8
Bất mộ (8)
Châu Kha Vũ vươn tay ôm Lực Hoàn, để cho anh nằm sấp trên người mình, rõ ràng vừa uống một cốc nước to mà giờ phút này vẫn cảm thấy khát khô cả họng, cậu vô thức liếm môi một cái, dịu dàng hỏi: "Lực Hoàn thích hôn hôn sao?"
"Lúc hôn hôn, dễ chịu."
Vừa dứt lời đã bị đôi môi mềm mại ẩm ướt của Châu Kha Vũ chặn lại, đầu lưỡi vừa ướt vừa nóng nghiền qua môi lưỡi anh một vòng. Lần trước Lực Hoàn không bị hôn sâu như vậy, nên lần này chỉ biết phát ra tiếng "ưm a". Châu Kha Vũ buông anh ra. để anh thở một chút, cậu lần theo khóe môi anh mút mát, cái tay đang ve vuốt trên lưng anh cũng bắt đầu trượt dần xuống phía dưới.
"Đưa lưỡi ra cho em xem nào."
Lực Hoàn rất nghe lời, nghe lời đến mức làm Châu Kha Vũ phát cáu, Châu Kha Vũ lật người đè Lực Hoàn dưới thân, ngậm mút đầu lưỡi non mềm ẩm ướt của anh. Liếm mút một hồi lại bắt đầu dùng sức hôn anh, Lực Hoàn rên rỉ dùng tay đẩy cậu ra, thế nhưng Châu Kha Vũ vẫn không hề động đậy, cuối cùng tay anh chỉ có thể treo trên cổ cậu.
Cả căn phòng trống rỗng chỉ nghe được tiếng nước phát ra từ môi lưỡi mút mát, quả thật khiến cho Châu Kha Vũ nghe mà đỏ bừng hai tai, dù vậy cậu vẫn là lần tay vào bên trong áo thun của Lực Hoàn. Vừa định sờ lên thì đã bị anh vật qua một bên giường.
"Nước sôi rồi." Lực Hoàn quệt môi mình, sau đó chạy đi nhìn ấm nước.
"Này." Châu Kha Vũ muốn đưa tay giữ anh lại cũng không được, người kia chạy còn nhanh hơn cả thỏ.
Châu Kha Vũ như oán phụ nằm trên nệm nhìn chằm chằm Lực Hoàn một hồi, có thể là máu dồn xuống nửa thân dưới khi nãy đang từ từ quay về đầu, cậu đột nhiên nhớ ra Lực Hoàn vốn chẳng hiểu chuyện gì, mình lừa hôn anh đã là sai lắm rồi, sao còn có thể nghĩ đến chuyện khác. Thế nhưng là cảm giác khi hôn đồ ngốc kia tuyệt vời quá, cậu lại không nỡ dừng lại. Còn chưa nghĩ rõ ràng mọi chuyện thì đã mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau Châu Kha Vũ vừa tỉnh lại liền thấy cả người đau nhức ê ẩm, thế nhưng vẫn cố gắng đi làm đúng giờ, bà chủ nhìn cậu bé lọ lem ngày hôm qua sáng nay đã biến thành một anh chàng đẹp trai thì vui vẻ cười tít mắt.
Trong siêu thị quả thật có rất nhiều việc vặt, chỉ chuyển hàng với kiểm đếm lại thôi cũng đã hết nửa ngày, Châu Kha Vũ trước nay chưa từng làm lao động chân tay, cũng không thích rèn luyện sức khỏe nên khi làm việc này có chút khó khăn. Ngay khi cậu vừa ngồi xuống nghỉ ngơi thì đã thấy Lực Hoàn đến tìm mình. Châu Kha Vũ trải qua ngày hôm qua thì đã có kinh nghiệm, cậu nhắc Lực Hoàn phải mang thêm nhiều nước hơn để uống, dù sao thì mua nước bên ngoài cũng rất đắt.
Lực Hoàn nghe lời nấu một nồi nước to để nguội, sau đó rót vào bốn cái chai, anh đưa cho Châu Kha Vũ hai chai, mình cũng cầm theo hai chai.
Lúc sáng vì vội đi làm nên Châu Kha Vũ cũng không để ý thấy Lực Hoàn lấy đâu ra một cái túi nhìn trông rất kỳ quái, hai chai nước được anh nhét hai bên, giống hệt một cái bệ phóng tên lửa nhỏ đặt trên lưng.
Lực Hoàn nhìn thấy Châu Kha Vũ nhìn chằm chằm vào cái túi của mình thì hào phóng đưa cho cậu, "Kha Vũ, uống nước đi."
Vừa nói xừa xoa đầu Châu Kha Vũ, hình như tóc cậu đã mượt hơn trước một chút, vừa trơn vừa mềm sờ rất thích, Lực Hoàn xoa xoa cũng có chút nghiền.
Châu Kha Vũ kéo tay anh xuống, thừa dịp xung quanh không có người mà khẽ hôn lên tay anh, "Anh mà xoa nữa là em hói thật đấy."
"Lực Hoàn đến rồi à?" Bà chủ kiểm hàng xong đã quay về, nhìn hai người nói chuyện với nhau thì cảm thán, "Vẫn là có hai người ở cạnh nhau thì tốt hơn thật, nhìn Lực Hoàn vui hơn trước bao nhiêu."
"Kha Vũ, Kha Vũ, tốt lắm." Lực Hoàn lại bắt đầu vui vẻ khoe khoang, chỉ là vì lắp bắp nên nói mãi không xong.
Châu Kha Vũ nghỉ ngơi một hồi cũng thấy hơi ngại ngùng, vậy nên lại đứng dậy đi làm tiếp.
Kết thúc ngày hôm nay bà chủ cũng cảm thấy rất hài lòng, có người làm việc lại còn có Lực Hoàn nói chuyện phiếm với mình, nhìn công việc đã ổn liền để hai người tan làm, chính cô cũng chờ chồng mình đến đón.
"Về nhà luôn hả?" Châu Kha Vũ vừa ra cửa liền hỏi Lực Hoàn.
"Đi qua chợ, nhặt rau."
"Hôm nay không phải nhặt nữa."
"Nhưng, sẽ đói."
"Hôm nay chúng ta có tiền rồi, đi mua đồ ăn đi, không cần nhặt nữa." Châu Kha Vũ đổi tay cầm đồ, dùng tay còn lại dắt Lực Hoàn, Lực Hoàn lại trốn đi không cho cậu nắm tay.
"Anh sao vậy!" Châu Kha Vũ vì anh tránh tay mà nổi giận.
"Hôm nay, có người nói anh, bẩn." Lực Hoàn hơi tủi thân, "Không bẩn mà, anh, anh, rửa tay rồi."
"Hôm nay em hôn cũng đã hôn rồi còn bẩn với sạch gì nữa." Nói xong liền kéo tay Lực Hoàn qua, mười ngón đan chặt, "Bọn họ mới bẩn."
Chờ khi đi đến khu chợ nhỏ gần đó thì hầu như mọi người đã dọn hàng về hết, chỉ còn lác đác vài sạp hàng.
"Anh chưa từng, mua đồ ăn." Lực Hoàn nói với vẻ lo lắng.
Mặc dù Châu Kha Vũ cũng chưa từng mua thế nhưng cậu vẫn khá là tự tin, nghĩ mua đồ ăn thì có gì mà khó, còn lên kế hoạch mặc cả này nọ để thể hiện ra năng lực ưu tú của mình trước mặt Lực Hoàn.
Cậu hắng giọng một cái rồi đi thẳng đến chỗ một dì bán rau.
"Đây là rau gì ạ."
Dì đó ngẩng đầu nhìn cậu một cái, đáo, "Rau cải cúc."
"Giá sao vậy dì?"
"Một đồng, cậu lấy mấy cân."
Châu Kha Vũ cảm thấy mới chỉ hỏi hai câu thì không thể hiện được tính chuyên nghiệp của mình, thế là lại hỏi tiếp, "Rau này có phun thuốc không?"
Dì bán rau có lẽ là bực mình vì chưa bán hết hàng, bị hỏi hoài mà bực bội, "Không có, muốn ăn thì về tự phun vào."
Lực Hoàn ghé vào tai Châu Kha Vũ nói, "Hay là, chúng ta, đi nhặt đi."
Châu Kha Vũ bị Lực Hoàn dắt đi mà trong lòng nghĩ xấu hổ chết mất thôi, may sao Lực Hoàn ngốc nghếch nên không chê cười cậu. Cuối cùng họ vẫn là mua đồ ở một sạp rau khác, Lực Hoàn cảm thấy trải nghiệm khi đi mua thức ăn cũng rất tốt, còn giơ ngón tay cái khen Châu Kha Vũ.
Tối đến ăn cơm xong họ lại đi ngủ sớm như cũ, ngày hôm nay Châu Kha Vũ vẫn chưa buồn ngủ nên cậu nằm chơi một khối rubik do Lực Hoàn mang về cho mình.
Vừa mới chớm buồn ngủ thì đã bị tiếng mơ ngủ của Lực Hoàn đánh thức.
"Lực Hoàn? Lực Hoàn?" Châu Kha Vũ nhấc Lực Hoàn lên một chút rồi gọi tên anh.
Lực Hoàn dường như đang mơ phải ác mộng, anh vung vẩy tay chân một hồi mà vẫn không thể tỉnh lại được.
Châu Kha Vũ bị anh dọa sợ, chỉ có thể không ngừng xoa đầu rồi lại gọi tên anh, để tự anh tỉnh dậy.
Sau khoảng năm phút, cuối cùng Lực Hoàn cũng mở mắt ra mê man nhìn Châu Kha Vũ, anh giống như không nhớ ra cậu là ai.
Lực Hoàn mở to mắt rồi nằm xuống một hồi, sau đó mới bắt đầu phản ứng lại rồi sà vào trong lòng Châu Kha Vũ. Anh ngoan ngoãn gối đầu lên vai Châu Kha Vũ, mái tóc rối bông của anh vương lên chóp mũi cậu, có mùi thơm của xà phòng, Châu Kha Vũ dùng tay vuốt lưng anh.
Châu Kha Vũ cảm thấy lòng mình như mềm xuống, bị Lực Hoàn chọc ra một cái hố. Giọng điệu cũng dịu dàng chưa từng thấy.
"Lực Hoàn, đừng sợ, em đây rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com