Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

[Daniel x Bạch Lục]

DanLuc
Warning: OOC
Có một ít bạo lực (?)

_____

“Tôi hy vọng anh sẽ quan tâm đến lời đề nghị của tôi, đội trưởng Đường. Đoàn xiếc thú luôn sẵn sàng mở cửa cho người muốn đến.” Tạm biệt.

Đầu dây bên kia không nói không rằng tắt máy, Bạch Lục nhướn mày, ý vị không rõ nhìn chiếc điện thoại như thể xuyên qua nó nhìn thấy vị đội trưởng của Cục dị đoan, gã khẽ cười.

“Nóng tính thật.”

Không mấy để tâm, Bạch Lục rót cho bản thân một ly rượu, rất hứng thú suy nghĩ nên xử lý vị phó đội trưởng mà gã bắt được mấy hôm trước ra sao. Mặc dù năng lực của đội trưởng đội 2 - Đường Nhị Đả rất hữu ích nhưng đối phương dứt khoát thế thì gã cũng không ép. Xem ra nên lựa ngày rồi trả về thôi.

Bạch Lục thả lỏng người trên ghế, ánh hoàng hôn qua cửa kính phủ một lớp óng ánh vàng nhạt lên người hắn, trông mềm mại đến lạ. Lúc Daniel mở cửa phòng, trước mắt nó là khung cảnh như thế.

“Padre..” Daniel gọi, đôi mắt màu táo xanh dính chặt vào thân ảnh của người ngồi trên ghế, Bạch Lục nheo mắt nhìn về cửa, thấy cậu mới mỉm cười mỉm cười, nhẹ giọng: “Daniel, con lại quên gõ cửa rồi.”

Bạch Lục xoay người, thích thú đánh giá Daniel từ đầu đến chân. Trên người Daniel toàn máu, ướt sũng áo sơ mi của cậu, mái tóc vàng kim bết lại và cả người mang một mùi tanh gay mũi, phất tay ra hiệu bảo nó đến gần, Daniel nghe lời đến gần cha gã, ngồi quỳ xuống nhìn Bạch Lục với dáng vẻ ngoan ngoãn, Bạch Lục lấy trong túi áo một chiếc khăn tay, chà nhẹ khuôn mặt lem luốc của cậu.

“ Nhìn dáng vẻ của con, ta đoán con vừa đến thăm vị khách nhỏ của ta?”

Giọng nói của Bạch Lục làm Daniel sực tỉnh, ánh mắt Daniel lưu luyến trên cơ thể người cha đáng kính, rồi dừng lại trên gương mặt hiền từ, thành thật gật đầu: “Vâng.”

“Ừ, con thấy thế nào?”

“Ngu xuẩn.” Daniel nhận xét.

Tên hề đã nghe ngóng được người cha đáng kính của mình đang để ý một tay thợ săn. Phải, gã cùng dùng súng giống hắn, nhưng trước sự bối rối và lo sợ, Daniel lại nổi khùng khi nghe tên kia từ chối Bạch Lục, tên thợ săn kia thì không bắt được nhưng mỏ neo của gã thì vẫn còn ở công hội, dĩ nhiên là Daniel phải đến thăm người đó khi nhận được thông tin.

Dù là trong trò chơi hay ngoài hiện thực. Daniel đều giống như một kẻ cuồng giáo, lập dị, ngang ngược, điên cuồng. Bạch Lục dường như trở thành lý tưởng sống của nó; một tín đồ cuồng nhiệt của Bạch quốc vương.

Với cái lý lẽ đó thì việc bị bỏ qua một bên cũng không nặng bằng thần linh của hắn bị khinh nhờn. Vậy nên Daniel đã đến thăm vị khách kia bằng một cách trang trọng nhất.

Bạch Lục híp mắt, không tỏ ý kiến, gã đưa tay vỗ về đứa trẻ to xác nọ: “Vậy bỏ qua chuyện đó đi, Daniel, con có chuyện muốn nói với ta sao?”

Daniel dịu ngoan dụi đầu vào bàn tay Bạch Lục, giống như một con chó nhỏ, nó nhẹ giọng: “Padre muốn từ bỏ con ư?”

“Chẳng phải người nói con là tài sản giá trị nhất của người ư? Padre?”

Bạch Lục nhìn tên hề, chậm rãi xoa đầu nó: “ Con đang tự ti sao? Thật bất ngờ Daniel, tại sao con lại nghĩ vậy?”

Daniel nhìn Bạch Lục, giọng nói dần nhỏ lại: “Vì Daniel không phải là một đứa trẻ ngoan.”

Daniel - Tín đồ cuồng giáo của thần linh, ôm ấp tư tưởng đáng khinh, hèn mọn và rẻ mạt với vị thần của nó mỗi đêm. Mơ tưởng chiếm đoạt hoàn toàn tình yêu (dù là mặt ngoài) của ngài, ghen ghét với những kẻ được ngài để ý.

Daniel vô thức mỉm cười, một nụ cười quái dị và vặn vẹo. Nó đang đau khổ, vì tư tưởng tục tĩu và cảm giác phản bội cha nó, Daniel thều thào: “ Padre, người là tín ngưỡng của con, thần linh của con. Là cội nguồn của tình cảm trong con, con xin người, làm ơn.. thương tiếc con..”

Thật thú vị.

Bạch Lục hứng thú nhìn sự giãy giụa trong mắt Daniel, không ngại tán thưởng: “Lúc này linh hồn con mới mỹ lệ làm sao Daniel.”

Đôi tay được bao bọc bởi một lớp bao tay da bóng loáng, Bạch Lục xoa nhẹ lên khoé mắt của cậu nhóc, gã nói rất chậm, đầy dụ hoặc: “Con muốn thứ gì? “

“ Xin hãy phạt con, con yêu ngài, Padre, thần linh của con, giết con nếu ngài cần nhưng đừng nghĩ đến chuyện bỏ rơi con, thưa cha.” Daniel nhìn gã, tựa rên rỉ, kể lể.

Bạch Lục cười khẽ: “Như con mong muốn, đứa trẻ đáng thương của ta.”

“Vụt!”

Tiếng roi xương xé gió mà đến, Daniel bị đánh văng khi còn đang mơ màng, cả người va vào cửa một cách nặng nề rồi ngả xuống, Daniel ho khan, nằm co ro dưới nền đất, máu chảy thấm ướt cả vạt áo, nhỏ giọt xuống tấm thảm đỏ rồi mất tăm. Chỗ bị đánh máu thịt lẫn lộn cùng vải lụa. Daniel nằm một lát để thích ứng, nó run rẩy đứng dậy, rồi khụy xuống, nửa bò, nửa đi đến chỗ Bạch Lục, quỳ gối bên cạnh Bạch Lục, nức nở: “Padre, con đau.”

Bạch Lục vuốt ve cái đầu đã sớm nhuộm thành màu đỏ, “Ừ” một tiếng, cái tay đương xoa đầu bỗng nắm tóc nó giật mạnh ra sau, Bạch Lục nói với vẻ hờ hững: “Nhưng hình phạt của chúng ta vẫn chưa kết thúc, đúng không Daniel?”

“Vâng, thưa cha.”

Daniel nói, giọng khản đặc. Daniel biết cha đang phạt mình vì điều gì, hắn đã lợi dụng sự thiên vị mà người tặng cho, nhưng ở một vài góc độ khác đối với Daniel chuyện này giống một phần thưởng hơn.

Bởi vì lúc này Bạch Lục đang chú ý nó, hoàn toàn chú ý nó. Thuộc về nó, đôi đồng tử màu xanh nhìn về Bạch Lục mang theo sự điên cuồng mất kiểm soát.

Giết con, hoặc là con sẽ giết tất cả mọi người bên cạnh người để trong mắt người chỉ có con. Và Daniel mãi mãi là tài sản có giá trị nhất của Padre.

[Tín đồ trung thành nhất của Tà thần kế thừa hoàn hảo sự tham lam của gã.]

Daniel không nói chuyện nữa, nó si mê mùi hương trong không khí, căn phòng quanh quẩn mùi hương diễm lệ của hoa hồng, quyện chút mùi rỉ sắt tanh nồng, là mê hoặc mang theo sự sụp đổ, thối nát, mục ruỗng. Cơ thể vì thiếu máu máu mà phát lãnh, Daniel lại cảm thấy máu nóng sục sôi trong người, hạ bộ như có ngọn lửa thiếu đốt, nó nhoẻn miệng cười: “Padre.. người thơm quá.”

Ngay cả Bạch Lục cũng không khỏi phải dừng lại một chốc, roi xương trong tay cũng đổi về đạo cụ quen thuộc, gã đạp ngã Daniel, giẫm lên miệng vết thương cậu, chỗ đó vốn đã là một mảnh hỗn độn nay lại càng giậu đổ bìm leo. Giày da di chuyển lên cổ giẫm lên nó, Daniel ngoan ngoãn ngửa đầu để Bạch Lục dễ dàng đè ép nó.

“Ta tin tưởng Daniel, con biết thứ gì đúng và không phải chứ?”

Roi da quất thẳng vào thân dưới của gã hề đáng thương, Daniel co rúm lại theo bản năng, mồ hôi tuôn như suối, Bạch Lục nhàm chán xoay người, cởi đôi giày nhem nhuốc ra, dẫm lên thảm ngồi lại chỗ cũ: “Ta không ngửi thấy mùi trên cơ thể mình, nhưng con có thể thử xem.”

Gã bất chợt cười: “Nếu con còn có thể.”

Daniel gần như muốn bật cười nhưng hắn chỉ có thể thở ra từng hơi nặng nhọc. Gã hề nhìn đôi bàn tay lem nhem máu thịt, rồi lại nhìn Bạch Lục, tín đồ cuồng si mơ đến việc kéo thần linh xuống địa ngục nhưng cũng nhanh chóng phủ quyết nó. Nếu một ngày vị thần của nó ngã xuống, Daniel đảm bảo hắn sẽ là kẻ đầu tiên lao lên chiếm đoạt người, nhưng hiện tại nó chỉ muốn trở thành con rối trong tay thần, vì người dâng ra tín ngưỡng, tình yêu và sự khổ đau của nó.

Nó nằm rạp trên thảm, bò từng chút từng chút lại chỗ Bạch Lục để lại sau lưng những vệt máu dài - như con thiêu thân lao vào trong lửa. Nó cố nhích người dậy, khụy gối bên chân Bạch Lục, run rẩy chùi đôi tay xuống thảm, cho đến khi chắc chắn nó sẽ không để lại vết bẩn nào mới dùng hai tay nâng bàn chân trắng nõn của Bạch Lục lên, vô cùng thành kính mà hôn lên mu bàn chân của thần minh.

"Padrino….."
"Daniel sara"il tuo fedele credente”
(Daniel sẽ trở thành tín đồ trung thành nhất của người.)

Mà thần linh cúi đầu, tặng cho tín đồ một nụ hôn, Bạch Lục cười nhẹ,: “Daniel, ta thơm không?”
.
.
.
.
Daniel hiện tại là một đứa trẻ ngoan. Nhưng thần minh thì luôn tìm cách làm tín đồ đáng thương phải đau khổ.
_____




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com