Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 25

Người thư ký đứng ở phía sau dù không cố tình nhưng vẫn thấy dòng trạng thái của Jimin thông qua màn hình điện thoại của Jungkook có chút khó xử nói:" Giám đốc việc này tôi không thể làm được."

"Tôi chết rồi cũng không cần đến anh." Jungkook không vừa ý lên tiếng phản bác, hắn vẫn còn sống sờ sờ đây việc này cần phải đến anh ta hay sao?

" Vậy anh nói phải làm sao đây giám đốc."

" Tôi sẽ tự tính anh ra ngoài làm việc đi."

" Tôi hiểu rồi."

Người thư ký nhanh chóng rời đi Jungkook trầm tư nhìn vào màn hình điện thoại, những việc kia hắn còn có thể nhờ Daeshim nhưng việc dỗ dành này không thể nhờ vả, suy nghĩ có nên gọi cho cậu nhưng rồi lại không thể người cậu đang giận chính là hắn giờ có gọi đến cũng chưa chắc cậu đã bắt máy.

Lúc này điện thoại kêu lên hai hồi chuông người gọi đến là bà nội Jeon," Jungkook mau trở về nhà anh trai con nhập viện rồi."

Jungkook có thể nghe được tiếng còi xe cứu thương kêu inh ỏi kèm theo đó là tiếng khóc lóc không đoán được đó là ai, bà nội Jeon lại gọi tên hắn một lần:
" Jungkook con có nghe không? Mau trở về."

Ngay sau đó cuộc gọi cũng nhanh chóng kết thúc, hắn không suy nghĩ quá lâu nhanh chóng rời khỏi văn phòng người thư ký nhận thấy sự vội vàng của hắn cũng không hỏi gì mà im lặng đi cùng hắn.

Jimin ở nhà đến trưa thì nhận được điện thoại của bà Kang," Jimin mau trở về ông chủ phải nhập viện rồi."

Jimin dù không nhận được nhiều tình thương từ những người trong gia đình nhưng trong tim cậu vẫn dành một vị trí nhất định cho họ, khi nghe thấy bà Kang thông báo bên tai có chút ù đi khó khăn để nghe thấy câu nói của bà Kang phải đến lần thứ 3 cậu mới có thể thực sự nghe thấy hoàn toàn câu thông báo," Vâng con sẽ về ngay."

Cậu chỉ kịp thay bộ quần áo rồi cũng nhanh chóng ra bến xe buýt mua vé trở về nhà, trong đầu cậu hiện tại thật sự hỗn loạn không thể nghĩ được điều gì, ngồi ở dãy ghế cuối cùng đôi mắt dần mờ đi nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đưa tay lên lau đi rồi lại lau đi những giọt nước mắt này rơi vì thương xót cho người bố đang nằm trong bệnh viện hay vì điều gì bản thân cậu cũng không rõ nữa.

Trở về đến nhà lúc này Jimin mới biết điện thoại đã hết pin từ bao giờ có thể do hôm qua đã quên sạc trong nhà cũng không còn ai chỉ có mấy người làm Jimin dò hỏi mới biết được tên bệnh viện, ngay sau đó cũng di chuyển đến bệnh viện.

Bố Jeon đã được đưa vào cấp cứu phía bên ngoài bà nội Jeon, mẹ Jeon và Jihoo cũng có mặt ở đó trên người cậu ta vẫn còn mặc bộ quần áo đồng phục có thể mới từ trường đến đây, thấy Jimin đi vào nhưng cũng không ai quan tâm đến chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi lại trở về trạng thái như ban đầu.

Trên gương mặt bà nội Jeon có chút đỏ trên hàng mi đen vẫn còn ướt hình như bà vừa mới khóc, đã từ rất lâu bà nội Jeon đã không khóc lần cuối cùng cũng là lần và đám giỗ của ông nội Jeon khi đó vì vô tình Jimin đã nhìn thấy bà nội Jeon khóc đến nức nở, cả người run lên từng cơn nhưng một tiếng cũng không phát ra. Sau lần đó dù có chuyện gì xảy ra bà nội Jeon cũng chưa từng rơi nước mắt.

Còn mẹ Jeon không có nhiều cảm xúc, gương mặt bà lúc này thật sự rất vô cảm ở một bên nắm lấy tay Jihoo mà an ủi thằng bé, đến ngay cả đứa con nít còn rơi nước mắt ấy vậy mà người vợ này là không rơi lấy một giọt.

Jimin đi lại hàng ghế cuối cùng ngồi xuống ánh mắt to tròn nhìn về bảng chữ" Cấp cứu" đang được thắp sáng hai bàn tay vò lấy nhau rồi lại đổi sang nắm lấy hai bên quần mà vò tới lui.

Một lúc sau Jungkook mới vào bệnh viện, khác với Jimin khi Jungkook vào đã được bà nội Jeon dành cho sự quan tâm bà đi lại dựa vào vai Jungkook một hồi sau tách ra lại lên giọng trách mắng," Sao con lại đến muộn như vậy?"

" Lúc mẹ gọi con đang họp không thể cho dừng lại được, sau khi xong con cũng đã trở về ngay, anh sao rồi mẹ?" Jungkook đặt tay lên vai bà nội Jeon an ủi nhưng ánh mắt lại không ngừng nhìn về phía Jimin.

Vừa rồi khi nhận được thông báo của bà nội Jeon hắn đã ngay lập tức gọi cho Jimin nhưng mãi cũng không được nghĩ có chuyện gì, đến trực tiếp nhà cậu ấn chuông cũng không có hồi âm liền trực tiếp dùng thể mở cửa bước vào nhưng cũng không có ai ấn số gọi lại vẫn là không thể liên lạc được, hắn đành liên lạc về nhà thì biết chuyện bà Kang đã báo cho cậu biết bà nói có thể cậu đang trở về gần tới nơi rồi.

Khi đó hắn mới yên tâm mà trở về khi vào bệnh viện từ xa hắn đã thấy bóng lưng nhỏ bé quen thuộc thật sự cô độc, đến khi hắn đi đến cậu cũng không nhận ra ánh mắt nhìn xa xăm không biết đang nghĩ điều gì nhưng khi nhìn vào ánh mắt đó có thể nhìn thấy tâm sự trong đó, một tâm sự mà cậu không thể bộc lộ ra bên ngoài.

" Anh trai con vừa rồi đột nhiên vừa rồi bị ho ra máu rất nhiều sau đó ngã xuống nền đấy, chị dâu con đã phát hiện ra và đưa nó vào bệnh viện ngay lập tức. Cũng chưa có kết quả phải đợi bác sĩ trở ra."

" Vậy mẹ ngồi nghỉ đi, con ra ngoài mua chút gì đó cho mọi người uống."

" Không cần con, Jimin đi mua nước cho mọi người đi."

Jimin bỗng nhiên có người gọi tên cả người giật mình một cái," Dạ? À vâng ạ." Cậu không dành một chút sự chú ý đến chú út một mình rời đi.

Jungkook đưa ánh mắt nhìn theo bóng lưng của Jimin," Mẹ để con đi cùng em ấy, một mình em ấy không thể làm được."

" Có gì mà không được con lại đây ngồi đợi bác sĩ ra với mẹ." Bà nội Jeon kéo tay Jungkook lại dãy ghế ngồi xuống.

Hắn ngồi chưa đến một giây ngay lập tức đứng dậy," Con sẽ rất nhanh trở về đợi con."

Bước chân hắn đi thật sự rất nhanh nhưng vẫn không thể đuổi kịp được Jimin, đi đến cổng bệnh viện đã nhìn thấy bóng dáng Jimin ở quán nước đối diện hắn từ từ đi lại.

Jimin đứng nhìn bảng menu một hồi không biết rõ sở thích cá nhân của mỗi người như thế nên thống nhất gọi trà hoa lài thứ nước đó mùi vị không quá khó uống mùi cũng rất thơm ngay cả trẻ con cũng cảm thấy dễ uống," Chủ quán cho tôi 4 cốc trà lài."

" Được, quý khách dùng nóng hay lạnh ạ?"

" Cho tôi trà nóng."

Bỗng nhiên ở phía đằng sau Jungkook nói chen vào," Chỉ gọi 4 cốc em không uống?"

" Cháu không uống."

" Không uống hay không thể uống."

Jimin chủ động tách ra xa Jungkook một đoạn," Cháu không uống."

" Cho tôi thêm một cacao nóng."

" Cháu đã nói không uống rồi mà."

" Đâu có mua cho em."

Jimin bị hắn chọc tức đến đỏ mặt, hai môi mím chặt vào nhau tỏ vẻ bất mãn một lời cũng không thể nói lại.

" Vậy tôi xác nhận lại đơn của quý khách là 4 trà lài 1 cacao nóng đúng không ạ? Của quý khách tổng 40.000 won quý khách cho thẻ ở máy phía trước giúp tôi ạ."

Jungkook lấy ví ra định tính tiền Jimin đã nhanh chóng ngăn lại," Cháu sẽ trả."

Jungkook không phản đối gật đầu lùi lại phía sau nhường chỗ cho cậu, Jimin đi lại đưa tay vào trong túi áo mới nhận ra túi đã để ở ghế ngồi bệnh viện đưa ánh mắt khó nói nhìn người bán hàng lại đưa tay sờ soạng khắp nơi một lần.

Jungkook đứng ở phía đằng sau khoanh tay nhìn dáng vẻ lúng túng của Jimin muốn cười nhưng lại không dám.

Cậu lùi lại phía sau ghé sát vào Jungkook nói," Cháu không mang tiền, chú trả đi."

" Nhờ vả mà dùng giọng đấy à?"

" Vậy sao, chú nhanh lên người ta đang nhìn đó."

" Vậy tôi cũng không mang, em đi lại nói khó với người ta đi."

Jimin đưa ánh mắt khó xử nhìn người bán hàng lại cười nhạt một cái," Chờ chúng tôi một chút."

" Jungkook chú mau trả tiền giúp em được hay không?"

" Chữ " ạ " của em đâu?"

" Jungkook chú trả tiền giúp em được hay không ạ?"

" Hôn tôi một cái." Hắn chỉ tay vào môi của mình ra hiệu cho cậu.

" Chú đừng mà nhanh lên đi người ta đang nhìn a."

" Hôn đi."

Jimin bị dồn đến đường cùng hết cách liền kéo hắn sang một bên nhìn xung quanh không có đông người kiễng chân hôn lên một hắn một lần," Được chưa, chú mau nhanh lên."

Jungkook nhìn cậu cười hài lòng sau đó mới quay trở lại lấy thẻ ra tính tiền, cả hai đợi hơn 20 phút sau mới có thể lấy nước Jimin đi lại định giúp Jungkook xách nhưng hắn tránh hơi cúi người xuống nói nhỏ vào tai cậu," Tay em không nên xách mấy thứ này mà nên khoác vào tay tôi."

" Không thèm."

Jimin để lại Jungkook ở phía sau tự mình đi vào trước gần đến nơi hắn gọi cậu lại đưa cho cậu một túi," Cho em."

Jimin lúc này mới nhận ra cacao nóng hắn mua chính là cho cậu yên lặng nhận lấy, hắn dồn hết đống túi về một tay còn một tay đặt lên đầu cậu khẽ vuốt vài cái an ủi,
" Đừng vì chuyện bố em nhập viện mà suy nghĩ nhiều quá, mọi chuyện sẽ không sao tuần sau bắt đầu đi học rồi đừng để bị ảnh hưởng được chứ?"

" Em biết rồi."

" Vậy được chúng ta nhanh chóng trở lại không mọi người đợi."

Khi Jungkook và Jimin quay lại bố Jeon vẫn đang trong phòng phẫu thuật bà nội Jeon tuổi đã cao ngồi lâu như vậy thân thể cũng đã có chút mệt, Jungkook đi lại đưa trà cho bà nhưng không đưa cho mẹ Jeon, hắn chỉ để đó ai muốn uống thì tự lấy.

Bà nội Jeon uống một ngụm trà tâm trạng cũng có chút tốt hơn," Đúng là con trai hiểu mẹ, biết mẹ thích uống trà lài."

" Là Jimin mua, không phải con người hiểu mẹ là em ấy."

Dứt lời thì giọng Jihoo cũng nói lên," Mẹ con không thích uống trà con muốn uống nước ngọt."

Mẹ Jeon khẽ thở dài một tiếng ánh mắt nhìn Jimin sắc lẹm," Jimin, con là anh sao lại không biết nghĩ như vậy, Jihoo sao có thể uống loại trà này được mau đi mua nước ngọt cho em."

Jimin chưa kịp lên tiếng thì Jungkook đã thay cậu lên tiếng:" Không uống được thì vứt đi đừng giở thói đòi hỏi ở đây, nên nhớ đây là bệnh viện không phải nhà."

Jihoo bị mắng cũng biết thân biết phận mà im mồm ngồi yên mà uống cốc nước của mình.

" Chú út chúng ta nói chuyện một chút được không?" Mẹ Jeon lên tiếng đề nghị gương mặt bà lộ ra dáng vẻ cười như không cười khiến đối phương như bị chọc tức.

" Được chúng ta hôm nay phải nói chuyện."

Jungkook là người rời đi trước mẹ Jeon giao Jihoo cho bà nội Jeon cũng đi theo hắn ra đến hành lang cách xa chỗ mọi người mẹ Jeon đưa điện thoại lên trước mặt Jungkook," Chú út nghĩ xem nếu bức ảnh chú và Jimin hôn nhau bị lộ ra thì sao nhỉ?"

" Chị nghĩ sao? Hôn cũng hôn rồi người nhìn chắc cũng không ít vậy theo chị lộ ra sẽ bị làm sao?"

Thông báo: Hello, mình đã đọc được bình luận của mọi người rồi, nên mình sẽ quyết định như hôm qua mình đã thông báo ở chương trước nha, nếu có những tuần nào bận quá thì mình vẫn cố gắng đăng 1 chương cho các bạn nha. Cũng cảm ơn những lời chúc của mọi người dành đến mình❤️ chút nữa ngủ ngon nha😘

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com