5
Mọi chuyện bắt đầu từ rất lâu trước khi trời mưa.
Chỉ là Keonho vẫn chưa nhận ra mà thôi.
Keonho luôn để ý đến Seonghyeon.
Không phải theo cách lộ liễu, không giống như kiểu mọi người để ý ai đứng đầu lớp học, hay ai ồn ào nhất trong giờ ra chơi. Seonghyeon không ồn ào. Cậu ấy bước qua hành lang như một nốt nhạc nhẹ trong một bản nhạc ồn ào, rất dễ bị bỏ lỡ nếu bạn không thực sự lắng nghe.
Nhưng Keonho vẫn luôn chú đến.
Anh để ý cách Seonghyeon vén tóc ra sau tai khi đọc sách, hay đôi khi cậu mỉm cười với điều gì đó mà chẳng ai khác nhìn thấy. Kiểu cười hiện ra rồi biến mất rất nhanh, như một bí mật mà chỉ có ánh nắng mặt trời mới giữ lại được.
Lúc đó, những khoảnh khắc ấy chẳng mang ý nghĩa gì. Hoặc có lẽ đã có rồi, chỉ là anh chưa đặt tên cho nó thôi.
Anh nhớ lại lần đầu tiên chạm mắt với Seonghyeon.
Hôm đó là sau giờ học, hầu hết mọi người đã về. Keonho đang lơ đãng, đầu đầy bài tập và tiếng mưa đập vào cửa sổ. Anh ngẩng đầu lên và thấy Seonghyeon đứng đó, ở phía cuối lớp, nhìn anh như thể anh không nên bắt gặp ánh mắt đó.
Và trong khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi ấy Keonho cảm thấy có điều gì đó thay đổi.
Có gì đó rung động trong anh.
Rồi ai đó gọi tên anh và Seonghyeon vội vàng quay đi rất nhanh.
Anh không nghĩ mình sẽ được ghép đôi với Seonghyeon.
Khi cô Kim đọc đến tên, Keonho gần như suýt bật cười thành tiếng không phải vì buồn cười, mà vì anh cảm thấy có điều gì đó được sắp đặt mà anh không thể chứng minh.
Rồi đến buổi học nhóm đầu tiên ở thư viện. Seonghyeon ngồi đó, cẩn thận và yên lặng, bờ vai cậu hơi căng cứng như thể lúc nào cũng sẵn sàng xin lỗi.
Ban đầu Keonho nghĩ có lẽ cậu ấy không thích mình. Nhưng rồi anh thấy Seonghyeon khẽ bối rối khi tay họ lướt qua cùng một tờ giấy, thấy giọng cậu ấy mềm mại khi trả lời.
Anh nhận ra đó không phải là sự khó chịu. Đó là sự sợ hãi hoặc có khi là điều gì đó nhẹ nhàng hơn, rụt rè hơn.
Và điều đó khiến Keonho muốn đối xử với cậu ấy dịu dàng hơn nữa.
Anh nghĩ về ngày trời mưa nhiều hơn anh tưởng.
Seonghyeon đã đưa ô cho anh mà không hề do dự, đôi mắt lảng tránh nhưng giọng nói lại vững vàng. Vai họ chạm vào nhau khi chạy trốn khỏi cơn mưa và mỗi giọt mưa rơi xuống đều như đang đánh thức điều gì đó.
Anh nhớ mái tóc Seonghyeon dán vào trán, nhớ tiếng cười khẽ bật ra khi hai người suýt trượt chân, và hơi ấm còn vương lại ngay cả sau khi cả hai đã đứng dưới mái hiên.
Keonho vẫn chưa chắc khoảnh khắc đó có ý nghĩa gì. Nhưng mỗi lần nghĩ về nó, lồng ngực anh lại nghẹn ngào như thể cơn mưa ấy chưa bao giờ tạnh.
Vài tuần sau, anh nhận ra mình quan tâm quá nhiều thứ.
Cách Seonghyeon nhai đầu bút khi đang suy nghĩ.
Cách cậu nghiêng đầu khi đọc thứ gì đó buồn cười một cách lặng lẽ.
Cách cậu lắng nghe khi anh nói kể cả khi những lời nói ấy chẳng quan trọng.
Đôi lúc, Keonho nhìn Seonghyeon và tự hỏi phải làm gì để trở thành người mà Seonghyeon không phải né tránh.
Thỉnh thoảng, anh bắt gặp ánh mắt cậu nhìn lại, và thắc mắc ấy lại biến thành hy vọng.
Anh không biết ranh giới giữa “nhận ra” và “mong muốn” đã mờ nhạt đi từ khi nào.
Có lẽ là khi Seonghyeon lần đầu tiên cười, nụ cười thật sự, trong một lần gặp gỡ.
Có lẽ là khi Keonho nhận ra mình muốn trở thành lý do khiến nụ cười ấy xuất hiện lần nữa.
Dù là thế nào đi chăng nữa thì giờ đây cũng đã quá muộn rồi.
Bởi vì mỗi khoảnh khắc đều đã trở thành ký ức và mỗi ký ức là một lời thú nhận lặng lẽ mà anh chưa bao giờ nói thành lời.
Đêm hôm đó, nằm trên giường, Keonho nhắm mắt lại và nghĩ về cái tên Seonghyeon như một lời cầu nguyện thầm kín.
Anh không biết liệu Seonghyeon có bao giờ biết được anh đã tìm thấy bao nhiêu ý nghĩa trong những điều nhỏ nhặt nhất hay không, trong từng khoảng khắc, từng ánh nhìn, từng khoảng trống giữa các câu chữ.
Nhưng có lẽ vào một ngày nào đó, anh sẽ nói ra cho cậu ấy biết.
Một ngày nào đó, anh sẽ thôi giả vờ rằng những khoảnh khắc ấy chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com