Chương 16: Gang tấc
Vương Tuấn Khải vào khoảnh khắc nhận ra kẻ bị đè phía dưới là Kiều Tư Viễn, liền như phát rồ mà liên tiếp đánh về phía ác thú.
---------------------------------
Hỗn chiến hai ngày ba đêm, các thần vệ hầu như đã bỏ mạng hết, vài người còn lại bị thương, nhưng may mắn thoát khỏi tầm công kích của con ác thú, lê lê lết lết không biết bao lâu mới về được đến Băng điện. Vương Nguyên ở lại giao đấu với nó, để thu hút sự chú ý của nó, nếu như tất cả cùng bỏ chạy thì sẽ chẳng một ai thoát được. Con ác thú trừ khi giết đến xung quanh không còn một ai nó mới hả dạ. Tuyết rơi ngày một dày hơn, mặt đất sẽ lún xuống, cho nên Vương Nguyên phải đổi chiến thuật sang đánh trên không. Tuy thế, ác linh Bạch Mã có thể bay, đánh trên không cũng chỉ cầm cự được một ngày một đêm, rồi không thể đánh tiếp được.
Các thần vệ đương nhiên không phải binh lính tinh nhuệ, cầm cự được mấy ngày đã là giỏi lắm rồi, đổi lại nếu là binh lính tinh nhuệ thì có lẽ cũng chỉ cầm cự được thêm hai ngày chứ không nhiều. Kiều Hán Chương không rõ là quá tin tưởng Vương Nguyên hay muốn làm khó y mà lại làm thế. Cũng chính vì quân lực ít ỏi và không thể trông cậy vào bọn họ quá nhiều nên y mới phải tính toán thời cơ kĩ lưỡng đến từng tích tắc, thế mà không liệu được con ngựa kia vừa mò ra khỏi hang đã nộ khí xung thiên.
Rõ ràng là có gì đó không đúng, vấn đề ở đây là tại sao ác linh Bạch Mã lại phát cuồng như thế.
Không chiến tiêu hao quá nhiều, linh lực của Vương Nguyên đã gần như cạn hết, chỉ có thể dựa vào năng lượng vốn có của cơ thể để giao đấu. Y nắm chặt Bích Ảnh trong tay, cẩn thận truyền chút linh lực ít ỏi còn lại vào mũi kiếm, lao lên đâm một phát vào đùi con ác linh Bạch Mã, quả nhiên, con ác thú liền rú lên một tiếng xé trời, khuỵu một chân xuống. Cứ tưởng đảo nguy thành an, nhưng khi y vừa triệu kiếm về, nó lại trông như không có chuyện gì xảy ra mà lồng lên, phun ra một luồng khí sắc bén. Vương Nguyên nhanh chóng tránh được, luồng gió đập thẳng vào vách núi phía sau, nổ ầm một tiếng, tạo thành một khe nứt rõ rệt. Mấy cái cây mọc tung lung trên vách núi bị cắt đứt, đổ xuống nghe rào rào.
Vương Nguyên chấn kinh, tìm cách chạy trốn.
Nhưng nơi này là thung lũng sâu, phía trên tuyết rơi rất dày, linh lực còn sót lại của y không đủ để bay lên được. Cứ bay được một chút thì lại bị tuyết đọng trên người nhấn xuống. Y cố gắng chạy càng xa cái hang của nó càng tốt, nhưng đã xa đến thế rồi mà con ác thú vẫn đuổi theo, cơ hồ bám theo sát gót.
Ác linh Bạch Mã xác định được hướng đi của y, đôi mắt đỏ ngầu sáng rực lên lao tới, hai vó trước vồ lấy, đè nghiến Vương Nguyên xuống mặt tuyết dày. Mặt tuyết bị đè xuống thành một cái hố hình người, lớp tuyết dày phía trên bị lở xuống, lấp cả lên mặt y.
Y cố gắng ngẩng đầu lên thật mạnh, ho một trận, lúc mở mắt ra thì đã thấy con ác linh kia mắt đỏ sáng rực nhìn mình, miệng thở phì phò, chuẩn bị phun ra một luồng gió sắc như đao.
Tâm nghĩ, lẽ nào còn chưa đợi được tiếp viện mà y đã phải bỏ mạng tại nơi này? Vương Nguyên không cam lòng, nhưng lại bất lực giãy giụa trong vô vọng.
Có sự phòng bị, gọi là thử thách. Vượt khỏi dự liệu, gọi là hiểm nguy.
Khóe mắt Vương Nguyên rịn ra chất lỏng trong suốt, y tự lừa mình cho rằng đó là tuyết tan, nhưng sống mũi cay cay là thật, tim đập liên hồi là thật, không thể lừa mình dối người thêm nữa.
.
Lúc Vương Tuấn Khải tới nơi, chỉ thấy trên mặt tuyết là những dấu chân lung tung loạn xạ đã sắp bị những bông tuyết mới rơi xuống xóa mờ, cùng với dấu chân ngựa xen lẫn. Gần đó là một cửa hang to, bên trong đen ngòm không có sinh khí, bên ngoài có thể nhìn thấy xác của một vài thần vệ sắp bị tuyết lấp vùi. Hắn có dự cảm không lành, đột nhiên lại ngửi thấy một mùi hương kì lạ.
Mùi hương này là của Hỏa Quốc, rất quen thuộc. Ánh mắt hắn dừng lại ở trước cửa hang, có một nắm tuyết có màu nâu đen bẩn bẩn, lẫn với bụi đất trong hang, nhìn thì không khác gì một nắm tuyết bẩn bình thường, nhưng rõ ràng nó có mùi lạ.
Không chỉ có một nắm tuyết này, hầu như khắp cửa hang đều có mùi ấy.
Bỗng hắn nghe một tiếng "rầm" rất lớn, đất trời rung chuyển, chưa kịp nhìn xem có chuyện gì xảy ra đã phải lăn xả sang một bên để tránh cành cây rơi xuống. Hắn đưa tay nâng vành nón rơm đọng đầy tuyết, ngẩng đầu lên liền thấy trên vách núi cao cao đằng xa kia là một vết chém hằn sâu rõ rệt, trông cực kì dọa người.
Dường như phải là một thanh đao khổng lồ mới có thể chém ra cái vết đó. Từ khoảng cách này mà vẫn có thể nhìn rõ.
Viêm Thiết của Hỏa Thần Vương hắn, dùng hết toàn lực chắc cũng có thể chém ra vết ấy. Nhưng Bích Ảnh của Kiều Tư Viễn, thì hắn không nghĩ y có thể.
Vương Tuấn Khải không do dự lao về phía trước, lòng dâng lên một nỗi sợ không tên, trực giác mách bảo, lần này có chuyện chẳng lành.
Khi tiếp cận được nơi xảy ra hỗn chiến, hắn không thấy Kiều Tư Viễn đâu cả, chỉ thấy một con ác linh Bạch Mã khắp người tỏa ra luồng khí trắng đen đan xen quỷ dị. Nó đang đứng, mắt đỏ ngầu nhìn xuống đất, miệng thở phì phì.
Vương Tuấn Khải nhíu chặt đầu mày, phát hiện hình như hai chi trước của con ác thú đang đè lên cái gì đó, tạo thành một cái hố, tuyết ở trên mặt đất bị trượt lở xuống cái hố đó.
Hắn vội vã lao tới, khi còn cách con ác thú tầm hai trượng, hắn bỗng thấy từ dưới cái hố có người đang cố gắng gượng dậy.
Mái tóc bạch kim quen thuộc rối bời, tóc mai dính sát vào sườn mặt, Kiều Tư Viễn cố gắng lắc đầu để hất văng bụi tuyết trước tầm mắt y. Hai vai bị chi trước ác linh Bạch Mã đè chặt, tay bị tuyết vùi lên, không thể cử động nổi.
Vương Nguyên gắng gượng ngước dậy, khóe mắt mờ sương nhìn thấy phía xa sau ác linh Bạch Mã có một bóng người đang chạy tới, mặc đồ màu trắng, đội một cái nón rơm phủ trắng tuyết, phảng phất như ảo ảnh, lúc nổi lúc chìm, lúc chân thực, lúc lại như hòa tan vào cảnh vật. Tuy y phục không giống thường ngày, nhưng dáng người thì y không nhầm vào đâu được. Tim đập càng ngày càng mạnh, trên bờ vực sống chết, y kinh ngạc vạn phần,
"Hỏa Thần Vương...? Sao hắn lại ở đây?"
Tên nhóc ngốc nghếch yếu ớt khi xưa bị con tê giác dọa cho tàn tạ thê thảm, giờ này sao lại dám bén mảng tới Thâm Chi Vực nơi trú ngụ của 7749 loài ác linh thú, trong cái tình cảnh này cơ chứ?! Linh khí của y đã hao kiệt đến mức không thể gượng nổi rồi, hắn là muốn chết chung hay gì?
Miệng con ác thú mở ra, một cơn gió rít phun tới, Vương Nguyên vội nhắm chặt mắt, ngửa đầu vùi vào tuyết, cố tránh được đến đâu hay đến đó.
Một bạo kích nóng rực phóng tới, cách mặt đất một khoảng , đánh trực diện vào giữa thân mình ác linh Bạch Mã. Nó bị hất văng đi, lúc trước khi tiếp đất liền trở mình bay lên cao, bốn vó ngựa cuồng phi trên không trung.
Vương Tuấn Khải vào khoảnh khắc nhận ra kẻ bị đè phía dưới là Kiều Tư Viễn, liền như phát rồ mà liên tiếp đánh về phía ác thú, những đợt bạo kích nóng rực nối nhau mà tới, muốn tránh cũng không tránh được. Nó bị bất ngờ, ăn thêm hai cú chí mạng nữa, rú lên những tiếng vang trời, gần như rớt từ trên trời xuống. Vương Tuấn Khải liền né sang một bên, quả nhiên cái đuôi nó vừa quất một đòn, lập tức tạo nên một luồng gió hiểm, hất toàn bộ những bông tuyết đang rơi trên đường đi về phía hắn.
Vương Nguyên nhắm chặt mắt, chợt sức nặng đè trên vai y biến mất, thay vào đó là một luồng gió nóng rực lướt tới. Y gượng người ngồi dậy, cả thân thể bị thương nhếch nhác, đầu đau như bị bổ làm đôi. Y đưa tay đỡ lấy trán, nhìn về phía cách mình một khoảng rộng, chỉ thấy ánh đỏ chớp chớp tắt tắt, bụi tuyết nổ tung trời.
-------------------
Ấn ngôi sao đi kẻo kẹt truyện không lướt tiếp được giờ =))))))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com