Lấy bối cảnh Liyue vài tháng sau khi Đế Quân rời bỏ nhân gian, Thất Tinh tuy đã trải qua giai đoạn khó khăn khi đột ngột phải tiếp quản quá nhiều công việc mà trước nay thuộc về Đế Quân, nhưng đối với Ngọc Hành Tinh Keqing, thì công việc không bao giờ kết thúc. Sau nhiều tháng tự rèn giũa bản thân, cô đã học được nhiều điều, nhưng cũng vướng phải một rắc rối lớn - có lẽ là lớn nhất cuộc đời cô - Zhongli, vị tiên sinh học rộng hiểu nhiều ở Vãng Sinh Đường.
Cô trước nay không muốn tìm hiểu quá kĩ về ai, nếu người đó không thực sự muốn chia sẻ, nhưng lần này là ngoại lệ.
--- Truyện chỉ được đăng tải trên AO3 và Wattpad. https://archiveofourown.org/works/34910566
Tác giả: W Tòng TinhThể loại: đam mỹ, NP, viết theo ngôi thứ nhất, hài hước, sắcĐộ dài: 70 chươngVăn án:Lúc ba tôi giới thiệu cho tôi người phụ nữ sắp trở thành mẹ kế của mình trên bàn ăn, tôi chẳng thèm quan tâm đến ông ta.Thực ra tối qua tôi nằm mơ.Trong mơ là ba tôi tìm cho tôi một bà mẹ, mua 1 tặng 1, tôi được khuyến mãi thêm một thằng anh.Nhưng câu chuyện không chỉ đơn giản là tôi có thêm một bà mẹ với một thằng anh như vậy.Trong mơ, có người nói cho tôi biết, tôi thật ra là thằng em kế vừa đĩ vừa xấu xa độc ác của nhân vật chính tiểu thuyết.-------Lưu ý:Truyện chưa có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không reup dưới mọi hình thứcBản dịch chỉ đúng 60 đến 70% vì con editor không biết tiếng Trung =))…
Thể loại chuyện ở đây không còn gì mới mẽ nữa, cụ thể là xuyên không từ sát thủ trở thành hoàng hậu thôi nó rất bình thường. Nhưng quan trọng là chi tiết truyện làm nó khác thường. Những con người tốt ở đây điều tìm được hạnh phúc của mình, dù nếm trải không ít khó khăn, kẻ ác thì kết cục bi thảm. Trích dẫn lời nói của nữ chính: " Hận ư sao ta phải hận bọn họ chứ, không nhờ bọn họ thì ta đâu đến được đây, không ngờ bọn họ thì sao ta lại có trượng phu tốt như vây, chung quy ta nên cảm ơn họ vì đã phản bội ta".Vui lòng không chuyển ver khi chưa xin phép.…
Tác giả:Dạ MạnThể loại: Hiện đại, HE Số chương: 79 chương Convert: Ngocquynh520Editor: Nhóm Edit Diễn Đàn Lê Quý ĐônNguồn:Diễn Đàn Lê Qúy ĐônGiới thiệu:Khương Hiểu sắp tốt nghiệp đại học, lại mang thai ngoài ý muốn, ba của đứa bé là Chu Tu Lâm. . . Đây là ước vọng tuổi mười tám của cô! Nhưng khi ước muốn biến thành sự thật, cô chỉ muốn giả chết. . . Chu Tu Lâm nhìn bản báo cáo kiểm tra sức khoẻ ở trên bàn, rất lâu mới ngẩng đầu lên: "Khương Hiểu, em có ý kiến gì không?" Khương Hiểu ngơ ngác nhìn anh, đôi mắt lóng lánh màn sương. Chu Tu Lâm đưa tay dụi dụi mắt: "Vậy thì kết hôn đi." Khương Hiểu nhíu mày: ". . . Nhưng mà anh không thích em, sao lại muốn kết hôn chứ?"Chu Tu Lâm nhìn cô, chậm rãi nói: "Em không muốn đứa bé à?" Khương Hiểu cúi đầu không trả lời câu hỏi này của anh. - - - - - - Một ngày kia, trong lúc say rượu, Chu Tu Lâm đã thốt ra một câu: "Nếu tôi không có cảm giác với em, em có thể ngủ với tôi sao?"Đây là truyện mình thích nhưng wattpad ko ai up full nên mình up để tiện đọc nha!!!…
Tác phẩm: Trùng sinh các chủ có bệnh Tác giả: Thời Vi Nguyệt ThượngThể loại: Trùng sinh, giang hồ ân oán, tình hữu độc chung, trung khuyển ôn nhu trùng sinh thụ X phúc hắc ốm yếu công, HE.Tình trạng bản raw: 156 chương chính văn và 11 phiên ngoạiNhân vật chính: Cố Lưu Tích, Văn Mặc Huyền | Phối hợp diễn: Nhiễm Thanh Ảnh, Tô Nhược Quân, Tiêu Mộng Cẩm...Editor: Sayuri(Xem thêm tại: https://sayurihuynh.wordpress.com/2017/01/07/trung-sinh-cac-chu-co-benh-thoi-vi-nguyet-thuong/)…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…