Chapter 3
8 giờ tối
Myungho cũng đã tỉnh dậy sau một giấc ngon lành, và cậu quyết định sẽ đi làm việc nhà giúp Junhui.
-Chắc nên bắt đầu từ phòng anh ta chứ nhỉ?
Nói rồi không do dự, cậu tiến vào phòng anh, quên mất lời dặn không được tự tiện làm bất cứ điều gì như Junhui đã dặn, chắc là sẽ nguy to đây.
Phòng của anh không quá rộng, nhưng nhìn qua cũng rất sạch sẽ, gọn gàng đơn giản và hơn hết...chẳng có một hạt bụi nào trong phòng luôn. Gần như là sạch kin kít, cảm thán thật sự.
-Tên này kĩ lưỡng phát sợ, không có một vết dơ luôn
Myungho vậy là khoẻ rồi, khỏi lo phần dọn dẹp phòng hắn. Thế là cậu tiếp tục đi xem qua các phòng thay đồ, rồi phòng khách, nhà bếp, kể cả nhà vệ sinh đều có chung điểm là sạch đến mức bóng loáng.
-Kaka khoẻ rồi, khỏi phải dọn chi cho mệt
*Ọt ọt*
-Trời, đói quá vậy nè! Nhà có gì ăn không ta?
Cái bụng rỗng của cậu reo lên liên hồi, nhất định là đã đói lả rồi. Cậu bèn đến tủ lạnh lục được vài thứ: Trứng, xà lách, cà chua và một chai sữa. Nhiêu đấy thôi là đã đủ lắp đầy bụng cậu rồi, vì cậu ăn như mèo ngửi ấy.
-Xem ra cũng được một bữa no nê, không nghĩ ở ké lại thích đến vậy
Cậu thầm cảm thán vì đã chọn đúng người để ăn vạ và giờ thì được hưởng soái như vậy.
Không chờ thêm nữa, Myungho bắt đầu xắn tay vào bếp để rửa rau, rán trứng rồi trộn sốt làm món salad nhưng làm gì mà đồ ăn dâng đến miệng dễ như vậy.
Đang loay hoay tìm cây dao thì vô tình đụng tay vào chai sữa, thế là bể ngay chai sữa thuỷ tinh, tan nát nào là sữa rồi miểng chai rơi rãi khắp gian bếp.
Ngay lúc đó, một tiếng "Tít" ngoài cửa vang lên, thôi xong, Moon Junhui về rồi!
Vừa trở về nhà sau một ngày làm việc, ngỡ sẽ được thư giãn nhưng ai mà có ngờ, anh đây phải chứng kiến cảnh tượng còn hơn cả địa ngục đang diễn ra trong ngôi nhà thân yêu.
Cậu chưa khỏi bàng hoàng vì đống hỗn độn mình gây ra thì lại phải sắp hưởng thêm cơn thịnh nộ của người đang đứng như đông đá phía đối diện, trừng trừng nhìn mình.
-Hihi! Chào anh...mới về
-Cậu
-Làm
-Gì
-Vậy
-HẢ!!!!
Junhui gần như hét lên vì sự bừa bộn dơ bẩn này, xịt ngay một lần cả đống nước rửa tay rồi xịt khắp người cũng không thể chịu được. Tam tai đến sớm vậy sao?
Về phía cậu, bị tên này hét lên hỏi làm cậu cũng ớn hết người, dù gì cũng làm sai nên không thể gân cổ lên cãi lại được bèn ấp a ấp úng, trưng ra vẻ mặt tội lỗi:
-Cho tôi xin lỗi, tôi đói bụng nên định kiếm gì để ăn...mà tại hậu đậu quá nên mới ra nông nỗi này. Anh đừng đuổi tôi nha?
Nhìn anh bằng một đôi mắt cún con long lanh, cậu sợ bị đuổi khỏi nhà lắm. Chắc là anh ta sẽ tha cho mình mà đúng không?
Không. Anh vẫn giữ nguyên nét mặt cau có đó mà mắng cậu:
-Cậu không biết lịch sự là gì sao? Ở nhà của tôi mà dám tự tiện lục lọi đủ thứ, còn làm ra đống này nữa. Tôi không hiểu mặt cậu dày đến cỡ nào mà ăn vạ để được ăn nhờ ở đậu, cậu thiếu thốn tới vậy à? Nếu biết điều thì dọn dẹp cho đàng hoàng trước khi tôi báo bảo vệ lên vác cậu ra khỏi nhà tôi đấy đồ...cái đồ...bầy hầy!
Gì cơ?! Bầy hầy? Lần đầu tiên trong cuộc đời cậu phải bị người ta nói mình là bầy hầy, kể cả ba mẹ cậu cũng chưa từng nói Myungho như thế. Cậu vốn rất nhạy cảm khi bị người khác mắng mỏ, hôm nay bị mắng một trận như vậy thật sự là chịu đựng không nổi, ấm ức không thôi. Mắt cũng rưng rưng rồi.
-Ừ! Tôi bầy hầy đó, thì làm sao? Tôi dọn cho sạch là được chứ gì? Anh nói tôi bầy hầy như vậy là quá đáng lắm đó biết không, tôi biết tôi ở đây là nhục lắm rồi, nhưng anh đâu cần phải nói tôi như thế?
Myungho khóc rồi, vốn dĩ cậu định là sẽ nhịn nhục rồi dọn cho xong để không phải phiền đến anh, vậy mà giờ cậu lại ở đây, nước mắt rơi lã chã trên đôi má gầy gò ấy, cậu đang tự tát vào mặt mình một cú thật đau.
Anh thấy cậu khóc nên cũng không chấp nhất nữa, bỏ thẳng đi về phòng. Nói anh quá đáng sao? Là ai làm nên chuyện hôm nay mà đi trách ngược lại anh, từ khi nào người có lỗi có thể đổ lỗi cho người khác vậy?
Không nghĩ nữa, anh quyết định tắm rửa thay đồ rồi đi ngủ luôn, không muốn đoái hoài tới con người kia nữa. Mặc kệ cậu ta dọn dẹp tới đâu, đừng động vào phòng của anh là được.
Ngoài đây cậu cũng đã dọn dẹp xong rồi, nhưng vẫn còn ấm ức lắm đấy. Cậu cũng không thèm ăn tối ăn gì nữa, đi ngủ luôn vì đã quá mệt rồi, miếng ăn đến miệng rồi mà cũng bị phá cho hôi.
_____________________
*2 tiếng sau*
Junhui nãy giờ không thể ngủ, cứ nằm trằn trọc suy nghĩ về câu nói cũng mình. Thật ra anh cũng thấy mình hơi quá đáng khi nói cậu như vậy, nhưng vì lúc đó giận lắm nên lỡ lời.
-Có nên xin lỗi cậu ta không? Như vậy chả khác gì mình chịu thua cậu ta, thôi dẹp đi không làm đâu, ngủ!
-...Nhưng mà không xin lỗi cũng kì, giống vai phản diện ức hiếp người khác vậy.
Lăn qua lộn lại hơn cả chục lần, anh vẫn đắn đo về việc đi xin lỗi người nhỏ, cuối cùng cũng không chịu được mà qua phòng bên kia.
-*Cốc cốc* Nè...tôi vào được không?
Không có tiếng trả lời, nhưng anh vẫn nghe được tiếng bước chân đi trong phòng.
-Sao không trả lời? Tôi vào đấy nhé?
*Cạch*
-Muốn mắng gì tôi nữa?
Cậu từ lúc đó đến giờ lòng cũng có yên đâu, cứ suy nghĩ về việc đó, cũng tự thấy mình có phần sai khi đã trách ngược anh ta, cũng lưỡng lự giữa việc xin lỗi trước và không xin lỗi thì đúng lúc nghe tên kia gõ cửa phòng, vậy là có nên chủ động không?
-Vào trong phòng nói đi
Cậu cũng không nói gì, giữ cửa cho anh bước vào. Đã lâu không vào đây, nơi này đã được người nhỏ dọn dẹp gọn gàng cũng rất ngăn nắp, anh cũng thoải mái phần nào. Máy lạnh không bật sao? Cậu ta sợ tốn điện nhà anh à? Nghĩ đến đây anh đột nhiên cảm thấy trong lòng bồi hồi khó tả, có lẽ cậu ta cũng không xấu như anh nghĩ.
-À thì...chuyện khi nãy cho tôi xin lỗi, tôi nói cậu hơi quá đáng, nhưng từ sau cậu cũng giữ gìn sạch sẽ chút đi! Tôi không thể ở được nếu nhà dơ.
Anh nói nhưng cứ nhìn vào đâu đó, chả có dòm vào mắt cậu, như đang bối rối né tránh vậy. Cậu nghe anh xin lỗi mình trước cũng khá bất ngờ, không nghĩ anh ta tử tế như vậy, cậu cũng bị điều đó làm cho cảm động.
-Tôi cũng...xin lỗi anh! Tôi đã làm loạn mà còn trách ngược anh nữa, vậy hoà nhé?
Cậu bối rối ngước nhìn anh, cả anh cũng quay qua nhìn cậu. Mắt Myungho do khóc mà cũng đỏ lên, có chút sưng. Anh thấy vậy cũng dâng lên một chút thương xót.
-Thôi được rồi, bỏ qua đi. Mà mắt cậu...sưng lắm đấy! Có cần thuốc bôi không?
-Khỏi đâu, tôi ổn mà! Đi ngủ một đêm là hết, anh cũng về phòng ngủ đi.
Cậu vội lãng tránh khi anh mở lời hỏi cậu về thuốc bôi cho mắt, làm phiền người khác nhiều rồi, cậu không muốn chuốt thêm rắc rối nữa.
-Mà...cậu đói không? Tôi đột nhiên muốn ăn gì đó, ăn cùng với tôi chứ?
Không thể từ chối, giờ đây cậu và anh đang trên bàn ăn, 2 đĩa salad, lặng lẽ ăn không nói câu nào vì vẫn còn ngại chuyện hồi sớm.
Anh thấy không khí có phần hơi lạnh lẽo, bèn chủ động lên tiếng trước:
-Cậu bao nhiêu tuổi?
-Tôi hả? Tôi 26, còn anh?
-27
-À, vậy tôi nhỏ hơn anh
Biết được tuổi tác rồi thì sau này cũng nên xưng hô cẩn thận một chút, xem như là phép lịch sự tối thiểu.
-Cứ gọi là Moon Junhui đi, tôi không rảnh bắt lỗi kính ngữ đâu!
-Còn cậu tên gì?
-À tôi là Myungho, Seo Myungho
-Ừ, ăn đi!
Cậu nghe vậy cũng không trả lời gì, chỉ lặng lẽ ăn tiếp. Ăn xong cả rồi thì anh bắt cậu dọn dẹp rửa chén, nhưng đâu dễ dàng.
-Tôi thấy chưa sạch, rửa lại đi
-Nè còn mùi đó, rửa lại!
-Một lần nữa
-Junhui à, anh kêu tôi rửa lại 5 lần rồi đó, tôi thấy nó đã sạch lắm rồi, soi được mặt tôi trong này luôn đây nè!
Cậu thấy như mình bị bốc lột sức lao động vậy, chà đĩa cũng mỏi nhừ hết cả tay mà vẫn cứ bắt người ta rửa tiếp, đồ hắc ám!
-Rửa nốt lần này thật sự sạch đi rồi tôi cho cậu đi ngủ
Anh vốn rất khó tính trong chuyện ăn uống, đặc biệt là bát đĩa ở nhà lúc nào cũng phải khô và sạch, nếu không là anh sẽ bỏ hết đống mà thay bộ mới khi cảm thấy bộ cũ đã dùng lâu, tránh việc vi khuẩn tích tụ.
Chính vì thế mà anh cũng dần có thói quen sưu tập bộ bát đĩa, xem nó như thú vui để thoả mãn căn bệnh OCD của mình.
-Nè, nhìn đi, sạch chưa ạ anh Junhui?
Myungho chìa 2 cái dĩa ra trước mặt anh, mệt mỏi báo cáo. Không ngờ có một ngày mình phải phục vụ một tên bị OCD như anh ta.
-Ừ được rồi! Cậu có thể đi ngủ, tôi vào phòng đây!
Nói rồi anh cũng quay ngoắt đi vào phòng, không day dưa thêm với cậu nữa. Cậu cũng mừng thầm vì đã xong nhiệm vụ, lết bản thân vào phòng rồi đánh một giấc thật sâu sau cả buổi tối lao động quần quật.
Anh cũng mệt mỏi mà dần chìm vào giấc ngủ, đầu vẫn còn nghĩ đến người nhỏ bên kia chắc đã ngủ. Cũng dễ thương!
Cả hai người từ xa lạ mà bất đắc dĩ giờ đây chung nhà, nhưng khác giường, giữa thành phố Seoul vội vã mà lại gặp nhau, không biết được sẽ còn có thêm nhiều chuyện ập đến.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com