Tấm Gương Trong Phòng Vệ Sinh
Khi thành phố chìm trong giấc ngủ, và bóng tối tràn ngập khắp nơi, tôi mời bạn đến nghe câu chuyện sẽ khiến tim bạn đập mạnh, và ánh sáng không còn an toàn. Chào mừng đã tới câu chuyện của đêm nay...
Anh Tuấn là sinh viên năm hai, đi học về muộn sau một buổi làm thêm ở thư viện trường. Trời tối, khuôn viên vắng vẻ, chỉ còn vài bóng đèn vàng nhợt hắt xuống đường. Anh cần vào nhà vệ sinh công cộng gần cổng trường trước khi về nhà. Nhà vệ sinh nhỏ, cũ kỹ, có mùi mốc, ánh đèn nhấp nháy khiến không gian trở nên ma quái.
Tuấn bước vào, đẩy cửa sắt kêu cọt kẹt. Không gian yên tĩnh đến mức từng bước chân vang lên rợn người. Anh tiến đến bồn rửa tay, nhìn lên gương. Gương phản chiếu hình ảnh mình: khuôn mặt mệt mỏi, tóc rối, mắt mở to. Nhưng một điều khiến anh sững người: sau lưng mình, trong gương, có một người khác đang nhấn nước bồn cầu. Người đó cao gầy, mặt mờ nhạt, không phản chiếu thực tế trong phòng—bồn cầu bên cạnh trống trơn.
Tuấn quay lại, phòng hoàn toàn trống, không một bóng người. Tim đập nhanh, máu lạnh rịn xuống sống lưng. Anh cố gắng tự nhủ chắc là tưởng tượng. Nhưng khi nhìn lại gương, hình ảnh người lạ vẫn đứng đó, im lặng, tay nhấn nước bồn cầu, từng nhịp chậm rãi, đều đặn. Anh cảm giác không gian xung quanh co hẹp lại, bóng tối tràn ngập.
Anh bước ra, muốn bỏ chạy, nhưng tiếng bước chân nhẹ khẽ phát ra từ phía sau. Không ai cả, chỉ có hình ảnh trong gương. Anh cầm chặt tay nắm cửa, ánh mắt dán vào phản chiếu—người lạ vẫn đứng đó, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào anh, ánh sáng nhấp nháy hắt lên khuôn mặt mờ ảo, khiến tim anh gần như ngừng đập.
Tuấn thử nhấn bồn cầu bên ngoài, hy vọng gương sẽ phản chiếu lại đúng thực tế. Nhưng hình ảnh trong gương vẫn y nguyên: người lạ nhấn nước, rồi quay lại nhìn anh, nụ cười mờ ám hiện lên trên khuôn mặt vô hồn. Anh giật mình lùi lại, vấp vào bồn rửa, tay rơi mạnh vào sàn lạnh. Tiếng thở gấp vang lên, nhưng không phải của Tuấn. Anh nhận ra âm thanh từ đâu? Chỉ có gương, chỉ có người lạ trong phản chiếu, nhưng dường như hắn đang thở, đang sống, đang quan sát từng hành động của anh.
Anh cố chạy ra cửa, nhưng tấm gương như mở ra một cánh cửa khác. Trong phản chiếu, căn phòng kéo dài, các bồn cầu xuất hiện nhiều hơn, tất cả có người nhấn nước, tất cả hướng mắt nhìn anh. Tim Tuấn đập như muốn nổ tung, mồ hôi lạnh rịn khắp cơ thể. Bóng tối xung quanh đặc quánh, như muốn nuốt trọn từng bước chân anh.
Tiếng nước chảy từ các bồn cầu trong gương vang lên, hòa cùng tiếng thở nặng nề, tạo nên một bản nhạc kinh hoàng. Tuấn cảm giác bàn tay lạnh buốt chạm vào vai mình. Anh quay người, trống trơn. Nhưng trong gương, hình ảnh người lạ tiến lại gần, đôi mắt vô hồn, nụ cười lạnh lùng, tay giơ ra như muốn kéo anh vào trong phản chiếu.
Anh hét lên, chạy khắp phòng, từng bước chân vang lên, nhưng hình ảnh trong gương vẫn y nguyên, di chuyển theo anh. Mỗi khi anh nép vào bồn rửa, người lạ lại xuất hiện ngay sau lưng, nhấn nước chậm rãi, âm thanh vang vọng, khiến tim anh đập mạnh đến mức muốn vỡ.
Tuấn nhìn xuống sàn, máu lạnh rịn ra từ kẽ gạch, như có bàn tay vô hình xé da thịt anh. Hình ảnh người lạ trong gương giờ không chỉ nhấn nước bồn cầu, mà tiến sát anh hơn, đôi mắt hút cạn ánh sáng xung quanh, kéo anh vào thế giới phản chiếu. Anh cố ném một chiếc gương nhỏ bên cạnh, nhưng nó văng trở lại, nằm ngay trước mặt, phản chiếu đúng hình ảnh người lạ, không một thay đổi.
Tiếng bước chân, tiếng nước chảy, tiếng thở, tất cả hòa vào nhau, tạo nên không gian rùng rợn. Tuấn không còn khả năng chạy, không còn khả năng hét. Anh cảm giác cơ thể bị hút vào tấm gương, bóng tối từ phản chiếu bao trùm, tay người lạ trong gương chạm vào vai anh, lạnh buốt, kéo anh gần hơn.
Một tiếng động lớn vang lên: tấm gương rung lắc, hình ảnh trong đó cười lớn, máu rỉ từ mắt người lạ, nhỏ xuống sàn, hòa cùng máu lạnh từ cơ thể Tuấn. Anh cố gắng chống lại, nhưng lực hút mạnh đến mức anh ngã nhào vào gương, phản chiếu bao trùm toàn thân, kéo anh vào một chiều không gian khác, nơi bồn cầu nhấn liên tục, bóng người vô hồn lặp đi lặp lại vô tận.
Tiếng nước chảy, tiếng thở, tiếng cười hòa vào nhau như bản nhạc quái dị. Tuấn không còn thấy ánh sáng, không còn thấy phòng vệ sinh công cộng, chỉ còn hình ảnh người lạ nhấn nước bồn cầu quanh anh, ánh mắt trống rỗng, tay giơ ra, kéo anh vào cõi phản chiếu. Máu me rỉ khắp cơ thể, mùi sắt lạnh khét lẹt tràn ngập, anh hét lên nhưng âm thanh biến mất, hòa vào bản nhạc quái dị của không gian khác.
Cả đêm, tấm gương nhấp nháy ánh sáng ma quái, phản chiếu hình ảnh vô tận của người lạ, bồn cầu nhấn liên tục, tiếng thở, tiếng cười, tiếng nước vang vọng. Tuấn không còn khả năng thoát, cơ thể bị phản chiếu chiếm lấy. Mọi bước chân, mọi nhịp tim, mọi chuyển động đều nằm trong thế giới của gương, nơi người lạ nhấn nước bồn cầu, nụ cười vô hồn luôn hướng về anh.
Sáng hôm sau, sinh viên dọn vệ sinh phát hiện nhà vệ sinh công cộng trống trơn, không một dấu vết của Tuấn. Tấm gương vẫn treo đó, bình thường, nhưng khi nhìn vào, những người tò mò thấy hình ảnh một người nhấn nước bồn cầu, mắt trống rỗng, nụ cười mờ ám, như mời gọi họ bước vào cõi phản chiếu. Máu me và tiếng thở biến mất, chỉ còn lại sự im lặng ma quái và nỗi ám ảnh dai dẳng: ai nhìn vào gương sẽ thấy kẻ đứng ngay sau lưng mình, nhấn nước bồn cầu, và không thể thoát...
Câu chuyện đã khép lại, nhưng những hình ảnh ám ảnh vẫn in đậm trong tâm trí bạn. Hẹn gặp lại vào 12 giờ khuya mai, nơi bóng tối còn sâu hơn, những tiếng thở còn gần hơn...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com