7
Jeon Jungkook đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn Min Yoongi, khuôn mặt không hề tỏ ra một chút ngạc nhiên. Một mảng bi luỵ nhạt nhoà xuất hiện trong tầm mắt khi em nhìn thấy chiếc ba lô của người anh thứ rơi xuống đất.
Jungkook khẽ thở từng hơi dài nặng nhọc khi nỗi đau từ cả thể xác lẫn tinh thần cùng lúc ùa đến nơi ngực trái. Từng giọt nước còn đẫm trên mái tóc em nhẹ rơi xuống đất, mùi táo xanh hoà quyện nhẹ nhàng giữa không gian vắng lặng.
Min Yoongi vẫn nhìn em, khuôn mặt đanh lại nhưng chẳng nói một lời. Jeon Jungkook lần đầu tiên thấy ánh mắt anh hỗn tạp đến thế. Một bể đau thương, sửng sốt, thê lương như ẩn như hiện dưới mái tóc đen rối bời nơi người ấy, châm vào trong em từng mũi kim nhọn, đau đớn và tàn nhẫn.
Ánh mắt ấy như cầu xin một lời giải thích.
Jeon Jungkook giữ cho khuôn mặt điềm nhiên nhưng em chẳng thể tránh nổi những cơn quặn thắt nơi trái tim đang dần mục rỗng. Là vì anh, vì tình yêu với anh nên em mới trở nên như thế. Nhưng Jungkook lại chẳng thể trách móc hay căm hận anh một chút nào. Chính em là người đã rơi vào bể tình ngày ấy, là em đã rung động vì một người mà em chẳng với tới nơi. Chính là vì em, nên cả anh cũng đau khổ.
Jungkook tiến lại, lướt qua anh, nhặt điện thoại và tai nghe cho vào túi xách. Không một lời giải thích? Em cứ định như thế bỏ đi sao? Min Yoongi không hiểu. Những gì ngay trước mắt đang diễn ra một cách tự nhiên đầy ngu xuẩn nhưng Yoongi lại chẳng đủ can đảm để ngăn lại chuyện đó. Tim anh như thắt lại , đau đến không đứng vững.
Jungkook vẫn lãnh đạm khoác chiếc áo sơ mi vào. Khuôn mặt điềm nhiên không chút cảm xúc khiến Yoongi chẳng thể nào chịu đựng nổi. Cái vẻ lạnh lùng giả tạo ấy khiến anh ghê tởm đến phát điên. Đó chẳng còn là Jeon Jungkook của anh nữa.
Yoongi biết, nhưng anh chẳng có một lời giải thích nào thoả đáng. Người trước mắt chỉ là một kẻ giả mạo, một kẻ ngu ngốc níu chân anh. Là thế, dặn lòng là chỉ thế thôi, nhưng Yoongi vẫn chẳng thể lấy lại cho mình được vẻ điềm nhiên thường ngày.
"JEON JUNGKOOK"
Yoongi gần như hét lên. Trong phút chốc, Jungkook thấy má phải mình truyền đến cảm giác đau nhức và cơ thể loạng choạng ngã xuống. Chưa kịp nhận thức gì, em đã thấy cổ áo còn gài dở bị kéo lên căng cứng, phía thân dưới như có gì đó đè nặng lên. Ánh đèn chói loá nơi trần nhà dọi thẳng vào, Jungkook từ từ mở mắt.
Khuôn mặt Min Yoongi lúc này lại gần đến lạ, Jungkook có cảm tưởng như chỉ thêm chút nữa thôi là chóp mũi của hai người đã chạm vào nhau rồi. Yoongi túm lấy cổ áo em thật chặt, những ngón tay trắng nõn kéo căng lớp vải đen phía trên khuôn ngực phập phồng rám nắng. Bàn tay lạnh lẽo của anh chạm vào ngực, móng tay đâm vào vết xăm vẫn còn đau rát. Jungkook cau mày khi cảm giác ê ẩm truyền đến khắp cả cơ thể nhưng em vẫn cắn răng chịu đựng. Jeon Jungkook chưa một lần muốn tổn thương Min Yoongi.
"Cái quái gì đây hả?"
Giọng Yoongi run run như đang cố nén lại cái gì đó trực trào nơi cổ họng. Jungkook nhìn thẳng vào mắt anh, không chút trốn tránh. Khuôn mặt Yoongi tái nhợt, đôi môi tím tái bật ra từng tiếng thở khô khốc. Jungkook bất chợt thấy xót. Trời ngoài lạnh lắm, sao anh chỉ mặc hời hợt thế kia? Yoongi trong mắt Jungkook quả thật là không thể tự chăm sóc bản thân mình.
Yoongi ghì chặt người em út, bàn tay cứ thế siết lại thêm một chút. Vì cái quái gì? Anh không hiểu, tại sao đứa em mà anh yêu thương lại thay đổi một cách ngu ngốc đến vậy? Yoongi nhớ em lắm, nhớ người em út ngây thơ của anh ngày xưa, nhớ đôi mắt to tròn long lanh mỗi lúc nhìn anh, nhớ mùi thơm dâu tây của sữa tắm dành cho trẻ nhỏ mà em đã từng dùng, nhớ cách em mè nheo đòi anh dẫn đi ăn thịt cừu xiên nướng và nhớ cả một Jungkook sợ những kẻ đô con xăm trổ.
Vậy nhưng, bây giờ anh còn lại gì? Một từ thôi, "không gì cả". Rõ ràng là em vẫn ở đây, trong tầm mắt anh, mà sao Yoongi thấy xa xôi quá. Ánh mắt em nhìn đầy cương nghị, hẳn là em đã vượt qua ranh giới của tuổi thiếu niên vào một khoảnh khắc nào đó mà anh không hề biết rõ. Jungkook bây giờ lãnh đạm như một người đàn ông trưởng thành. Bé út của anh đã chẳng còn mùi dâu tây ngọt ngào ngày trước nữa rồi, Min Yoongi còn luyến tiếc điều gì cơ chứ?
"Tại sao...em lại làm thế?"
Anh nhỏ giọng, đôi bàn tay cào chặt ngực em khẽ nới lỏng. Jungkook lặng lẽ quan sát từng cử động của anh, từ ánh mắt đến đôi tay, từ giọng nói nhỏ nhẹ đến cái chùng vai bất lực. Em chẳng biết nói bất cứ điều gì lúc này cả.
Jungkook gạt anh ra rồi đẩy anh sang một bên thật nhẹ nhàng. Em đứng lên, kéo lại áo, gài cúc. Min Yoongi vẫn ngồi thất thần giữa sàn nhà lạnh lẽo, khuôn mặt chỉ khẽ cúi gằm chăm chăm nhìn vào một khoảng không vô định.
Jungkook thấy khoé mắt anh đỏ hoe. Anh cắn chặt môi mình, bật máu. Jeon Jungkook yêu anh đến phát điên, bây giờ trái tim quặn đau như bị bóp nghẹt. Em thương anh không biết bao nhiêu là đủ, nâng niu cưng nựng đến như vậy, hà cớ gì anh lại phải thương tổn chính bản thân mình. Jungkook không hiểu, những gì em làm cho anh liệu có phải chưa đủ sâu sắc, vậy mà sao anh vẫn mãi chỉ coi em là một đứa trẻ?
Jungkook ghen tị với Kim Taehyung, bởi vì đó là người duy nhất được nghe Min Yoongi tâm sự. Jungkook không biết điều gì khiến mình thua kém người anh trai ấy trong mắt Yoongi đến như vậy. Điều duy nhất em biết rõ, là người đó cũng có tình cảm đặc biệt đối với người anh thứ, ánh mắt của Kim Taehyung chưa bao giờ say đắm như khi nhìn Min Yoongi.
"Em vẫn luôn muốn như vậy. Anh quên rồi sao?"
Yoongi biết Jungkook đang muốn nói gì và điều đó khiến anh hoang mang. Yoongi vẫn luôn nghĩ, đó chỉ là một trò đùa, một lời nói vui của Jungkook với các anh của mình. Anh chưa bao giờ hiểu rằng em lại nghiêm túc về chuyện ấy. Là anh luôn tự tin rằng mình là người biết rõ Jeon Jungkook, thế nhưng chính lúc này, bản thân anh lại là kẻ phải xấu hổ vì cái sự tự tin ngu ngốc ấy. Có lẽ, anh là một kẻ thua cuộc. Min Yoongi thật sự chưa bao giờ hiểu hết con người Jeon Jungkook.
"Anh tưởng em chỉ..."
"Anh tưởng em chỉ đùa thôi phải không?"
Yoongi giật mình, cảm giác như bản thân bị nắm thóp thật khó chịu. Một kẻ chuyên điều khiển cảm xúc của người khác như anh, đến khi đặt mình vào vị trí ấy mới cảm thấy vô cùng bất lực. Yoongi thấy nơi đáy lòng như thắt lại, biển hồ trong bụng bỗng chốc lại sôi trào.
Jungkook lặng người quan sát Yoongi, lướt ánh nhìn trên khắp khoé mắt đỏ hoe như đang gần bật khóc. Anh đau, em cũng đau. Jungkook chợt muốn ôm anh vào lòng, để hôn lên mắt anh và thủ thỉ vào tai anh những lời thật ngọt. Nếu ngày ấy em không bốc đồng, liệu chúng ta có thể có một tương lai êm đềm như thế? Jungkook không biết, em chỉ cảm thấy, đâu đó sâu trong trái tim mình, từng mảnh tình đang dần vụn vỡ.
"Yoongi à, anh chưa bao giờ tin tưởng em cả."
Min Yoongi hạ mắt. Anh không thể chịu được, anh không muốn đối diện với Jungkook thêm một phút nào nữa. Đến cuối, vẫn là chính anh làm em tổn thương. Em nói đúng, hoàn toàn đúng. Min Yoongi chưa từng tin tưởng em. Anh vẫn luôn đinh ninh rằng, mình là người hiểu em nhất, là người nhất định sẽ chăm sóc và bảo vệ cho em. Yoongi chưa một lần cho em được trưởng thành trong trái tim mình. Hẳn là, chính anh mới là người tạo ra khoảng cách, là anh sai nhưng hèn nhát không dám nhận từ đầu.
Jungkook vẫn nhìn anh chờ đợi một điều gì đó. Em vẫn thầm cầu mong rằng, dù có là lời nói dối, Min Yoongi vẫn sẽ một lần nói tin tưởng em. Chỉ cần Yoongi nói một rằng anh tin em, hay ít nhất là anh đã từng tin em, Jungkook nguyện sẽ trở thành con người mà Yoongi không thể rời xa, em sẽ làm cho anh tất cả và rồi sẽ trói buộc anh ở bên mình mãi mãi. Nhưng không. Chẳng có gì xảy ra cả. Min Yoongi đã trốn tránh em rồi, cả em và tình cảm ngu ngốc của em.
Anh thật tàn nhẫn, Yoongi à!
Jungkook thở một hơi thật dài, khẽ quay bước, nặng nề như vết thương vẫn còn nóng đỏ trên ngực em. Chẳng một lời ngăn, chẳng chút níu giữ. Yoongi đã để em đi như thế và Jungkook thấy tội nghiệp thay cho bản thân mình. Bước chân em khựng lại khi em vừa ra đến cửa, em trầm giọng hỏi người em yêu.
"Nếu bây giờ em nói em yêu anh, anh có tin không?"
Không cần quay lại, Jeon Jungkook cũng biết rõ ánh mắt anh nhìn em lúc này thê lương đến nhường nào. Nó như găm sâu vào da thịt em, như đâm xuyên qua cả cơ thể cơ bắp cường tráng ấy.
Vẫn chẳng có lời đáp trả. Thật đáng thương! Em cười khẩy, rồi bỏ đi mất. Jungkook bỏ lại anh, bỏ lại trái tim vỡ vụn của mình, bỏ lại cả một khoảng trời thanh xuân không trọn vẹn. Em đi nhanh lắm, nhanh đến mức chẳng kịp nghe được tiếng giọt long lanh từ mắt người em thương rơi xuống sàn thật nhẹ.
Chúng ta vốn dĩ có tình nhưng đáng tiếc lại chẳng còn duyên.
|28.09.2017|
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com