
Kim Seokjin lập tức dụi tàn thuốc trên tay, túm lấy cổ tay một người trong số đó, “Thằng nhóc vừa đứng ở đây đâu? Em ấy xách mấy túi đồ này này.”
Bà cô nhặt cả đống đồ, sợ Kim Seokjin đòi đền tiền nên vội vàng thả lại trên đất, “Tôi không biết đâu… Thấy không ai tới nhận nên tôi mới nhặt đấy chứ…”
Kim Seokjin nhớ ra di động của Jungkook, mặc kệ cậu có nghe hiểu được hay không, Kim Seokjin vẫn gọi qua.
Di động Jungkook chỉ lưu một số duy nhất, màn hình hiển thị tên người gọi đến là tiếng Hàn, đó nhất định là Kim Seokjin. Cậu nhanh chóng ấn nút nghe, Min Yoongi hốt hoảng định cướp lấy, bị Jungkook đá một cước giữa ngực.
“ Seokjin hyung!” Jungkook khàn giọng kêu Kim Seokjin.
Tuy Jungkook không hề nói gì khác nhưng chỉ bằng âm thanh run rẩy gọi “Seokjin hyung” này thôi, Kim Seokjin đã cảm thấy kinh hãi.
Thấy Jungkook gấp tới toát mồ hôi, Min Yoongi chợt nhớ ra thằng ranh này là người Triều Tiên, không biết tiếng Hàn, nghe điện thoại cũng chẳng làm được gì.
Gã cười cười giả vờ muốn cướp di động, thấy Min Yoongi tới gần, Jungkook chỉ có thể phát ra những âm thanh kêu rên bất lực.
“Cộc cộc” hai tiếng, tiếng gõ cửa kính xe vang lên, bên trong xe đột nhiên trở nên im lặng. Chưa biết bên ngoài có phải Kim Seokjin hay không nhưng Jungkook đã lập tức thụi khuỷu tay vào cửa xe tạo tiếng động.
Min Yoongi cả kinh, ấn cậu xuống ghế xe, “Ai đó!”
“Phiền anh hạ kính xe xuống.” Người bên ngoài ra lệnh, “Đỗ xe ở đây làm gì, yêu cầu anh xuất trình giấy tờ xe.”
Giọng nói đó không phải là Kim Seokjin, Jungkook trộm liếc Min Yoongi, thấy sắc mặt hắn xanh mét, nói chuyện cũng lắp bắp: “Ơ… tôi… lái đi bây giờ đây…”
Người bên ngoài không buông tha, lặp lại lần nữa, “Hạ cửa kính xe xuống, xuất trình giấy tờ xe.”
Lần khần tốn bao nhiêu thời gian với thằng ranh này, Min Yoongi không ngờ cảnh sát giao thông đã để mắt tới, gã vội đẩy Jungkook vào trong rồi đi xuống sập cửa xe lại.
Gã nịnh nọt khom lưng nói: “Tôi lái đi bây giờ đây…”
Jungkook bám lấy cửa xe, người bên ngoài đang nói chuyện, trong điện thoại vẫn là giọng Kim Seokjin, “Jungkook! Em ở đâu? Đưa điện thoại cho người khác nghe giùm em đi!”
Không có sự hỗ trợ của app phiên dịch, hai người trao đổi rất khó khăn. Jungkook đỏ bừng mắt, cậu không biết anh đang nói gì, cũng không biết bên ngoài là ai.
Càng không biết Min Yoongi muốn dẫn cậu đi đâu, cậu thậm chí còn nghĩ, đã mấy phút không nhìn thấy Kim Seokjin rồi, lẽ nào sau này không được gặp lại anh nữa sao.
“Jungkook!” Kim Seokjin gào khản cổ, giọng anh khiến Jungkook giật mình nuốt lại dòng nước mắt sắp ứa ra.
Lúc này ngay cả cảnh sát giao thông cũng thoáng nghe được âm thanh, nhìn chằm chằm cửa xe, “Trong xe có chuyện gì vậy?”
Min Yoongi căng thẳng, hai tay lúng túng lau mồ hôi lên quần áo, nói bừa, “Em… em gái tôi giận dỗi tý thôi…”
Cảnh sát giao thông nhìn Min Yoongi, thu giấy bút lại, “Phiền anh mở cửa xe một chút.”
“Thật sự là em gái tôi mà.” Min Yoongi thầm thấy không ổn, nghĩ Jungkook không biết tiếng Hàn, chỉ cần cậu không mở miệng thì không sao. Nêu như cậu dám gào khóc, gã sẽ nói bừa là do đầu óc Jungkook có vấn đề.
“Mong anh hợp tác.” Cảnh sát giao thông lặp lại một lần.
“Được…” Min Yoongi chần chừ mở cửa, “Đầu óc nó không tốt, không biết nói…”
Tia sáng lọt vào trong xe qua khe cửa, Jungkook dùng toàn lực đẩy ra định bụng chạy trốn ra ngoài, sau đó đụng mạnh vào người viên cảnh sát giao thông.
______
#르티린
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com