8. Nhận ra
Sooyoung nãy giờ yên lặng quan sát, tên này rõ là có nét rất quen thuộc. Nhưng không phải là do hắn là người nổi tiếng, quen thuộc ở đây là... Hm, cô cũng không biết tả làm sao, nhưng ấn tượng đầu của cô về hắn là không hề tốt. Cô đang chìm trong suy nghĩ nên không biết hắn huyên thuyên cái gì, chỉ chợt thấy tay hắn đặt lên tay Joohyun. Tim cô bỗng dưng có điều gì đó không đúng, khó chịu quá. Rồi hắn đanh mắt lại.
"Joohyun, anh yêu em, cho anh
được đến với em nhé"
Tay cô cuộn thành nắm đấm rồi, chỉ cần hắn mở mồm thêm câu nữa, là cô sẽ không nhịn nữa mà đấm hắn mất. Nhìn vẻ mặt hắn khi nói câu đó, Sooyoung chỉ thấy toàn là giả tạo, chân thành là không hề có.
Joohyun lúc này vô cùng bất ngờ. Nàng nhanh chóng rụt tay lại. Hành động đó đã làm ai đó yên tâm hơn, yên tâm cái gì thì người đó cũng không biết. Sooyoung bàn tay nắm chặt giờ cũng đã thả lỏng, Joohyun rụt tay lại, Joohyun rụt tay lại, Joohyun rụt-tay-lại!!! Điều quan trọng phải nhắc ba lần. Dù đang ngồi yên, mặt không cảm xúc, nhưng trong lòng Sooyoung lại đang mở hội.
"Anh nói gì vậy?"
Nàng bất ngờ nhưng cũng không quên việc đang xảy ra. Trước giờ, nàng vô cùng quý Fu Hong Seuk, vì anh khá tốt. Từ khi mới debut nàng đã gặp anh, và anh cũng giúp nàng rất nhiều trong những bước đầu tiên. Nhưng dù tốt đến mấy, thì nàng cao nhất cũng chỉ coi Fu Hong Seuk như một người anh, không hơn không kém.
"Anh yêu em"
Ánh mắt anh vẫn không rời khỏi nàng, dù biết mọi việc có vẻ đang đi theo hướng không khả quan lắm.
"Em không biết có phải anh đang đùa không, nhưng em trước giờ chỉ coi anh như anh trai.."
"Không sao, anh có thể đợi."
"Vậy là thật ?"
"Anh rất nghiêm túc trong việc tình cảm"
Nàng thở dài, việc này khiến nàng khó xử. Nhưng khó xử, cũng không có nghĩa là nàng sẽ không suy nghĩ mà chấp nhận, nàng sẽ không đến với người mà nàng không yêu.
"Em xin lỗi, nhưng có lẽ.."
Nàng chưa nói hết, anh đã ngắt lời
"Anh gọi em ra đây gấp là vì chuyện này hả ?"
"Ừm, anh đã suy nghĩ rất kĩ khi ở bên Trung Quốc. Anh đang trong đợt nghỉ phép, cũng quá lâu không gặp em, anh thực sự nhớ em nên mới bay ra đây gấp vậy. Anh nghĩ mình nên nói điều này ra sớm vì anh không thể giữ lại trong lòng nữa rồi."
Nàng xoa xoa thái dương. Chắc nàng nên đi về. Nàng chạm tay lên tay Sooyoung đang đặt ở dưới, gõ gõ. Cô hiểu ý, liền đứng dậy.
"Em xin phép về trước. Cảm ơn anh"
Nàng ra khỏi quán cafe, có cô đi ngay theo sau. Mở cửa xe cho nàng rồi cũng tự mình vào xe, Sooyoung thấy nàng vẫn im lặng như đang suy nghĩ. Đừng nói là suy nghĩ về việc đồng ý nhé. Cô cảm thấy không vui, nhưng cũng chả có tư cách gì để tỏ thái độ, nên là lại mặt lạnh.
"Sooyoung ah"
"Hm?"
"Cô biết nơi nào dễ thở không ?"
"Có"
"Đưa tôi tới đó đi "
Sooyoung gật đầu. Không biết nàng đang nghĩ gì, cô chỉ biết, nàng cần sự thoải mái lúc này. Ngồi cạnh hắn, có cái thứ gì đó cứ 'thum thủm', không ngửi nổi. Nàng không nói, cô cũng muốn đưa nàng đi đâu đó cho đỡ ám mùi.
...
Cô đưa nàng tới một ngọn đồi, mất tầm khoảng nửa tiếng để đến đó. Họ để xe ở dưới và đi bộ lên trên. Joohyun đang đi giày cao gót, mà giờ còn phải đi lên dốc, việc này hẳn là khó khăn. Vừa nhắc xong, nàng đã treo một phát, không có Sooyoung bên cạnh là đã sõng soài ra đất rồi. Đỡ nàng vào ghế đá gần đó, Sooyoung cẩn thận xem xét.
"Chân chị không đi được tiếp đâu."
Nàng chán nản, làm sao nàng có thể bất cẩn như vậy. Biết vậy đã sớm bỏ nó ra. Không hiểu vì lý do gì, nhưng nàng rất muốn lên đỉnh ngọn đồi này. Sooyoung nhìn nàng, cô biết mình phải làm gì rồi. Cho ra đằng trước sẽ khó đi, thôi cho ra đằng sau vậy. Đưa lưng mình về phía nàng, cô không nói gì, chỉ nhìn nàng một cái. Nàng hiểu Sooyoung định làm gì, chính nàng.. cũng muốn, nhưng đâu phải cứ muốn là được.
Joohyun cứ đưa tay ra rồi lại rụt về, nàng cũng biết ngại chứ ! Không thể chịu nổi sự lâu la của nàng, cô buộc phải lên tiếng.
"Chị không lên, tôi trở về xe bỏ chị ở lại"
Nàng bĩu môi, lườm cô một cái dù cô đang quay lưng lại. Hai tay đưa lên ôm cổ Sooyoung, cô quắp nàng lên một cách nhẹ nhàng. Nàng giấu khuôn mặt đang đỏ lửng của mình phía sau lưng cô, khu vực này, thực thoải mái. Nàng có thể cảm nhận được hơi ấm và hương thơm của cô cùng một lúc. Nó khiến nàng cảm thấy yên bình lắm.
"Tôi.. nặng không ?"
"Đủ để khiến tôi đau lưng."
Nàng cáu. Cái con người này rất biết cách đánh tụt cảm xúc của nàng. Joohyun giãy giụa, nàng không cần yên bình hay ấm áp gì nữa, xuống !
"Ở bên đấy đi"
"Khồng!!"
"Chị giãy, cái thứ đó làm phiền lưng tôi."
Mất vài phút để nàng hiểu ra ý tứ trong câu nói ấy. Và sau vài phút đó, Joohyun ngưng giãy ngay lập tức, mặt liền không hẹn mà xuất hiện những áng mây hồng hồng, không ngờ Sooyoung còn nói ra được cả điều đó. Đáng sợ quá a~~
Không lâu sau thì cả hai đã lên đến đỉnh. Sooyoung bước đến trước một cái ghế đá, cẩn thận đặt nàng ngồi xuống. Lúc này mới quỳ xuống kiểm tra lại chân nàng. Động tác bao nhẹ nhàng, khiến nàng lần nữa rung động. Nàng hiểu rồi, có lẽ lí do nàng không chấp nhận Fu Hong Seuk, không phải vì nàng chỉ coi anh ta như là anh trai, mà là vì con người đang trước mặt nàng đây.
Park Sooyoung, nàng đã thích cô mất rồi.
Chợt.
Ahhhhhhhhhh !!!!!!!!!!!!!!
"Cô làm cái quỷ gì vậy ???!"
"Bẻ chân"
Câu trả lời thật ngắn gọn với khuôn mặt tỉnh bơ, Sooyoung đã lần nữa thành công trong việc đánh tụt cảm xúc của nàng. Xong xuôi, cô ngồi lên ghế đá cạnh nàng. Chỉ yên lặng như vậy, ngắm ánh mặt trời buổi sáng len lỏi qua tán cây trên đầu. Sooyoung lúc nào cũng thế, khiến cô cáu nhưng rồi sau khi cáu là lại chẳng thể giận lâu được.
Hoá ra, đây chính là cảm giác thích một người sao ? Quả nhiên, Sooyoung nói đúng, lên trên này thật dễ thở, cảm giác thoải mái vô cùng. Màu xanh của cỏ cây, kết hợp với ánh vàng của tia nắng, mọi thứ hợp lại với nhau một cách vô cùng hài hoà. Và khi thoải mái con người thường vô thức mà thốt ra những thứ thầm kín trong lòng mình.
"Sooyoung ah"- đây là lần thứ mấy nàng gọi kiểu này rồi?
"Hm ?"
"Tôi..."
Đột nhiên có tiền điện thoại reo.
Và bóng đèn, thì cũng thường rất hay xuất hiện đúng lúc. Joohyun thoáng muốn đờ người ra nhưng người gọi tới là ba của nàng.
"Appa ?"
"Sao chứ!? Được rồi, con tới chỗ ba ngay!"
Nàng cúp máy, vẻ mặt vẫn hốt hoảng.
"Chuyện gì vậy ?"
".... Tin tôi và Fu Hong Seuk hẹn hò.. đang được đăng tải đầy trên mạng rồi."
---
Xingg
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com