Chương 17 + 18
Chương 17
"Họp lớp?" Lê Cẩn cảm thấy không khí đang rất tuyệt, định thử tâm tình với nhau xem sao, bỗng nghe được một tin tức như vậy, anh nhíu mày hỏi: "Họp lớp gì?"
"Họp lớp đại học." Tiêu Dĩ Thư cầm di động, hơi do dự, cậu không biết có nên đi hay không. "Lớp trưởng sắp sang Úc định cư cùng gia đình, nên muốn họp lớp đại học trước khi đi." Nói xong thì đưa di động cho Lê Cẩn xem, cậu muốn Lê Cẩn quyết định giúp cậu. "Em không đi liệu có được không?"
Cậu thì muốn đi tiễn lớp trưởng, nhưng lại sợ gặp người kia – Người yêu trước đây của cậu, Chung Khải.
Đương nhiên Lê Cẩn có biết Chung Khải, chính vì Chung Khải nên Tiêu Dĩ Thư mới không đáp lại tình cảm của anh, sau này hai người chia tay, anh vẫn không đắc thủ, cuối cùng phải lừa người ta mới miễn cưỡng thành công.
Được rồi, hiện tại cũng không thể coi là thành công được...
Hiện nay người mà anh không muốn để Tiêu Dĩ Thư gặp nhất chính là Chung Khải, Tiêu Dĩ Thư vẫn mãi không động tâm với anh, rất có khả năng là vì vẫn nhớ đến Chung Khải, nếu gặp mặt thì xong thật rồi! Cho nên ngàn vạn lần không được!
"Đừng đi, em tặng quà là được rồi, miễn cho gặp phải kẻ đáng ghét!" Kẻ đáng ghét mà Lê Cẩn nói chính là Chung Khải, trước đây tại sao Tiêu Dĩ Thư và Chung Khải chia tay, anh biết rõ đến mức không thể rõ hơn được nữa.
"... Vậy được rồi." Tiêu Dĩ Thư ngẫm nghĩ, vẫn quyết định nghe theo Lê Cẩn, quả thật cậu rất sợ gặp Chung Khải, tặng quà là được rồi.
Lê Cẩn thở phào nhẹ nhõm một hơi, dù rằng anh đã âm thầm dùng không ít cách, nhưng vẫn rất sợ Tiểu Thư của anh và cái tên họ Chung kia tro tàn lại cháy, quan trọng nhất là, anh không muốn trong lòng bà xã vẫn bận tâm về tên kia, lâu không gặp mặt nhau tất nhiên sẽ phai nhạt thôi.
Tin nhắn cũng là do Lê Cẩn nhắn giúp cho, anh nói câu nào ra câu nấy, vô cùng hợp tình hợp lý, Tiêu Dĩ Thư xem mà gật đầu liên tục.
Thấy Tiêu Dĩ Thư như vậy, Lê Cẩn cũng yên lòng hơn, thế này chắc là không còn nhớ tên họ Chung đó nữa đâu, nếu không sao có thể dễ dàng đồng ý không đi họp lớp như thế được.
Nhắn tin trả lời xong, hai người lại chuyển chủ đề mới, nghĩ xem nên chuẩn bị quà gì mới được. Một lát sau, di động của Tiêu Dĩ Thư lại vang lên, là do lớp trưởng vừa mới gửi tin nhắn kia gọi điện tới.
Lê Cẩn hơi bất ngờ, người này bị làm sao vậy, đã từ chối rồi mà còn gọi điện!
Ý tứ của cậu ta là, vẫn còn chưa định ngày, hỏi Tiêu Dĩ Thư rảnh rỗi vào ngày nào, cậu ta sẽ hẹn gặp vào khoảng thời gian mà tất cả mọi người đều trống, quà thì cậu ta không cần, chỉ muốn gặp mặt bạn bè thôi.
Đã nói tình cảm đến mức đó, Tiêu Dĩ Thư thấy không tiện từ chối tiếp, cuối cùng cậu chỉ hỏi: "... Chung Khải có đi không?"
Lớp trưởng lớp đại học của Tiêu Dĩ Thư tên là Triệu Hiểu Quân, cậu ta cười ha ha nói: "Không phải cậu là người thân nhất với Chung Khải sao, cậu ta có đi không mà cậu không biết? Nhưng mà tớ vừa liên lạc với cậu ta, cậu ta nói gần đây trong nhà có việc, không có thời gian rảnh, chắc là không đi được đâu."
Chuyện yêu đương của Tiêu Dĩ Thư và Chung Khải không hề được nói với bạn bè, hai người cũng rất bận rộn, lúc đến trường thì đều ở trong ký túc xá, sau khi tốt nghiệp thì ở tách ra, Tiêu Dĩ Thư thuê nhà, Chung Khải về ở nhà mình, cho nên hầu như không ai biết quan hệ giữa hai người, chỉ coi hai người là bạn tốt của nhau.
Vốn dĩ Lê Cẩn cũng không biết, đến lúc Tiêu Dĩ Thư từ chối anh mới nói cho anh biết, không thì anh cũng không dừng lại đâu.
Nghe nói Chung Khải không đến, Tiêu Dĩ Thư thở nhẹ một hơi, thật tốt quá, nếu không cậu thật sự không biết phải đối mặt với người kia như thế nào.
Sau cùng Tiêu Dĩ Thư không thể chịu nổi lời mời nhiệt tình của Triệu Hiểu Quân, bèn quyết định đồng ý đi họp lớp, nhưng lúc cúp điện thoại, đã nhìn thấy vẻ mặt lo lắng buồn phiền của Lê Cẩn. Tuy hai người kết hôn giả, nhưng cậu vẫn thấy áy náy, nên chột dạ nói: "Lớp trưởng bảo Chung Khải có việc không đi được."
Lúc này Lê Cẩn mới cười tươi.
Tiêu Dĩ Thư thấy hơi lúng túng, mình đúng là không tốt, tự nhiên lại làm anh ấy nôn nóng như thế, đành phải cố gắng giải thích: "Anh cũng biết, em sẽ không tái hợp với anh ta đâu, em và anh ta sẽ không có bất cứ quan hệ nào hết." Là Chung Khải có lỗi với cậu, tuy cậu thấy không cam tâm, nhưng tôn nghiêm thì vẫn phải có, tuyệt đối sẽ không tái hợp với loại người như thế!
Lê Cẩn nhẹ nhàng ôm lấy Tiêu Dĩ Thư, rồi nói khẽ vào tai cậu: "Tiểu Thư, anh biết anh không có tư cách để ghen, nhưng anh không muốn em bị lừa, anh thật sự rất lo cho em."
Đây chỉ là lý do để nói cho Tiêu Dĩ Thư nghe, chứ suy nghĩ trong lòng anh thì kịch liệt hơn nhiều, đương nhiên anh có ghen, ghen tới mức sắp phát điên lên, bao nhiêu ý nghĩ xấu xa đều ào ào xuất hiện, thế nhưng điều đó không thể để Tiểu Thư của anh biết, không thể để Tiểu Thư của anh biết được...
"Không có gì đâu, em biết rõ trong lòng, em và anh ta thật sự không thể nào đâu." So sánh với Lê Cẩn, hiển nhiên Tiêu Dĩ Thư rất đơn thuần, cậu chỉ tưởng Lê Cẩn lo lắng vì cậu bị lừa, vô cùng cảm động, dù anh ôm cậu cũng thấy không có gì bất ổn.
"Vậy anh thì sao?" Lê Cẩn thấy đây là một cơ hội tốt để thăm dò. Anh buông Tiêu Dĩ Thư ra, nhìn thẳng vào mắt cậu. "Không phải chúng ta kết hôn rồi sao, em cũng không có đối tượng nào, tại sao không cho anh một cơ hội? Nhất định anh sẽ tốt với em, anh sẽ không làm Chung Khải thứ hai!" Nói xong, giơ tay lên muốn chạm vào má Tiêu Dĩ Thư...
Thật muốn chạm vào cậu...
Không chỉ là một cái ôm đơn giản, mà là muốn tiếp xúc thân mật nhiều hơn, muốn hôn đôi môi cậu, muốn vuốt ve làn da cậu, muốn...
"... Xin lỗi." Tiêu Dĩ Thư không để tay Lê Cẩn chạm vào má cậu, nhưng lại rũ mắt xuống...
Tay Lê Cẩn hơi cứng lại, rồi từ từ rút lại: Quả nhiên vẫn không được, quả nhiên vẫn không chạm vào được, trong lòng em không có vị trí nào cho anh, chạm nhiều hơn nữa cũng không thấy đủ...
"Chuyện này có gì mà xin lỗi với không xin lỗi." Lê Cẩn gắng gượng cười tươi. "Anh không sao, không còn sớm nữa, đi ngủ đi."
"Anh cũng vậy, ngủ sớm một chút." Tiêu Dĩ Thư nghe anh nói vậy, giống như nhận được lệnh đặc xá. Không khí giữa hai người có phần xấu hổ, cậu thấy sắp không thở nổi, từ chối người thích mình, thật sự không phải là chuyện dễ dàng, cậu không muốn làm Lê Cẩn đau lòng, nhưng mà...
Sống với người không thích mình, sau này cũng không hạnh phúc được đâu, đến lúc đó nhất định Lê Cẩn sẽ hối hận.
"Ngủ ngon." Tiêu Dĩ Thư đứng dậy rời đi.
"... Ngủ ngon." Lê Cẩn vẫn ngồi trong phòng khách. Tiêu Dĩ Thư đứng trên cầu thang chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của anh, vẫn ngồi đó không động đậy.
"..." Miệng há ra lại ngậm vào, cuối cùng không nói gì hết, từ từ đi về phòng mình.
Haizzz...
Chương 18
Ngày họp lớp được quyết định là ngày hai mươi tháng năm, vào đúng thứ bảy, địa điểm là một nhà hàng cao cấp cạnh trường đại học cũ.
Hai hôm nay Tiêu Dĩ Thư đều mải chọn quà tặng. Sở thích của Triệu Hiểu Quân là thư pháp, khi học đại học đã từng tham gia các cuộc thi và đoạt giải, nghe nói sau khi tốt nghiệp còn vào hội học thuật thư pháp không chuyên nào đó, cho nên Tiêu Dĩ Thư quyết định chọn một bộ bút mực giấy nghiên làm quà chia tay.
Cuộc họp lớp này có thể dẫn theo người nhà đi cùng, còn là do chính Triệu Hiểu Quân yêu cầu nhiệt tình. Lúc đó cậu ta cũng sẽ dẫn bạn gái đến, còn bên Tiêu Dĩ Thư, thật ra Lê Cẩn rất muốn đi, nhưng tình hình không cho phép mà, nên dù Lê Cẩn có la lối mè nheo thế nào cũng vô dụng, không được là không được.
Lê Cẩn không lo lắng chuyện gì khác, anh chỉ lo đến lúc đó Chung Khải không giống như đã nói, đột nhiên xuất hiện ở cuộc họp lớp, anh sợ Tiêu Dĩ Thư vẫn chưa quên được Chung Khải.
Tuy rằng Tiêu Dĩ Thư đã nói sẽ không tái hợp với Chung Khải, nhưng trong lòng Lê Cẩn vẫn cuống cuồng, không tái hợp lại không có nghĩa là trong lòng không nhớ, anh cứ cảm thấy gần đây sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Càng tới gần ngày họp lớp, Lê Cẩn càng bất an, đến cả Kiều Lạc cũng nhận ra sự bất thường của đại boss nhà mình. "Lê tổng, dạo này anh bị sao vậy?" Cứ không yên lòng, năng suất làm việc giảm xuống rõ rệt rồi đó biết không.
Lê Cẩn xoa huyệt thái dương, mấy ngày gần đây anh đều không ngủ ngon, khắp đầu óc chỉ nghĩ về cuộc họp lớp của Tiêu Dĩ Thư, trong lòng vô cùng bất an. "Thứ bảy này Tiểu Thư muốn đi họp lớp đại học."
Kiều Lạc vừa nghe xong là hiểu ra: "Anh đang lo lắng về tên Chung Khải kia?" Kiều Lạc cũng có biết đến sự tồn tại của Chung Khải, không chỉ là biết, còn hơi quen thuộc nữa cơ.
Lê Cẩn cảm thấy não mình càng căng phồng to hơn, anh ngửa đầu nhắm mắt lại: "Không sai, trừ anh ta ra còn lo lắng gì nữa."
"Anh hối hận à?" Đột nhiên, Kiều Lạc hỏi vậy. "Bây giờ anh bất an như vậy, có phải cảm thấy trước đây mình làm sai không?" Chuyện khi xưa anh cũng có tham gia một tay, nội tình thế nào vô cùng rõ ràng. Nhưng trên đời này, thứ không thể nắm chắc nhất chính là tình cảm, dù có trăm phương nghìn kế, mưu tính kỹ càng, có khi đến cuối cùng vẫn chỉ là công dã tràng.
"Đã đi đến bước này rồi, sao tôi hối hận được, tôi chỉ lo lắng, tôi không muốn họ gặp nhau." Từ sau khi Tiêu Dĩ Thư và Chung Khải chia tay, nỗi bất an này vẫn quẩn quanh trong lòng Lê Cẩn, gần đây vừa mới có chiều hướng tốt, đột nhiên lại xuất hiện biến cố, khó khăn lắm mới có được người trong tay, sao có thể trả lại được.
"Vậy chúng ta lại làm thêm một lần là được." Kiều Lạc cảm thấy chuyện này rất dễ giải quyết, một lần mới lạ hai lần thông thạo, anh không thấy có gì bất ổn. Thích thứ gì, thích người nào, có năng lực thì đi tranh giành, làm ăn buôn bán quen rồi, bao nhiêu khí tiết đã đánh mất từ lâu. "Chỉ cần cho người kia chút cảnh cáo nho nhỏ."
"... Cậu để tôi nghĩ đã." Lê Cẩn thở dài.
Kiều Lạc không nói gì nữa, anh thì không sao cả, dù sao cũng không phải bà xã của anh, anh chỉ nghe lệnh làm việc thôi, ông chủ nói gì anh sẽ làm thế.
Cuối cùng, Lê Cẩn quyết định không làm gì hết. Nếu Chung Khải không đến, đó là tốt nhất, còn nếu đến, đúng lúc cũng có thể biết được, rốt cuộc trong lòng Tiểu Thư có còn người kia không.
Kiều Lạc chỉ nói với anh một câu: "Anh không hối hận là được rồi."
...
Rất nhanh đã tới thứ bảy, Tiêu Dĩ Thư đến nơi họp lớp sớm hơn nửa tiếng so với thời gian hẹn. Gia cảnh của Triệu Hiểu Quân vốn rất tốt, bao nguyên một đại sảnh trong một nhà hàng sang trọng, nhất định cậu ta phải mất không ít tiền cho cuộc họp lớp này.
"Tiêu Dĩ Thư!" Tiêu Dĩ Thư vừa mới vào cửa, Triệu Hiểu Quân đã nhìn thấy cậu ngay, sau đó kích động chạy đến nhìn từ trên xuống dưới. "Chậc chậc chậc, hai năm không gặp, trông cậu có tinh thần hơn nhiều, vẫn cứ như sinh viên ấy, không giống tớ, vừa tốt nghiệp một cái là già đi ngay!" Vừa nói vừa làm mặt xấu.
Tiêu Dĩ Thư cười ha ha, từ hồi còn đi học Triệu Hiểu Quân đã là một người rất thú vị, các bạn học trong lớp đều rất thích cậu ta. "Cậu đừng xem thường tớ, tặng này." Nói xong thì đưa món quà trong tay ra. "Sang Úc rồi cũng đừng quên quốc túy của chúng ta đó."
Triệu Hiểu Quân nhìn xem, là một bộ văn phong tứ bảo, đúng là thứ cậu ta thích nhất: "Woa, trí nhớ của cậu tốt thật, vẫn còn nhớ tớ thích thư pháp." Cậu ta ôm vai Tiêu Dĩ Thư cùng đi vào trong: "Phải rồi, sao cậu tới đây một mình, bạn gái đâu?"
Tiêu Dĩ Thư cười nhẹ: "Có thì tớ đã dẫn đến, không phải là vì không có sao."
"Có tiền đồ thật đấy! Cậu nhìn Lưu Xán kìa, cậu ta không chỉ đưa vợ tới, còn cả con trai nữa đấy, trông thằng nhóc thích lắm, làm tớ hâm mộ chết mất, tớ cũng phải mau chóng kết hôn rồi sinh một đứa!" Triệu Hiểu Quân chỉ vào nơi tụ tập nhiều người nhất. "Tớ giới thiệu bạn gái tớ cho cậu."
Trong lúc trò chuyện vui vẻ, người đến càng lúc càng nhiều, đa phần mọi người đều dẫn cả người nhà tới, rất nhiều người đã kết hôn, những ai chưa kết hôn thì cơ bản cũng có bạn trai bạn gái, tóm lại là cực kỳ náo nhiệt, chả có mấy ai là người cô đơn cả.
Nhân duyên của Triệu Hiểu Quân khi học đại học rất tốt, cho nên hôm nay hầu như nam sinh nào trong lớp cũng tới, còn nữ sinh thì có hơn nửa. Tiêu Dĩ Thư ngồi xuống cùng mấy người bạn mà trước kia ở chung phòng, sáu người ở cùng một phòng ký túc xá, bốn người trong số đó dẫn theo vợ hoặc bạn gái tới, vừa đủ mười người một bàn.
"Tiêu Dĩ Thư, tớ nghe nói cậu chuyển sang làm ở Lê Thị, có thật vậy không?" Người bạn ngủ chung giường với Tiêu Dĩ Thư khi còn đi học là Châu Tiểu Ba hỏi.
"Ừ." Tiêu Dĩ Thư gật đầu. "Sắp được nửa năm rồi."
"Woa, tốt thật đấy." Hiển nhiên Châu Tiểu Ba rất hâm mộ. "Nghe nói còn là tổng công ty? Có phải rất khí thế không?" Tập đoàn Lê Thị là công ty thuộc hàng siêu cấp lớn, những người đang ngồi đây chỉ cần là người đi làm, không ai là không muốn vào Lê Thị, người nào được chuyển chỗ làm sang Lê Thị, giá trị bản thân sẽ tăng lên nhiều, tuy rằng số người như vậy cực kỳ ít.
Tiêu Dĩ Thư gật đầu cười, cậu hơi ngại ngùng, cậu vào bằng cửa sau mà, không đáng để khoe khoang, hơn nữa cậu đâu phải người quản lý, chỉ là nhân viên trí thức nhỏ thôi, không có gì đáng để hâm mộ hết.
Đã sắp đến lúc ăn cơm, thế mà mọi người vẫn chưa tới đủ, cho nên đồ ăn chưa được mang lên, chỉ có chút nước trà. Lúc Tiêu Dĩ Thư bưng chén lên uống, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ bên cạnh kêu lên ngạc nhiên: "Trời ạ, chiếc đồng hồ của anh là Rolex phải không?"
Bất chợt nghe thấy giọng nói, Tiêu Dĩ Thư quay sang nhìn người vừa nói, sau đó cậu phát hiện, hình như cô gái kia nhìn mình, rồi tất cả mọi người ngồi cùng bàn đều nhìn mình.
"... Sao?" Tiêu Dĩ Thư khó hiểu, chuyện gì vậy?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com