Chương 38
“Được rồi, nhìn bên này nào.”
Tiếng máy ảnh vang lên ồn ào, Mark theo lời đạo diễn khẽ xoay người, nâng cánh tay của mình lên, trước ống kính mỉm cười xinh đẹp.
Mark đem sản phẩm quảng cáo đặt trên lòng bàn tay mình, nghiêng người tạo dáng.
“Lần này, coca cola lại cháy hàng vì anh rồi.” Santa mỉm cười, cúi đầu nhìn những bức ảnh trên màn hình ipad, trong lòng thầm cảm thán, Mark nhà mình sao lại lung linh đến như vậy.
Mark mỉm cười nhìn bản thân mình trong gương, không có quay đầu, để makeup artist chỉnh trang lại cho cậu một chút.
Lúc Mark tan làm, trời bên ngoài đã sớm chuyển màu. Cậu cùng Santa đi ra, chuẩn bị lên xe lớn về nhà.
“Phải rồi, em về trước đi, Juju đã nói chút nữa sẽ đến đón anh.”
Santa thầm cười trong lòng, đã rất lâu rồi mới lại thấy Mark rạng rỡ, vui vẻ như thế.
“Khi nào thì em mới được cùng anh về nhà như trước đây?”
Mark mím môi, không để tiếng cười thoát ra, bây giờ bộ dạng của cậu nhìn vào ai ai cũng nhận ra Mark đang rất hạnh phúc.
“Perth của em đâu?”
Santa nghe đến đây liền bực mình, chu môi trách móc
“Là Juju nhà anh bắt ép anh ấy tăng ca.”
Mark nắm lấy cánh tay Santa khẽ lay, “Thôi mà đừng giận, lát nữa về anh sẽ mắng anh ấy thay em.”
Dứt lời, tiếng nói phát ra từ phía sau lưng bọn họ truyền đến.
“Anh Mark, đợi một chút.”
Cả hai cùng quay đầu, nhìn thấy một thân ảnh nhỏ nhắn đang vội vàng chạy tới. Lúc cô ấy đến nơi, liền dừng lại thở hồng hộc, ngẩng đầu nhìn Mark mỉm cười.
“Em rất hâm mộ, thật sự rất hâm mộ anh. Anh Mark, chúng ta chụp một tấm ảnh có được không?”
Cậu đương nhiên không hề bài xích, cùng cô gái ấy chụp rất nhiều ảnh. Sau đó vui vẻ nhận lấy túi quà từ trên tay cô.
“Con mèo bông này là em tự tay may nó, nếu anh đặt nó ở phòng ngủ buổi tối sẽ có ánh sáng màu vàng nhạt phát ra rất đẹp.”
Đoạn cô gái rời đi, Santa ngắm nghía qua con mèo bông mà Mark mới vừa được tặng, có chút cau mày.
“Em lần đầu mới biết thú nhồi bông mà cũng có thể phát sáng.”
Mark cầm mèo bông ở trên tay, quả thật rất đẹp mắt và dễ thương. Lại còn là đồ fan tặng thế nên cậu lại càng thêm trân quý.
“Em nghĩ nên cất nó đi sẽ tốt hơn.”
Mark liền phản bác, “Đồ fan tặng anh mà, để ở phòng ngủ sau này nếu có dịp livestream cô bé ấy nhìn thấy được nhất định sẽ rất vui.”
Santa lại cảm thấy có chút không an toàn, “Làm sao biết được cô gái khi nãy có phải fan thật sự của anh hay không, rất nhiều vụ fan đặt máy quay trộm trong quà tặng, Mark, anh vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
“Anh biết rồi mà.”
Tản bộ được một lúc, cả hai đã đến nơi đỗ xe. Santa vẫy tay tạm biệt Mark, vẫn không quên nhắc nhở cậu mấy câu.
Xe Santa vừa lăn bánh, Junior cũng đã đến nơi.
“Quà của nhãn hàng sao?”
Junior dời mắt xuống nhìn túi đồ đặt bên cạnh cậu
“Là quà fan tặng.”
“Em không để Santa giữ sao, mọi lần đều như vậy mà.”
Mark đang lướt điện thoại bèn đặt xuống, lấy mèo bông từ trong túi ra cho hắn xem
“Em thấy nó rất dễ thương cho nên em muốn giữ.”
Junior liếc nhìn một cái, gật đầu, “Đúng là nó rất dễ thương.”
Mark khẽ cười, hắn lại nói tiếp, “Nhưng mà em cũng nên cẩn thận một chút.”
Thực ra, quà của fan tặng đương nhiên là không có idol nào là không thích. Chỉ là trước đây rất nhiều chuyện xảy ra ảnh hưởng đến danh tiếng idol chỉ vì họ bị xâm hại quyền riêng tư, bị đặt máy quay lén, tất cả đều từ những món quà mà fan tặng. Cho nên đa số các người nổi tiếng khi nhận được quà của fan ngoài mặt thì niềm nở thích thú, nhưng sau đó sẽ mang hết chúng đem cho trợ lý cất vào kho.
“Em biết rồi.”
Junior đỗ xe trước một tiệm bánh ngọt, gọi một phần cho cậu.
“Em sắp phải quay quảng cáo, cố gắng giữ cân như thế cuối cùng lại bị anh phá hỏng rồi.” Mark ngồi ở trong vừa bĩu môi lẩm bẩm vừa thưởng thức bánh kem chanh dây.
“Em như vậy là rất đẹp rồi, lại còn ép cân, giống như hồi xưa không nhìn thấy chút da thịt nào.”
Nhớ hồi đó, lần đầu tiên cậu được nhận đóng quảng cáo. Mark chỉ ăn khoai lang và trứng luộc suốt hai tuần, chạy bộ ba mươi phút mỗi ngày chỉ để siết cân, cuối cùng hình ảnh cậu lên truyền hình lại chỉ phát sóng đúng năm giây vỏn vẹn, hại cậu cả tháng sau đó phải truyền nước biển bởi vì không hấp thụ đủ dưỡng chất vào người.
“Vì em là người của công chúng, lên cân một chút liền bị fan rời bỏ ngay.”
“Em sợ bị bỏ lắm à?”
Động tác Mark dừng lại, quay đầu nhìn hắn, không hiểu trong câu nói ấy có hàm ý gì hay không.
“Anh tính bỏ em sao?”
Junior nhìn khuôn miệng chứa đầy bánh kem cùng cặp mắt dò hỏi hắn của cậu. Junior trong lòng chỉ thầm cười
“Nếu tôi bỏ em, em sợ không?”
Ngay lập tức, Mark liền xụ mặt, tâm tình không mấy vui vẻ, cảm thấy lòng mình bỗng nhiên bị đè nặng. Nếu như có một ngày hắn bỏ cậu, làm sao mà không sợ. Nhưng Mark đã yêu hắn nhiều như thế, nhất định không để hắn được rời đi.
“Anh đừng vớ vẩn nữa.”
Junior nhìn thấy sắc mặt không tốt của cậu, biết cậu sắp giận rồi, lúc xe dừng lại đèn đỏ, hắn liền vươn tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
“Tôi sẽ không bao giờ bỏ em, em đừng lo nhé.”
Mark cảm nhận được trái tim của mình đang đập liên hồi vì hắn. Chết tiệt thật, bộ dạng của hắn khi yêu đúng là giỏi làm cho con người ta ngày càng lún sâu vào hắn kia mà.
•
•
•
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com