173
Chúng ta thường tự nén đau thương của bản thân mà cố gắng mỉm cười ,chỉ để người khác thấy mình mạnh mẽ trong tất cả mọi chuyện .
Rồi sau những nụ cười ấy ,nước mắt luôn nhẹ nhàng rơi trong thầm lặng,mặc ngoài kia, cuộc sống có ồn ào có vội vã, bản thân mình vẫn rất lạc lõng , mặc ngoài kia bạn bè náo nhiệt, trong tâm hồn luôn ngự trị khoảng lặng không tên.
Suy cho cùng ," Gồng " quá lâu chúng ta sẽ mỏi, hãy tự nhiên với mọi thứ vì đó vốn dĩ là cuộc sống của mình mà !
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com