Chương 36
Hôm nay thời tiết đặc biệt tốt, Hoàng Yến nổi hứng muốn ra ngoài đi dạo. Từ khi cái con người kia xuất hiện, khuấy động cuộc sống bình yên của nàng thì Hoàng Yến chẳng có giờ phút nào vui vẻ. Nhưng bởi vì hôm nay trời đẹp, với lại lâu rồi nàng không ra ngoài dạo nên không suy nghĩ nhiều mà bước chân ra khỏi nhà.
Nhưng vừa bước ra tới cổng Hoàng Yến liền muốn quay trở vô.
"Em muốn đi dạo sao??"
Jun Vũ vẫn như mọi ngày trực chờ sẵn trước nhà nàng. Nhìn cách ăn mặc của Hoàng Yến hiện tại, liền đoán được nàng muốn làm gì.
"Cô....!" Hoàng Yến tức nghẹn chỉ tay vào mặt Jun Vũ, nàng thật hận không thể chính tay giết chết cô.
"Tôi sao?? Em muốn đi dạo với tôi sao??"
Jun Vũ tự chỉ tay vào mặt mình, một chút tự ái xấu hổ cũng không có.
Hoàng Yến thở phì phò, nếu cãi nhau với Jun Vũ chắc chắn nàng không thể thắng. Thôi thì mặc kệ cô ta muốn làm gì thì làm. Nghĩ thế, Hoàng Yến bước chân nhanh rời khỏi.
Jun Vũ phía sau lén cười xấu xa, sau đó lon ton đuổi theo Hoàng Yến.
...
Hoàng Yến vừa đi vừa lén nhìn trộm ra phía sau. Jun Vũ vẫn đang đi theo phía sau nàng. Tuy rằng cô hơi phiền phức, cứ thích bám lấy nàng không thôi, nhưng ít ra cô vẫn biết điều không làm mất không khí yên tĩnh này, chỉ im lặng đi theo phía sau nàng.
Nàng cứ đi và suy nghĩ mà không để ý mình đang đi xuống gần mép đường, đầu óc cứ bay đi đâu, đến khi nghe thấy tiếng kêu của Jun Vũ, sau đó chính là một âm thanh xé gió.
"Hoàng Yến coi chừng kìa!!!"
Jun Vũ nhanh chân chạy đến, vươn tay kéo lấy tay Hoàng Yến. Nàng loạng choạng ngã về phía cô, cả người được bao bọc trong vòng tay của cô. Hoàng Yến ngơ ngác không biết gì, nàng bất động ở trong lòng ngực Jun Vũ, lắng nghe từng nhịp tim mạnh mẽ của cô, dường như cô đang rất lo sợ.
Jun Vũ ôm người trong lòng, vòng tay vô thức siết chặt hơn, lúc nãy cô thật sự rất sợ. Nếu lúc đó cô chậm thêm một chút, có phải bây giờ thứ cô đang ôm là cơ thể lạnh ngắt của Hoàng Yến chứ không phải con người vẫn mang hơi ấm như thế này.
Cái ôm của Jun Vũ càng siết chặt hơn, làm Hoàng Yến có chút khó chịu, nàng cự mình thoát ra, cô lập tức buông nàng ra, còn chưa kịp nói tiếng nào đã bị cô mắng.
"Em đi đứng kiểu gì thế, ra đường mà suy nghĩ lơ đãng, đèn còn xanh mà đã qua đường rồi. Nếu lúc nãy không có tôi thì bây giờ em đã nằm trong nhà xác rồi!!"
Bản thân không biết chuyện gì xảy ra, lại bị Jun Vũ mắng cho một trận, Hoàng Yến lập tức sinh ủy khuất, mắt long lanh nhìn cô.
Thấy nàng rưng rưng sắp khóc, Jun Vũ liền biết mình hơi nặng lời. Cô lúng lúng đưa tay muốn dỗ dành nàng.
"Xin lỗi... tôi không cố ý la em đâu..."
Hoàng Yến tức khắc gạt tay Jun Vũ đi, nàng uất ức nhìn cô, hét lên một tiếng rồi bỏ chạy.
"Tôi sống hay chết không liên quan đến cô!!!"
"Hoàng Yến!!!"
Jun Vũ gọi với theo, nhưng Hoàng Yến đã chạy rất xa. Lúc nãy do lo lắng mà sinh nóng nảy, không kiềm được lời nói đã làm cho nàng giận rồi.
Bây giờ thì hay rồi! Vừa có một chút khởi sắc, cũng tại cái miệng mà phá hỏng mọi thứ rồi. Jun Vũ tức điên, đứng giữa đường vò đầu bức tóc, những người đi ngang đều sợ hãi cách xa cô.
--------------------
Từ vụ việc hôm ấy, Jun Vũ cũng không còn thấy Hoàng Yến ra khỏi nhà nữa. Cho dù cô từ sáng sớm đứng trước nhà nàng đợi đến tối muộn, thì ngay cả cái bóng của nàng cô cũng không thấy.
Dường như lần này nàng nhất quyết tránh mặt cô rồi.
Nhưng Vũ Phương Anh cô là ai chứ?? Khó lắm mới tìm được nàng, trừ khi cô chết, thì cả đời này cô cũng không bỏ cuộc.
"Nguyễn Hoàng Yến, nếu em thích chơi trốn tìm thì tôi sẽ chơi với em!!! Lúc trước mất hết 5 năm để chờ em, thì bây giờ có thêm 5 năm hay 10 năm nữa tôi cũng cố đến cùng!!!"
Hoàng Yến đứng nép bên khung cửa sổ tầng 2 nhìn xuống. Jun Vũ dường như đã hạ quyết tâm, bây giờ cho dù nàng có tuyệt tình, thì con người đó chắc chắn vẫn bám lấy nàng không buông.
Hoàng Yến thở dài quay lại giường ngồi. Nàng suy tư nhìn ra bên ngoài, trong đầu nhớ lại chuyện lần trước.
Đúng là lúc đó nàng không chú ý, xém chút bị xe tông trúng, là Jun Vũ không màng nguy hiểm bảo vệ nàng. Vì chuyện đó, mà lớp phòng vệ trong nàng hoàn toàn bị cô đánh đổ, cô thành công trong việc đánh cắp con tim nàng lần nữa. Tuy nhiên Hoàng Yến vẫn còn vì chuyện quá khứ mà sợ hãi.
Con tim nàng đau, lý trí nàng không cho phép. Cho dù Jun Vũ lần này thật sự thành tâm thành ý, nhưng Hoàng Yến vẫn chưa có can đảm để đưa tay mình ra cho cô nắm.
Nàng vẫn là cần có thời gian để suy nghĩ, nàng không muốn có thêm một quyết định sai lầm nào nữa.
Bên trong không có động tĩnh, Jun Vũ thở dài, cả người không còn chút sinh khí. Cô mệt mỏi, ngồi bệt xuống đất dựa vào cổng nhà nàng, nhìn lên bầu trời bắt đầu chuyển mây đen.
"Không phải sắp mưa chứ??"
Jun Vũ đơ mặt phán một câu, vừa dứt lời, một cơn mưa lớn đổ xuống. Cô vội vàng bật dậy, cũng may ở đây có mái hiên, cũng đỡ ướt một chút.
Tuy nhiên không gian ở đây lại rất hẹp, rất nhanh cả người Jun Vũ đã ướt như chuột lột, cô run rẩy ôm lấy người, từng cơn gió lạnh thổi qua khiến cô không ngừng hắt hơi.
"Hoàng Yến... em còn không mau ra... thì tôi sẽ chết cóng đấy..."
Jun Vũ run lẩy bẩy thì thầm, cũng may là ông trời vẫn còn thương cô, rất nhanh sau đó Hoàng Yến đã cầm ô chạy ra.
"Cô không sợ chết sao??"
Nàng mở cửa, đưa ô che chắn cho Jun Vũ. Cô thấy nàng vẫn còn biết lo lắng cho mình, thì cười toe toét, cảm giác lạnh là thế nào cũng quên mất.
"Tôi biết em sẽ ra đây nên tôi không sợ!"
"Đừng nghĩ là tôi lo cho cô, tôi chỉ sợ cô chết trước nhà tôi thì tôi lại phải chịu trách nhiệm!!"
Hoàng Yến thật hết cách với Jun Vũ, nàng chán nản nhìn cả người cô ướt sũng, nhưng thần sắc lại vui hơn bình thường.
"Cô về đi, tôi không muốn có thêm chút rắc rối nào đâu!"
Nàng dúi chiếc ô vào tay Jun Vũ, tốt nhất là đuổi cô về trước khi con người mặt dày đó van xin nài nỉ nàng cho cô ta vào nhà.
"Em giúp người thì giúp cho chót đi! Có thể cho tôi vào nhà trú mưa không??"
Biết ngay mà! Bản thân nàng thật sự đi guốc trong bụng người kia.
"Vũ Phương Anh, cô có thể một giây phút không làm phiền tôi có được không?? Cuộc sống của tôi, từ khi có cô xuất hiện liền bị xáo trộn. Cô mỗi ngày đều xuất hiện quấy nhiễu sự riêng tư của tôi. Nếu bây giờ có biến mất, thậm chí từ nay về sau không xuất hiện trước mặt tôi nữa thì có lẽ tôi sẽ vui vẻ như 5 năm trước tôi rời khỏi Việt Nam đấy!!"
Hoàng Yến ức chế tuôn một tràng, nàng không biết nên làm gì với con người mặt dày này, nên chỉ còn cách nói ra những lời tuyệt tình nhất. Tốt nhất là để Jun Vũ đau lòng mà buông tha cho nàng.
Jun Vũ nhìn vẻ mặt đầy tức giận của Hoàng Yến, cộng thêm những lời nói sắc nhọn hơn dao của nàng đâm thẳng vào trái tim của cô. Cả người Jun Vũ trở nên vô lực, cây dù trên tay cô rơi xuống đất, Jun Vũ đứng dưới làn mưa, ánh mắt đau đớn bi thương nhìn Hoàng Yến vô tình quay người đi vào trong nhà.
Là cô sai sao? Là cô sai khi muốn có được tình cảm của nàng sao? Những gì cô làm suốt thời gian qua vì nàng đều vô nghĩa sao? Nàng nói, nàng muốn cô biến mất.. đó là điều nàng mong muốn nhất sao?
Vậy là cô đã thất bại rồi phải không?
-------------------
Đã gần một tuần Hoàng Yến không thấy Jun Vũ đứng trước cổng nhà trông ngóng nàng nữa. Trong đầu Hoàng Yến bắt đầu xuất hiện rất nhiều suy nghĩ.
Nàng nghĩ, có phải vì lời nói của nàng lần trước mà Jun Vũ thật sự bỏ cuộc hay không? Hay là cô vì dầm mưa mà đổ bệnh? Hoặc có thể cô nhất thời tức giận vì lời nói của nàng mà tạm thời biến mất, sau đó lại tiếp tục làm phiền mình?
Hoàng Yến cứ đi qua đi lại trong nhà, suy nghĩ ra rất nhiều tình huống, lâu lâu nàng lại nhìn ra bên ngoài trông ngóng cái gì đó. Trong lúc lơ đãng, bên ngoài lại vang lên tiếng chuông cửa, Hoàng Yến không nghĩ nhiều, trực tiếp chạy ra mở cửa.
"Jun Phạm????"
Nàng trố mắt nhìn chàng trai đã lâu rồi mới gặp lại. Hoàng Yến thắc mắc vì sao chỗ ở của mình cứ từng người từng người tìm ra được. Tuy nhiên trong lòng Hoàng Yến vẫn xuất hiện cảm giác thất vọng khi người nhấn chuông không phải là ai kia.
Còn Jun Phạm thì là nhìn Hoàng Yến đầy trách móc và giận dữ.
"Em cũng thật là giỏi đó Yến, còn bảo là sẽ liên lạc với anh! Vậy mà biến mất một lần tận 5 năm, bây giờ còn bắt anh qua tới đây kiếm em!! Em có xem người bạn này ra gì không hả??"
Hoàng Yến cười trừ cáo lỗi với Jun Phạm. Nàng đúng là có lỗi khi không liên lạc với anh, cũng tại nàng sợ anh sẽ nói chỗ của mình cho Jun Vũ biết, với cả lúc đáp máy bay, nàng vì ham vui mà cũng quên mất luôn người bạn này.
"Em xin lỗi mà, nhưng thật sự em rất nhớ anh đó!!"
Nàng cầu hòa, bước đến ôm Jun Phạm thể hiện sự nhớ thương của mình. Bản thân cũng như một người anh trai, Jun Phạm cũng không thể nào nổi giận với với Hoàng Yến. Hơn hết, anh cũng rất nhớ nàng. Jun Phạm cười xòa, đáp trả cái ôm của nàng.
.
.
Jun Vũ đứng ở một góc đau đớn nhìn cặp nam nữ đang đứng ôm nhau. Bàn tay cô vô lực buông bỏ đóa hoa mình cất công lựa chọn rất lâu, đôi mắt gợn sóng ngập nước, gương mặt từ lâu đã bị nước mắt thấm ướt.
Cô không ngờ bản thân dầm mưa một buổi lại đổ bệnh, hơn nữa nó còn kéo dài suốt một tuần. Và trong những lúc mệt mỏi đó, tiềm thức của cô cũng chỉ có mình Hoàng Yến, đến khi khỏe hẳn cũng chỉ có mình Hoàng Yến. Cũng mặc kệ bản thân vừa khỏe lại, chạy đi tìm cho nàng một bó hoa đẹp nhất.
Nhưng cô càng không ngờ, sau một tuần nhớ mong, lần đầu gặp lại Hoàng Yến lại là cảnh tượng đau lòng đến thế.
Trong lòng cô nghĩ, mình nên buông tay thật rồi.
Nàng đã cự tuyệt như thế, hơn nữa bên cạnh nàng đã có người khác.
Cô còn mặt dày bám lấy nàng làm gì?
Hoàng Yến, một lần nữa gặp lại em, tôi hy vọng mình có thể một lần nữa có được trái tim của em. Nhưng mà... trái tim em đã không ở đó, tôi còn gì nữa mà hy vọng?
Em mong tôi biến mất mãi mãi? Được. Từ nay về sau, tôi không làm phiền em nữa... Tôi trả lại cho em, những ngày bình yên em từng có.
Tạm biệt!
.
.
.
Hoàng Yến mời Jun Phạm vào nhà nghỉ ngơi, dĩ nhiên chàng trai của chúng ta lặn lội đường xa không khách sáo mà gật đầu. Hơn nữa còn đưa ra hình phạt bắt nàng kéo vali cho mình. Hoàng Yến cũng ngoan ngoãn mà chấp nhận.
Đến khi nàng chạm tay vào tay cầm, Hoàng Yến không hiểu lại có cảm giác ai đó nhìn mình, hơn nữa ánh mắt người đó rất bi thương, rất tuyệt vọng, trái tim nàng theo đó mà nhói đau. Nàng theo quán tính ngẩng đầu lên, nhìn mọi con đường ngõ ngách, nhưng không có điều gì bất thường. Hoàng Yến khó hiểu đưa tay lên ngực trái của mình, sau đó ngập ngừng đi vào trong cùng với cảm giác kỳ lạ.
Có phải bản thân đã bỏ lỡ điều gì?
TBC.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com