#28. Cô khóc xấu như khỉ
Ở tỉnh Chuncheon BTS đang cùng nhau dùng bữa tối. Mọi người đang ăn uống ngon lành thì điện thoại Jungkook rung lên nhận được tin nhắn từ Wook Ji.
[ Nhà hoang XX, cách trung tâm 2km. Nếu anh còn tình người thì lập tức đến đây cứu So-eun ]
Sắc mặt Jungkook đang rất vui vẻ đột nhiên trở nên căng thẳng. Anh nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, So-eun đang gặp chuyện sao? Ông trời lại bắt anh phải lựa chọn giữa công việc và tình cảm nữa sao! Anh ghét điều đó, anh ghét phải lựa chọn...
Jungkook tâm trạng khó chịu, anh bỏ điện vào túi áo tiếp tục ăn tối. Lịch trình chỉ mới bắt đầu bấm máy chưa gì anh đã bỏ về trước như vậy không hay cho lắm. Băn khoăn suy nghĩ một lúc vẻ lo lắng lộ rõ trên khuôn mặt, anh đứng dậy bảo với các anh đã ăn no rồi trở về nhà nổi.
___________
Tại căn nhà hoang, không chút ánh sáng, cũng không có người dân. Tiếng bước chân từ cầu thang đang ngày một rõ hơn. Cha mi cùng hai tên vệ sĩ đi vào căn phòng đang nhốt So-eun và Soobin. Cô ta nở một nụ cười rất đáng sợ, chầm chậm đi về phía So-eun rồi tháo chiếc khăn đang che mắt cô.
So-eun trong trạng thái lo sợ vừa nhìn thấy người phụ nữ luôn gây chuyện với mình ngay trước mặt cô cảm thấy bất an. So-eun nhìn thấy Soobin cũng bị trói đang ngồi bên cạnh cô liền vùng vẫy muốn cô ta cởi trói cho cậu bé.
Cha Mi tháo băng keo ra khỏi miệng cô rồi dùng lực bóp má cô hung hăng nói:
" Jungkook sẽ chẳng có gan mà đến đây cứu cái mạng của mày. Thứ như mày sống gây chướng mắt tao thì hôm nay tao sẽ tự lấy cái mạng của mày "
" Đồ khốn ! Tôi đắc tội gì với cô chứ cô gây rắc rối cho gia đình tôi như thế chưa đủ hay sao ? "
" nực cười....năm lần bảy lượt mày đều có đứa bảo vệ ! Tao còn cảm thấy những việc tao gây ra cho mày còn rất nhẹ nhàng "
" được cô muốn lấy mạng tôi chứ gì! Thả Soobin ra thằng bé không có tội. Người cô muốn là tôi chứ không phải thằng bé, không được làm hại đến Soobin "
Cha Mi tức giận cho cô một cái tát khá đau đớn rồi quát:
" im miệng! Những ai ở cạnh mày đều đáng ghét và đáng chết "
Cô đau đớn xoay mặt sang liếc cô ta. Khóe mắt đỏ lên nước mắt từ từ lăn dài trên má, người phụ nữ này quá đáng sợ, cô ta mất trí rồi ngay cả một đứa bé cũng không tha. So-eun gần như cảm thấy tuyệt vọng, cô lấy hết sức van xin:
" Tôi xin cô đó Cha Mi ! Hãy tha cho Soobin nó không có tội. Tôi mới là người cô ghét "
Cha Mi càng nhìn cô càng cảm thấy khó ưa, cô ta chỉ muốn đánh cô cho hả giận trong lòng vừa đưa tay lên chuẩn bị cho So-eun một cú tát thì Wook Ji từ phía sau bức tường xuất hiện lên tiếng:
" cô mà dám đụng đến 1 sợi tóc của cô ấy thì tôi hứa công ty của nhà cô sáng mai sẽ không còn xuất hiện trên cái Seoul này nữa đâu !!! "
So-eun nhìn thấy Wook Ji nước mắt lại chảy nhiều hơn cô biết có anh ở đây là cô đã cảm thấy an toàn nhưng sao trong lòng lại thấy đau đớn đến tột cùng khi thấy anh. Hay cô khóc vì cảm thấy thất vọng khi người xuất hiện cứu cô là Wook Ji chứ không phải Jungkook...
Mà cô đang nghĩ xàm xí gì thế cô với anh có là gì của nhau đâu mà anh phải đến cứu cô, đáng lý cô phải biết ơn Wook Ji vì đã có mặt ở đây chí ít là vì cô.
Cha Mi đứng khoanh tay nhìn anh với ánh mắt sắc đá khóe miệng cô ta nhếch lên.
" Coi bộ cậu thích làm nam phụ trong truyện ngôn tình nhỉ ? "
" Cô im đi Cha Mi, cô không phải là con người cô là con quỷ...cô là quỷ satan à sao cô có thể ác độc như thế ! Thả họ ra !!!! "
" Đúng tôi là quỷ, anh nghĩ một mình anh có thể cứu cái mạng của nó à Wook Ji "
" Ai bảo có 1 mình cậu ta còn có tôi này ! "
Từ trong bóng tối một thân hình vạm vỡ, cao to bước vào...là Jungkook. Ánh mắt hình viên đạn, thái độ đang sôi sục như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ khác, anh đi đến đứng bên cạnh Wook Ji. Sự xuất hiện của anh khiến cả ba sững sờ đặc biệt là So-eun. Không lẽ cô khóc nhiều quá nên bị hoa mắt, cô chớp mắt liên tục không tin vào mắt mình Jungkook bằng da bằng thịt đang xuất hiện ở đây là vì cô sao....
Cha Mi đột nhiên vỗ tay
* bốp bốp bốp *
" Hay lắm 1 con mồi lại dụ được 2 con hổ ! Jungkook à, em không nghĩ anh sẽ xuất hiện ở đây vì một con fangirl chả ra gì. Anh bỏ lịch trình đang dang dở để đến đây cứu nó anh muốn giải nghệ sớm à ? "
" Tôi không ở đây giải thích với cô tôi đến đây cứu So-eun. Sao ? Cô muốn gì nói đi, muốn nổi tiếng hay muốn tiền ? Hay cả hai ? "
" Em chỉ muốn chúng ta quay lại như lúc trước thôi vậy khó lắm sao Jungkook. Cô ta có gì hơn em đâu chứ!? Không sắc đẹp, không giàu có,....em có tất cả mọi thứ em đều hơn nhưng tại sao anh lại không chọn em hay vì cô ta là fan của anh. Được vậy em cũng làm fan của anh được em sẽ mua hết những thứ về anh nếu điều đó giúp em có được anh "
Jungkook vẻ mặt tức giận đi lại đứng đối diện cô ta, lấy một hơi thật sâu rồi nói:
" đúng là cô có tất cả cô có tiền, có sắc, có địa vị nhưng cô không giống So-eun cô chỉ muốn sở hữu tôi như một món đồ vật chứ chưa hề thích tôi bằng cả tấm lòng như So-eun. Và tôi cũng không muốn có một fan hâm mộ như cô vì cô không cùng đẳng cấp để so sánh với Army của tôi đâu ! Cô đừng tự hạ thấp giá trị của mình nữa thật ĐÁNG THƯƠNG "
Anh nhấn mạnh từng câu từng chữ nói thẳng với cô ta. So-eun nghe anh nói về mình mà trái tim như được sưởi ấm một phần nào đó, hóa ra đây là những gì anh nghĩ về cô sao. Jungkook không hay bày tỏ tấm lòng với cô nhưng không ngờ trong thời khắc cô gặp nguy hiểm anh lại dám bỏ công việc mà chạy đến đây bảo vệ cô. Jungkook lại ấm áp nữa rồi chỉ cần thấy anh ngay lúc này cũng đủ khiến cô muốn tan chảy bao nhiêu sự lo sợ tự tan biến.
Cha Mi bị anh chọc cho điên cô ta la lớn ra lệnh cho đám vệ sĩ đồng loạt nhào đến xử lý anh và Wook Ji.
Wook Ji trong thời gian đi du học có tham gia câu lạc bộ võ thuật của trường nên anh đánh nhau cũng rất giỏi còn Jungkook cũng có tập luyện boxing với huấn luyện cộng thêm tập gym nên đánh đấm với anh chắc cũng không có gì khó.
Cả hai cùng nhau xông lên đánh gục từng tên vệ sĩ to con khỏe mạnh. Dù có hai người thế nhưng chưa đầy bao nhiêu phút mấy tên vệ sĩ thay nhau nằm gục hết xuống sàn.
Cha Mi đứng quan sát mà hoảng loạn cô ta nhanh chóng lấy cây súng từ trong túi chỉa vào lưng So-eun. Jungkook và Wook Ji cũng xử lý xong đám vệ sĩ, chưa kịp phản ứng Jungkook đã thấy cô đang gặp nguy.
" Cha Mi cô đừng làm bậy ! Cô muốn gì thì có thể từ từ thương lượng "
" Anh im đi nếu anh yêu nó như thế thì tôi sẽ khiến nó biến khỏi trái đất này "
" cô điên rồi à " - Wook Ji quát
" Đúng tôi điên rồi các anh bị nó làm cho mù quáng rồi tôi sẽ giết nó nếu anh không đồng ý lấy tôi "
" bỏ súng xuống! Cô đã bị bao vây"
Cảnh sát vừa kịp lúc xuất hiện, cô ta bị đẩy vào đường cùng cảm thấy vừa tức giận vừa căm thù khi không thể có được Jungkook.
Trong đầu Cha Mi liền nghĩ quẩn cô ta la lớn cho mọi người cùng nghe:
" Nếu đã ép tôi như thế thì chết chung đi "
Cô ta sắp sửa bóp còi thì Jungkook và Wook Ji đều mở to mắt la lớn, còn So-eun đang sợ hãi run rẩy cả người cô đang gần kề với cái chết rồi...mọi thứ cô nhìn rõ trước mặt cô lúc này chỉ là khuôn mặt đang hoảng sợ của anh chỉ cần thấy anh lo cho cô hay thậm chí sự xuất hiện của anh tối nay cũng đủ khiến cô chết trong hạnh phúc. Cô không la hét cũng không phản kháng chỉ nhìn thật lâu khuôn mặt của anh rồi nở một nụ cười chua chát hòa với nước mắt.
Khoảnh khắc này mọi thứ như ngưng động, cô còn nghe rõ nhịp đập của trái tim đang đập rất nhanh nhưng chỉ vài giây nữa thôi nó sẽ ngưng động mãi mãi...
* ĐÙNG *
Một tiếng súng phát ra khá lớn, So-eun nhắm tịt mắt cô co rúm người. Cha Mi bị đạn bắn trượt ngang vai giật mình mà buông xuôi khẩu súng trên tay mà ngã xuống. Jungkook nhanh như chớp chạy lại ôm lấy cô. So-eun không cảm thấy đau đớn lại còn cảm nhận được hơi ấm cô từ từ mở mắt thấy anh đang ôm mình mà thở gấp. Jungkook anh ấy đang khóc sao cô cảm nhận được trái tim anh như ngừng đập.
Chưa kịp phản ứng hay lên tiếng thì lúc này Cha Mi nhìn thấy anh ôm cô trong lòng như lửa đốt cô ta với lấy khẩu súng rồi chỉa vào lưng cô, Jungkook đã nhìn thấy được anh la lớn:
" Khôngggg !!! "
Anh ôm chặt lấy cô xoay người mình ra sau dùng tấm lưng to lớn bảo vệ So-eun....
* Đùng *
Tiếng súng lại vang lên một lần nữa cảnh sát lao nhanh đến khống chế ả ta rồi cồng tay cô ta bắt giữ. Wook Ji đứng từ xa hoảng hốt chạy lại.
Jungkook đã đỡ viên đạn vừa rồi cho cô, So-eun bàng hoàng vẫn chưa định hình được gì anh từ từ buông lơi cánh tay khỏi eo cô rồi chầm chậm gục xuống đất. So-eun khóc nức nở gọi anh:
" Jungkookkkkk ! "
Anh đau đớn nằm dưới nền đất lạnh lẽo, miệng vẫn cố gắng nở nụ cười, máu từ lưng anh bắt đầu chảy ra ngày một nhiều. Anh thều thào:
" Đừng khóc...cô khóc xấu như khỉ vậy đó thật xấu hổ "
" Anh còn đùa được hả ! Tại sao anh lại đỡ cho tôi chứ anh bị ngốc hả ! Cô gắng lên xe cấp cứu sắp tới rồi đừng ngủ nha Jungkook "
" Tôi....đau.....lắm......"
Nói dứt câu cả cơ thể anh buông lỏng cô khóc lớn hơn. Xe cấp cứu cũng vừa đến, Wook Ji cứu Soobin rồi cởi trói cho cô. Jungkook nhanh chóng được đưa đi cấp cứu.
So-eun trên xe cấp cứu nắm chặt tay anh cô khóc nức nở không ngừng. Miệng liên tục nói:
" Jungkook xin anh đừng ngủ ! Xin anh đó. Tôi xin lỗi là lỗi do tôi, xin anh đừng có mệnh hệ gì tôi không biết phải ăn nói với ba mẹ anh ra sao đâu. Tôi còn trẻ lắm không chịu nổi đả kích từ dư luận đâu nên anh không thể chết !!! "
So-eun không ngừng la lối, miệng liên tục nói đủ điều. Lúc này bất ngờ hai hàng lông mày của anh chau lại, Jungkook vẫn nhắm nghiền mắt nhưng miệng thì thều thào:
" Tôi đã chết đâu sao cô khóc nhiều thế ! Chắc chết vì ồn mất "
" Ơ ơ....Jungkook anh không sao chứ anh đừng chết nha anh muốn gì tôi cũng sẽ làm theo ! Anh mà chết Army sẽ bằm tôi thành 800 mảnh luôn í "
" Cô im lặng chút đi tôi đau muốn chết cô ngồi đó nói nhảm gì thế !? Khi nào tôi bình phục sẽ tính sổ cô "
_______________________________
END #28
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com