Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Oneshot


Hôm nay là tối thứ bảy, giữa chiều thu mát mẻ với vầng trời đỏ au khi mặt trời vừa lập loè mất hút sau tòa nhà cao ngất ngưỡng, một ngày cực kỳ tồi tệ đối với Jeongguk - người vừa trải qua một khoảng thời gian cực kỳ tồi tệ. Việc cãi nhau với cô bạn gái đã gắn bó với mình suốt hơn 2 năm qua, là việc hết sức tệ hại và nó có thể kéo mối quan hệ giữa cả hai tuột dốc không phanh. Chỉ vì một vài rắc rối nho nhỏ xô bề, mọi thứ ngày trở nên phức tạp hơn nữa khi Jeongguk nhận ra rằng vốn dĩ hắn không yêu cô ấy nhiều như hắn nghĩ. Đôi khi chỉ là cái danh phận vô hình, một trách nhiệm cần phải gánh vác trên vai với vai trò là một người bạn trai tốt. Phải không ? Jeongguk cũng không biết nữa.

Ánh đèn đường bập bùng được thắp sáng, dòng người vội vã chen chúc trên cái vỉa hè với bước chân vội vãi, đang lách qua nhau mà trải bóng thật dài. Tàu điện ngầm trở nên quá tải và Jeongguk chọn cách ngồi thẩn thờ trên băng ghế ngoài công viên, quên luôn mất mình phải trở về nhà, hoặc có thể ghé qua nhà cô bạn gái của mình để dỗ dành, nhưng hắn lại không hề có ý định đó. Mọi thứ khiến Jeongguk trở nên mệt mỏi, muộn phiền và hắn muốn tìm thứ gì đó để đập tan đi tất cả, cho đến khi chỉ còn lại làn sương khói mờ ảo, cuối cũng là biến mất chẳng còn sót lại chút gì. Ngay lúc này, một vài ly Rhum đỏ có lẽ sẽ khiến Jeongguk cảm thấy yêu đời hơn một chút, sau khi quên hết đi sự đời, hắn sẽ ca một bài ca về thứ tình yêu tẻ nhạt của đời mình.

Nhưng Jeongguk vẫn ngồi lặng người ở đó, ngả nghiêng một cách mệt mỏi mà hướng mặt lên trời với đôi mắt nhắm nghiền, và mái tóc nó thật rũ rượi. Trông hắn ngay lúc này thật giống như một kẻ côn đồ nghiện ngập và nguy hiểm với mớ tattoo trải dài hai bên cánh tay, hư hỏng - đó là cái đánh giá duy nhất người ta có thể nhìn vào để đưa ra kết luận về một con người. Jeongguk ghét điều đó, hệt như những câu nói trong cuộc cãi vả giữa hai người.

Anh thật vô dụng !

Hãy nhìn lại bản thân mình trong gương đi. Mớ hình xăm đó làm ba mẹ em cảm thấy không hề vui.

Jeongguk, em không thể hiểu được anh, cả cuộc sống của anh.

Tại sao em lại yêu anh chứ ?

Đó là những mũi dao vô hình cắt đứt đi sợi dây liên kết cả hai, hiện tại trong tiềm thức của Jeongguk chỉ còn tồn tại bốn chữ trách nhiệm - bổn phận của một người bạn trai. Thứ tình cảm mong manh đã sớm phai nhạt từ lâu, như một cái xác vô hồn cố gắng gượng dậy sau tất cả.

Người con gái ấy chỉ có thể là những hồi ức tốt đẹp nhất, nhưng lại không thể là một tương lai vẹn tròn.

Jeongguk đã nghĩ như vậy.

Tiếng lạch cạch vang bên tai làm Jeongguk mở choàng mắt ra, hắn nghiêng mặt qua liếc nhìn sang hàng ghế bên cạnh, nơi một cậu trai trẻ đang lúi húi công việc của mình : mở nắp hộp đàn đặt trên nền đất, chỉnh sửa lại một chút hoà âm từ cây đàn guitar có chút cũ. Từng tiếng ting ting thật trầm men theo làn gió chui vào tai Jeongguk, vuốt ve ngay chính tâm trạng của hắn.

- Này !

Jeongguk cất lời làm cậu trai đó giật mình, ngước mắt lên nhìn về phía hắn. Đôi mắt trong veo như phát sáng trong cái mập mờ của nét trời âm u như xoáy vào tâm can Jeongguk. Cậu trai đó mím môi, nheo đôi mắt một mí nhìn về phía hắn tựa như muốn hỏi hắn đang muốn cái gì.

Con trai mà lại xinh như vậy sao ? Thật kì lạ.

Jeongguk quyết định đứng dậy, cái dáng vẻ giống như một tên lưu manh đang lảo đảo tiến về phía cậu trai đang bối rối không biết làm sao, mặc dù hắn không hề say, nhưng lại cảm thấy những thứ đang diễn ra thật thú vị.

Xem nào, cậu ta đang rúc vào thành ghế với vẻ mặt sợ sệt. Nó có vẻ vui, và đôi chút...dễ thương.

Jeongguk ngồi xuống băng ghế trong khi cậu trai nhỏ đang cố di chuyển sát về đầu bên kia của đoạn ghế. Hắn nhướn một bên mày nhìn, trông có vẻ hung hăng hơn một tẹo và mớ hình xăm chi chít lại càng thêm tô đậm nét giang hồ chợ búa của hắn. Nét mặt tái nhợt của cậu trai và bàn tay thì khư khư ôm chặt lấy cây đàn làm Jeongguk khoái trá vô cùng. Hơi đau lòng một chút nhưng có vẻ Jeongguk hắn hợp với hình tượng này thật, nhưng vốn dĩ là hắn chỉ muốn trêu chọc cậu trai này thôi.

- Làm gì ở đây ? Hử ?

- Tôi...tôi chỉ đi hát dạo thôi. Tôi không có tiền đâu.

Trông Jeongguk hắn giống kẻ đi xin tiền lắm à ?

Jeongguk hít sâu, lại giở trò, hếch mặt ra lệnh :

- Đánh cho tôi nghe một bài.

- Sao ? Nhưng...

Cậu trai ấp úng cắn môi, đôi mắt trong veo đảo liên tục. Jeongguk cứ nhìn chằm chằm quan sát, khuôn mặt nhăn nhó thầm mắng da gì mà trắng quá thể, lông mi gì mà dài quá đáng !? Chẳng khác gì kẻ lắm mồm đi tọc mạch chuyện của người khác. Đắn đo một lúc sau, cậu trai đó lén lút nhìn hắn, lí nhí hỏi với giọng nói nhỏ như tiếng mũi vo ve :

- Anh muốn nghe bài gì ?

- Bài gì khiến tâm trạng tôi tốt hơn. Nếu không tôi sẽ đánh cậu !

Jeongguk hung hăng đe dọa khiến cậu trai sợ hãi co rúm lại làm một đoàn. Dường như vì quá sợ nên mãi một lúc lâu sau nữa mới dám chỉnh cây đàn lại một chút nữa, hít sâu một hơi căng tràn lòng ngực, mở đôi môi xinh xắn bắt đầu cất tiếng hát.

Hey Jude, don't make it bad.

Take a sad song and made it better.

Remember to let her into your heart.

Then you can start to make it better.

Giọng hát sâu lắng, tựa như tiếng thì thầm khe khẽ, giai điệu nhẹ nhàng lả lướt qua tai, len lỏi từ sâu bên trong chạm đến trái tim đầy vết thương của Jeongguk. Hắn từ từ nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể dựa vào thành ghế, tự thả mình trôi theo từng dòng cảm xúc.

Hey Jude, don't be afraid.

You were make to go out and get her.

The minute you let her under your skin.

Then you begin to make it better.

And anytime you feel the pain, hey Jude, refrain.

Don't carry the world upon your shoulders.

For well you know that it's a fool who plays it cool.

By making his would a little colder.

Jeongguk mở mắt ra nhìn một bên sườn mặt của cậu trai, ngắm nghía một chút nhưng lại vô thức đắm vào đến say mê. Say vì giọng hát hay say vì thứ vô tình khác, hắn lại chẳng hề hay biết gì nữa. Như một viên kẹo bọc đường tan dần trên đầu lưỡi, như một dòng suối ấm áp chảy dọc theo tế vào trong cơ thể, đốt cháy trái tim của hắn đến hừng hực sức sống. Một bài hát mang tâm tư an ủi nhẹ nhàng khi bên cạnh hắn chẳng còn một ai nữa.

Cậu được sinh ra là dành cho cô ấy mà.

Cậu trai đã thì thầm như thế nhưng Jeongguk thật sự muốn cất tiếng lên để phủ định đi điều đó. Có vẻ như vài phút trước hắn sẽ chấp nhận, đồng ý rằng hai người là định mệnh của nhau. Nhưng cho đến giây phút này lại chẳng thể nghĩ như thế nữa, nếu như cô ấy thấu hiểu được tất cả, thì đã không buông lời nói như thế với hắn. Jeongguk lặng suốt cuộc cãi vả, không phải vì hắn bất lực, không phải vì những lời trách móc có phần đúng, hắn chọn cách im lặng và vì giống như ngay lúc này, hắn cần nghe lời thì thầm của thế giới và chính bản thân mình.

Hey Jude, don't let me down.

You have found her, now go and get her.

Remember to let her into your heart.

Then you can start to make it better.

Jeongguk thầm nghĩ, có lẽ hắn đã thật sự mất đi tình yêu đầu đời của mình. Hai người vốn dĩ không thể bên nhau, khi một người cứ mãi không thấu hiểu cảm giác của người còn lại, thì kết cục cũng sẽ như nắm cát bên bờ biển, mốt chút buông lơi lại dễ dàng bị gió cuốn đi tất cả. Một mối tình không bền chặt, Jeongguk cũng chẳng muốn thiết tha gì nữa.

So let it out and let it in, hey Jude, begin.

You're waiting for someone to perform with.

And don't you know that it's just you,
hey Jude, you'll do.

To movement you need is on your shoulder.

Phải rồi ! Jeongguk đang chờ đợi một người đến bên cạnh hắn để thay đổi mọi thứ. Và rồi hắn nghĩ, có lẽ hắn đã tìm được rồi. Không phải ai bước vào đời hắn cũng là để mang đến những điều tốt đẹp. Có thể họ chỉ ghé sang dừng chân một chút rồi lại vội vã rời đi, chỉ để trải đường cho một người định mệnh chân chính mà chúng ta không thể ngờ đến. Nếu như tìm được rồi, hãy trân trọng cái gọi là duyên phận ấy.

Cậu trai nhỏ im bặt sau tiếng gảy đàn cuối cùng, dường như bị đôi mắt nhìn đến mụ mị của Jeongguk làm cho giật bắn mình, hoang mang cất tiếng :

- Này anh !

- Hử ?

- Tôi...tôi có thể đi được chưa ?

- Tất nhiên là chưa rồi !

Jeongguk reo lên một tiếng, bỗng lấy ra chiếc điện thoại vẫn một mực nằm yên lặng trong túi áo, hí hoáy gõ một dòng tin nhắn Anh nghĩ mình nên chia tay ! rồi nhấn nút gửi. Cũng chẳng quan tâm đến lời hồi âm sau đó, nhanh chóng nhét lại vào túi áo. Sau đó vuốt tóc mái đang nằm lộn xộn bên trên trán, đánh mắt nhìn về phía cậu trai, mỉm cười nói :

- Em tên gì ? Bao nhiêu tuổi ?

Trông Jeongguk nét mặt hồ hởi làm cậu trai cảm thấy hơi lạ, nhưng vì nghĩ hắn ta sẽ không làm gì mình nên vẫn ngoan ngoãn trả lời.

- Park Jimin...25 tuổi.

-...

25 tuổi ? Đùa nhau à ?

Khuôn mặt của Jeongguk hơi nhăn nhó một tẹo, nhưng cũng mau lấy lại tinh thần, giơ bàn tay của mình ra, rành rọt nói, vẫn là mặt dày xưng anh gọi em như lúc đầu :

- Chào em ! Anh là Jeongguk ! Và anh cũng sẽ trở thành người yêu tương lai của em vào một ngày không xa. Làm quen nhé !?

Mọi sự vô thường, hãy cứ thản thiên. Một chút lơ ngơ nhưng rồi định mệnh sẽ đến.









———————————
Một chút đáng yêu vào ngày sinh nhật của Park Jimin. 생일 축하합니다 !

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com