𝚕. 𝙴𝚞𝚙𝚑𝚘𝚛𝚒𝚊'𝚜 𝙲𝚘𝚏𝚏𝚎𝚎
Tháng 7 nóng bức, nhưng nó cũng mang cùng mình những cơn mưa mát mẻ xoa dịu lòng người đang bốc hỏa. Giữa con phố Samcheongdong luôn nổi tiếng về sự kỳ quái, nhưng mùa hè lại làm cho nơi này trở nên bừng sống một cách tuyệt diệu.
Dẫu có là thế, đó chẳng phải là mùa mà Jisoo thích. Cô mang một sự thù hằn với cái nóng đến cháy da thịt và những giọt mồ hôi rơi không điểm dừng khiến người ta luôn trong trạng thái bứt rứt, cô chẳng phải ngoại lệ. Ấy thế mà trời đánh thánh vật, tên cô thầm yêu chọn mùa hè là mùa yêu thích trong năm. Ai đó nói yêu người thì yêu luôn lối về, chắc vậy mà Jisoo không còn ghét mồ hôi nữa, lại cho đấy ắt hẳn là điều dĩ nhiên. Anh từng nói vu vơ về sức sống của mình đột nhiên bừng tỉnh khi hạ sang dù anh vốn cho rằng mình luôn say cái buồn của trời thu se lạnh, chắc là vì đa sầu nên đa cảm. Lời không đầu đuôi trong buổi đầu giờ chiều của nắng hè oi ả, lại khiến cô thấy lạ lẫm, hình như là đem lòng cảm mến thứ thời tiết oái oăm này.
Rồi một hai mùa thu đi tới, vô tình cuốn anh cùng mùa hạ năm đó của cô. Mãi một thời gian, Jisoo vẫn chẳng tìm lại được hình bóng anh nguyên vẹn hay một nửa hè cháy rực trái tim cô. Chỉ lặng lẽ gói ghém trong trí nhớ vốn không mấy tốt đẹp, cô dành riêng một góc sạch sẽ để cất vào. Đôi khi cũng sẽ đi đến mà dọn dẹp đống cỏ xanh của thứ trở về với cát bụi. Mãi sau này cô mới hiểu, hoá ra bản thân vốn dĩ không thích mùa hè.
✫✫✫
Đã 3 năm kể từ khi gã mở Euphoria's Coffee, đáng ra gã phải mở ở con phố khác chứ không phải ở Samcheongdong. Seokjin cứ luôn miệng than phiền dẫu rằng quán cà phê của gã doanh thu vẫn ổn định. Không phải thành một ông lão rồi đấy chứ, nhưng gã vừa bước sang tuổi ba mươi, cái độ tuổi mà gã nghĩ là cực kì xuân sắc.
Sự tự hào về vẻ đẹp điển trai của mình luôn được tự bản thân gã công khai say đắm, ai đời nào mà lại hoàn hảo đến như thế, không một khuyết điểm. Gã luôn nâng niu nhan sắc của mình khiến nhân viên cũng cảm thấy đau đầu, nhưng điều to lớn ở đây đó chính là tính cách hay làm trò của gã, đôi lúc khiến nhân viên khó chịu ra mặt, điển hình như Chaeyoung và anh người yêu của cô, Jimin.
Ôi Chúa ơi, đến khi nào anh mới dừng mấy trò quái gở này lại?
Ồ Jimin, đầu tư 30% ở quán cà phê này không có nghĩa là chú được mắng anh đâu nhé!
Chae suýt khóc vì cáu anh đấy!
Quỷ tha ma bắt tên nhà anh! Em ghét anh!
Đấy chỉ là một trong những mẩu đối thoại thường ngày của gã và nhân viên. Nhưng sẽ không ai phủ nhận rằng gã đôi khi là một người tốt bụng, mang đồ ăn cho lão ăn xin nơi cuối phố khi tất cả đèn đã tắt ở mọi cửa hàng, gã xuề xoà bảo là tiện tay nhưng ai mà chẳng biết là tự tay gã nấu mới đúng. Hay nuôi một bé cún bốn tuổi bị bỏ rơi, gã đặt tên là Dalgom, bé ấy luôn là nhân vật đối đầu với Lisa, cô nhân viên ở quán cà phê mèo đối diện.
✫✫✫
Thoát khỏi những dòng suy nghĩ về quá khứ, Jisoo từng bước đi về phía gần cuối con phố. Cô tặc lưỡi thầm cười trong bụng, rõ ràng ghét mùa hạ đến không thể dùng ngôn từ để miêu tả, cuối cùng phải nhún nhường để bước ra ngoài kiếm kế sinh nhai. Có lẽ hiện thực đã luôn khắc nghiệt như vậy. Cô phân vân một lúc lâu giữa hai quán cà phê nằm đối diện nhau, Euphoria's Coffee và JK flim Coffee. Và phải mất thêm khoảng nữa để nhớ ra cô thích bên nào hơn, à bên phải, Euphoria's Coffee vậy.
Đẩy nhẹ chiếc cửa màu gỗ đậm phong cách phương Tây cổ điển, mùi của hoa tươi phảng phất hòa với từng tách trà vẫn còn khói nhè nhẹ. Jisoo tận hưởng vẻ đẹp của hương thơm, một chủ đề khiến cô vẫn không ngừng yêu thích. Và nếu có thể, hãy bàn luận về điều đó với cô hàng giờ đồng hồ.
Euphoria's Coffee xin kính chào quý khách!
Jisoo khẽ cuối đầu chào chủ nhân của giọng nói vừa rồi, một cô gái có mái tóc vàng kim dài được buộc vội phía sau, làn da trắng hồng cùng đường nét khuôn mặt hài hòa. Giọng điệu đặc sệt của một Hàn Kiều chính hiệu.
Tôi nhìn thấy ở đây có dán thông báo tuyển chọn nhân viên nữ, tôi đến để xin việc.
Tôi hiểu rồi, chị đợi tôi một chốc nhé! Anh Jin! Có người xin việc ạ.
Gã đang rửa chiếc máy pha cà phê, vội vàng bước nhanh chân hơn về phía cửa sau khi nghe thấy tiếng gọi của Chaeyoung vang lên lần thứ ba và có dấu hiệu mất kiên nhẫn càng về những âm thanh cuối cùng. Gã chẳng muốn chọc cho cô nàng này cáu bẩn chút nào.
Anh nghe rồi đây. Ồ là ai vậy, Chaeyoung?
Cô ấy đến vì thông báo tìm nhân viên đó anh. Đây là chủ quán ạ.
Em là Kim Jisoo, em đến để ứng tuyển ạ!
À, vậy chúng ta qua bàn trống đằng kia nhé!
✫✫✫
Tầm mắt gần hơn khiến gã quan sát đầy đủ khuôn mặt của người đối diện. Nắng oi ả qua cửa kính lại hoá tinh khôi đáp nhẹ trên sống mũi thanh mãnh, chiếu len lỏi qua làn da đầy tràn sức sống. Nắng nằm đè lên đầm hoa nhí gần qua đầu gối, cô trông dịu dàng hơn. Gã tháo chiếc khẩu trang của mình ra nhằm vơi đi sự tập trung vào người phụ nữ xinh đẹp. Jisoo như chết đứng, một loạt những mảnh ghép kí ức rời rạc hiện lên gần như một lúc, cô không đủ nhanh nhạy để sắp xếp và trở thành bộ dạng ngây ngốc khi nhìn gã đàn ông xa lạ.
Lần đầu em gặp được người đẹp như tôi phải không? Không sao, hãy bình tĩnh.
Merlin ơi hay ai đó nói cho cô rằng đây không phải sự thật đi! Gã gần như là người mà cô thầm yêu hai năm về trước. Phải rồi, chắc cái mùa nóng bức chết tiệt hại cô hoa mắt, làm sao mà có thể chứ vô lý như vậy. Jisoo cố mà dụi mắt của mình trước sự khó hiểu của người ngồi đối diện. Từ từ mở mắt rồi nhìn lên gã, một nét cũng không thể sai được. Cô vốn có niềm tin khoa học, càng nghi ngờ vào chuyện đầu thai gì gì đó nhưng chẳng nhẽ nó thực sự tồn tại?
Tên? À không , anh làm ơn cho tôi biết tên của anh?
Seokjin, Kim Seokjin.
Một lần nữa Jisoo chết lặng, miệng thì lẩm bẩm những câu "Không thể, không thể nào, chắc mình bị lẫn rồi.". Gã phía đối diện cảm thấy cực kì khó hiểu, một lần nữa. Liếc đôi mắt cầu cứu về quầy pha chế, Chaeyoung và Jimin đã đứng đấy quan sát từ bao giờ, họ lắc đầu chịu thua.
Thành thật xin lỗi anh, vì anh rất giống một người quen của tôi. À, tôi tên Kim Jisoo, 27 tuổi, tôi đang sinh sống ở Gunpo. Tôi đến để xin việc ạ!
Seokjin vô thức bắt nhịp được giọng điệu chữa cháy khi cô bắt đầu nói nhanh hơn trong âm tiết, cảm thấy con người này có chút không bình thường. Nhưng gã lại chẳng mảy may để ý lắm về việc ban nãy cô nói, trên đời thì người giống người có gì kì lạ cơ chứ. Cuộc trò chuyện diễn ra trong khoảng 30 phút sau đó và gã khẽ gật đầu, mỉm cười rồi bắt tay với Jisoo.
Chào mừng đến với Euphoria's Coffee, hân hạnh được làm việc cùng em.
✫✫✫
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com