Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 18: Cỏ Hắc Túc

Cảm giác khó chịu và uất ức dâng lên trong lòng, bị đôi mắt lạnh tanh của y giấu giữ lại hết.

-----------------------------------

Khi Vương Nguyên tỉnh lại, y thấy mình đang ở trong một hang đá. Con Bạch Hồ y để lại ở Băng điện trước khi đi Thâm Chi Vực bây giờ cũng tìm tới nơi, nằm cuộn tròn ngủ bên cạnh y.

Ngoài trời đã tối đen như mực, bên trong hang đá lại sáng rực, bão tuyết cũng đã ngừng, chỉ còn vài bông lững thững bay ngang qua ngoài cửa hang. Ở trên vách hang là một đốm lửa to bằng bàn tay treo lơ lửng, cuồn cuộn cháy, ở phía bên kia cách chỗ Vương Nguyên nằm một khoảng là  Vương Tuấn Khải đang ngồi trước đống củi lửa, phía trên bày một ít thịt gà rừng nướng.

Y phục trên người y đã được thay mới, thay bằng bộ đồ màu trắng mà Vương Tuấn Khải mặc lúc trước, còn lúc này hắn không cải trang nữa, trở lại thành bộ dạng Hỏa Thần Vương rực rỡ diễm lệ.

Cánh tay y có vết thương xây xát, đều đã được rửa sạch băng bó. Vương Nguyên nhíu mày, trong lòng ẩn ẩn lo, ánh mắt hoang mang không cẩn thận bị Vương Tuấn Khải bắt được.

Hắn thở dài nói:

"Ta chỉ thay ngoại bào cho ngươi, xử lí vài vết thương nhỏ, ngoài ra chưa làm gì ngươi hết, cũng chưa thấy gì hết."

Vương Nguyên ngồi dậy, đỡ lấy cái đầu đau như búa bổ, nhíu mày hỏi lại:

"Cái gì cũng chưa thấy?"

Vương Tuấn Khải có chút không cam, nhưng vẫn gật đầu: "Phải, ta sẽ không thừa nước đục thả câu."

Vương Nguyên đưa tay chạm lên trên ngực, xác nhận những thứ y giấu bên trong vẫn ở nguyên vị trí, thầm thở phào một hơi. Lớp lý y bên trong hầu như không hề dịch chuyển, nút thắt lúc đầu y thắt thế nào thì bây giờ vẫn y nguyên như thế. Có chăng là phần vai áo bị rách, nhưng đã được lớp áo trắng mới thay bên ngoài che đi rồi.

Thẫn thờ một lúc, lại nhớ đến hành động thân mật kia, Vương Nguyên khẽ chạm môi mình, cảm giác hơi sưng vẫn còn rõ rệt.

Vương Tuấn Khải nướng xong con gà, xé ra một miếng thịt thơm mềm, gọi sang:

"Nếu cử động được rồi thì mau tới đây ăn chút gì đi."

Mấy ngày liên tiếp không ăn không uống, lại rút sức lực chiến đấu với ác thú, Vương Nguyên lúc này cũng thấy đói rõ ràng, liền gượng gạo đứng dậy, chậm chạp đi về phía hắn, tuy hành động có hơi chật vật, nhưng vẻ mặt vẫn tự nhiên nhận lấy thịt nướng, chậm rãi ăn.

Y nói: "Ngươi vẫn nên sớm quay về bên kia, đừng ở lại đây làm gì."

Vương Tuấn Khải đang vui vẻ, nghe thấy câu này bỗng cụp tai cụp đuôi, lông mi hắn rủ xuống, cực kì đáng thương lên án:

"Lại đuổi ta. Nếu lúc đó ta không tới kịp, có lẽ không bao giờ được gặp lại ngươi nữa."

Vương Nguyên vừa gặm gà, vừa hồi tưởng lại trận chiến kinh khủng đó.

Vương Tuấn Khải như chợt nhớ ra điều gì, hắn nói:

"Tư Viễn, lúc ta đến nơi phát hiện ra một mùi hương đặc biệt ở ngay trước cửa một cái hang, hang đó là của con ác linh Bạch Mã đúng không?"

Vương Nguyên quay sang liếc hắn một cái.

Y cũng ngửi thấy, nhưng không biết là mùi gì, y nghĩ đó là kì hoa dị thảo của Thâm Chi Vực.

Vương Tuấn Khải đưa tay trở nhẹ cái niêu đất bé bé đang treo trên đống lửa, đoạn nhìn y:

"Mùi đó ta quen lắm. Nó là mùi rất quen thuộc ở Hỏa Quốc."

Vương Nguyên nén kinh ngạc vào trong, để mặc cho hắn tự nói chuyện một mình.

"Mùi của cỏ Hắc Túc."

Cỏ Hắc Túc thì y chưa từng nghe qua. Y chỉ biết ở Băng Quốc có cỏ Bạch Túc thường dùng để trị thương.

"Cỏ Hắc Túc là cỏ độc, người dân Hỏa Quốc thường trồng nó xung quanh hàng rào để ác linh thú không tới phá hoại lương thực hoa màu."

Vương Nguyên chậm chạp nhai, càng nghe hắn nói, y càng thấy đồ ăn trong miệng trở nên khó nuốt.

Như vậy, chỉ có thể là có kẻ đã đem cỏ Hắc Túc tới Thâm Chi Vực, nghiền nát hòa vào tuyết, vùi vào trước cửa hang ác linh Bạch Mã.

Kẻ này, vừa thạo thông tin Hoả Quốc, vừa biết rõ kế hoạch tấn công ác linh Bạch Mã vào tiết Đại Tuyết mà Băng Thần Vương giao cho y.

Ác linh Bạch Mã cả năm ngủ vùi trong hang, đúng lúc tiết Đại Tuyết nó muốn ra ngoài đi dạo thì lại bị mùi cỏ ngoại tộc kia chặn lại, phía bên trong lại là hang đá không có đường ra, nó nhận định đây là đòn đánh công kích đầu tiên, cho nên đã rơi vào trạng thái cuồng nộ sớm.

Cũng chính vì vậy mà khiến y trở tay không kịp, và tám thần vệ phải bỏ mạng.

Đã rất lâu rồi, y đi đánh quái một mình, hoặc có đem người theo, y đều sẽ chiến thắng mà không có chút thương vong. Chỉ duy nhất lần này, y không thể chống cự nổi, để lính của mình bỏ mạng, chính bản thân cũng suýt chết. 

Cảm giác khó chịu và uất ức dâng lên trong lòng, bị đôi mắt lạnh tanh của y giấu giữ lại hết.

"Bớt lo bao đồng."

 Vương Nguyên chỉ bình thản nói mấy tiếng, rồi tiếp tục chậm rãi ăn, lại xé một miếng đưa tới bên miệng con cáo nhỏ.

Trong lòng y đã rõ kẻ ra tay là ai, có ý đồ gì, không cần thảo luận truy cứu.

Vương Tuấn Khải thấy sắc mặt y không tốt, cũng không muốn tạo áp lực cho y, không nói chuyện đó nữa, dù sao đi nữa đối với cả hắn và y, chuyện vừa xảy ra quá kinh khủng, thiếu chút nữa đã nguy hiểm tính mạng, cũng có mấy thần vệ đã vĩnh viễn nằm xuống, nói thế nào cũng khiến lòng người nặng nề.

Hắn cầm hai đầu thanh củi treo cái niêu đất hạ xuống, tay không bưng nó nâng lên trước mặt Vương Nguyên, lại cẩn thận rút nhiệt khí của niêu đất vào người mình, làm cái niêu nguội đi không ít.

"Canh này có cỏ Bạch Túc, bồi bổ một chút."

Vương Nguyên nhận canh, bưng lên uống. Tuy Vương Tuấn Khải cứ ngồi ngốc ngốc nhìn y làm y có chút ngượng, đầu không tự chủ được cứ nhớ lại sự việc gì gì đấy, nhưng bây giờ bồi bổ thân thể là quan trọng nhất, vì thế cứ cắn răng nhắm mắt làm ngơ.

"Này, ở bên cạnh ta cũng không tệ đúng không?" Vương Tuấn Khải đột nhiên nghiêm túc nói.

 Vương Nguyên suýt sặc.

"Ngươi lại ngứa đòn à?"

"Ta đã muốn ở bên cạnh ngươi như thế này từ lâu rồi, cùng đi săn quái, cùng ăn uống, trò chuyện, ngươi gặp nguy hiểm ta sẽ bảo vệ ngươi. Xem ra ta đã thực hiện được một nửa, săn quái, ăn uống, trò chuyện, bảo vệ ngươi đều có rồi, nhưng vẫn chưa được chính thức ở bên ngươi."

Nghe Vương Tuấn Khải bình thản nói, cứ như hắn đang kể một câu chuyện cổ tích xa xưa lắm, Vương Nguyên lẳng lặng đáp,

"Ngươi nghĩ nhiều rồi."

"Buồn thật. Đến hôn cũng hôn rồi, ngươi cũng không ghét, tại sao vẫn không chịu ở bên ta cơ chứ."

 Vương Nguyên từ chối tiếp chuyện, im lặng mắt điếc tai ngơ ăn ăn uống uống, cố gắng không để cho mặt mình vì bị trêu chọc mà đỏ lên.

Biết chứ, thêm một người bạn còn hơn thêm một kẻ thù, huống hồ gì y là kẻ không có bạn bè. Nhưng không còn cách nào khác, vẫn phải đuổi hắn, vẫn phải tàn nhẫn với hắn.



----------------------------

twinkle twinkle little stars 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com