5. Công tác
Anh: Joong
Cậu: Dunk
.
.
.
.
Vì chi nhánh của công ty ở ngoài sảy ra một số vấn đề cần được giải quyết gấp nên anh bắt buộc phải đi công tác dài ngày. Nhưng có điều quan trọng là Dunk bé cưng của anh phải ở nhà một mình... tuy trong nhà có rất nhiều người giúp việc nhưng bình thường đều tự tay anh chăm lo cho cậu từng chút một, nhưng bây giờ phải đi công tác lâu như vậy để cậu ở nhà một mình anh làm sao có thể yên tâm giải quyết công việc được cơ chứ. Cậu cũng đang trong kỳ nghỉ hè nên anh đã chọn cách an toàn nhất là đưa cậu về quê với ba mẹ đến lúc anh hoàn thành công việc vì dù sao lâu lắm rồi cậu không về quê, có ba mẹ chăm sóc anh mới yên tâm được chứ để cậu ở trên đây một mình lỡ có ai cướp mất bé cưng của anh thì sao.
" Dunk, ra đây anh có chuyện này cần phải nói cho em biết "
" Sao ạ? Pi nói đi "
" Chi nhánh ở nước ngoài sảy ra một số vấn đề cần phải giải quyết gấp, nên anh phải đi công tác khoảng 1 tháng "
" Hảaa, 1 tháng luôn ạ? "
" Em bình tĩnh đã, vì chuyện lần này khá quan trọng nên đích thân anh phải đi. Nhưng để em ở đây một mình anh không yên tâm nên anh đưa em về quê chơi với ba mẹ vài hôm, có ba mẹ ở cạnh chăm sóc cho em anh cũng đỡ lo "
Ngồi nghe anh nói cậu sắp khóc đến nơi rồi, đi tận 1 tháng người ta nhớ lắm chứ.
Anh cũng không muốn xa bé cưng nhà mình nhưng không thể không đi, đành từ từ dỗ ngọt cậu vậy.
" Ngoan... Về chơi với ba mẹ vài hôm, anh giải quyết xong việc sẽ về với em liền... chịu không!? "
" Em không muốn đâu mà... hay pi cho em theo với, em không quậy phá cản trở anh làm việc đâu, cho em đi cùng nháaaa "
" Không được, qua đó anh bận nhiều việc không chăm sóc em được, lỡ tụt cân nào anh xót lắm... Ngoannn "
" Vậy anh phải đi nhanh nhá, em không chịu chờ lâu đâu đấy "
" Ở nhà không được thức khuya, không được bỏ bữa, phải nghe lời ba mẹ đấy nhé "
" Dạaa "
Sáng hôm sau hai người đã dậy sớm để chuẩn bị về quê. Đưa Dunk về quê sắp xếp mọi thứ xong anh cũng bay qua nước ngoài luôn vào ngày hôm đó. Đi đường xa mệt nên về đến nhà ba mẹ cậu đã lăn ra ngủ luôn. Anh thấy cậu ngủ cũng tốt nếu không cậu sẽ mè nheo khóc lóc vậy thì anh làm sao nỡ đi được. Nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, nói chuyện với ba mẹ một lúc rồi cũng đi thẳng đến sân bay.
" Ba mẹ chăm sóc em ấy giúp con một thời gian, để em ấy cạnh ba mẹ con mới yên tâm "
" Ba mẹ đừng để em ấy thức khuya, không được cho em ấy ăn quá nhiều kem sẽ đau họng không tốt. Còn nữa..."
" Được rồi, được rồi con cứ yên tâm làm việc Dunk ở đây có ba mẹ chăm, không để mất miếng thịt nào đâu "
" Vậy nhờ ba mẹ một thời gian nhé "
" Ừ có ba mẹ lo rồi, con cứ yên tâm "
" Con xin phép đi cho kịp giờ ạ "
*Tuaaaa*
Dunk ngủ đến 5h chiều cũng đã thức dậy do cái bụng nó biểu tình rồi. Nằm lăn qua lăn lại một lúc mới lười biếng đi xuống nhà, bước xuống chỉ thấy ba xem tv, mẹ thì chuẩn bị bữa tối không thấy bóng dáng ai kia đâu thì cũng biết anh đi công tác thật rồi, vậy mà không chịu gọi người ta dậy. Đi vào bếp ôm mẹ nũng nịu than vãn.
" Mẹ ơi con đói bụng quá àaaa "
" Vậy phụ mẹ một tay đi cho nhanh nhé "
" Tuân lệnh ạ "
Ăn uống, dọn dẹp xong xuôi cậu ngồi ăn trái cây xem tv với ba mẹ và em gái được một lúc thì ba mẹ lại có hẹn với bạn nên đã ra ngoài, cô em gái thân yêu cũng đi học nhóm rồi ngủ lại nhà bạn luôn, bây giờ chỉ có mỗi cậu ở nhà. Đi qua đi lại chán quá không có gì làm nên lại nhớ ai kia, bình thường tầm này cậu đang ngồi bên cạnh người kia cũng nhau làm việc rồi. Anh vừa xuống sân bay anh đã gọi ngay cho cậu. Nhớ lắm rồiiiii.
" Aloo... Anh đây, em ăn tối chưa đó "
" Em ăn rồi na~~ "
" Đừng thức khuya quá, mấy ngày tới có thể anh sẽ bận ít gọi cho em được "
" Hmm... Không sao ạ, anh cứ làm việc đi em tự lo cho mình được mà "
" Nhớ lời anh dặn đấy, không được thức khuya chơi game, không được bỏ bữa, không được.... "
" Em biết rồi màaaa, người ta lớn rồi đóoo "
" Được rồi... Em đi mau ngủ sớm đi "
" Kubbb "
Vậy thôi chứ quen được người kia ôm rồi bây giờ ngủ một mình khó lắm chứ. Sao mà ngủ sớm được đây, trằn trọc mãi đến gần 2h sáng mới chợp mắt được.
Anh tuy rất bận nhưng vẫn dành chút thời gian để video call với cậu. Nhưng chỉ được có hai tuần đầu thôi vì khối lượng công việc thật sự quá nhiều, thậm chí anh còn không có thời nghỉ huống chi là gọi điện cho cậu. Thấy anh ít gọi lại cậu cũng hiểu anh thật sự rất bận nên không giận dỗi gì cả, nhưng tần suất gọi điện ít cậu cũng lo lắm chứ, lỡ anh không ăn uống đầy đủ... lỡ bị ốm ai chăm anh đây... lỡ bị chị nào ve vãn thì sao đây.
3 tuần nhanh chóng trôi qua anh ở nước ngoài đang đầu tắp mặt tối với đống tài liệu chất thành núi, cố gắng giải quyết nhanh nhất có thể để còn về nhà với mèo chứ... Cuối cùng cũng mọi việc cũng ổn định lại anh liền đặt vé về lại Thái, định gọi điện thoại cho mèo ở nhà biết nhưng lại thôi, anh về mà không báo trước cậu sẽ bất ngờ lắm cho xem.
Anh hạ cánh xuống sân bay vào lúc nửa đêm, nhanh chóng lấy hành lý đi thẳng về quê cậu. Đến nhà cũng đã hơn 4h sáng anh không dám nhấn chuông vì sợ phiền đến hàng xóm, loay hoay một hồi may sao ba lại thức dậy sớm để chuẩn bị tập thể dục thấy có người đứng ngoài cổng nên chạy ra kiểm tra, nên anh mới được vào nhà chứ không lại làm bạn với muỗi. Ra hiệu với ba đừng nói gì cả, rồi nhẹ nhàng lên phòng. Mèo nhỏ vẫn cuộn tròn trong chăn ấm áp ngủ say chưa biết gì cả, anh nằm xuống ôm mèo vào lòng hôn nhẹ vào má mềm một cái làm cậu đang ngủ bị giật mình tỉnh lại. Cậu vẫn nghĩ là mơ đưa tay sờ sờ lên mặt anh, vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn mơ màng lẩm bẩm vài câu rồi lại ngủ tiếp.
" Hmm... sao giấc mơ này giống thật vậy nhỉ... khi nào anh mới về đây...hmm "
" Em ngốc quá anh về với em thật rồi mà, không phải mơ "
6h sáng... Ánh nắng mặt trời rọi vào làm cậu tỉnh giấc, từ từ mở mắt thấy cánh tay đang ôm mình quay qua thấy khuôn mặt quen thuộc vẫn còn ngủ say... vòng tay qua ôm chặt lấy thân hình ấy khóc nấc lên làm người kia cũng giật mình tỉnh dậy.
Anh thấy cậu khóc như vậy ngồi bật dậy ôm cậu vào lòng vỗ vỗ lưng cho cậu bình tĩnh lại, từ từ lên tiếng dỗ dành.
" Em khó chịu ở đâu hả, nói anh nghe...ngoan "
" Anh về với em rồi mà nín đi không khóc nữa "
" Hức... sao anh về mà... mà không nói cho em biết... Hức "
" Người ta... hức nhớ anh mà... Hức anh ít gọi cho... em "
" Ngoan nào, anh về rồi mà. Từ nay anh sẽ không đi công tác lâu vậy nữa, chỉ ở gần em thôi... chịu không "
" Um...um... anh nhớ nhé, nếu đi xa phải cho em đi cùng "
" Rồi rồi, anh đưa em đi đánh răng nháaaa. Mau mau chắc ba mẹ đang đợi dưới nhà rồi "
" Kub "
-End-
______________________________________
Hình như chap này có gì đó cấn cấn thì phải, có gì mn cmt cho tớ sửa nha.
Thời gian sắp tới có lẽ tớ sẽ hơi bận vì phải ôn thi học sinh giỏi nên ít thời gian viết truyện. Đừng quên tớ nha, tớ sẽ cố gắng 1 tuần ra khoảng 2 chap.
2 ngày nữa là Dunk meow đón tuổi mới rồi đó, không biết Joong tặng gì haaaa ><

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com