Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

| 7 |

Jimin hoàn toàn không thể ngủ được.

Đôi mắt của Jungkook, đôi mắt buồn nhuốm một chút men say và ngập tràn nỗi đớn đau như kéo dài vô tận, ám ảnh anh. Seokjin từng bảo rằng, người say luôn lèm bèm như dở hơi, nhưng họ cũng nói những gì thật lòng nhất. Và khoảnh khắc ấy, anh không thể tìm thấy bất cứ sự đùa cợt hay giả dối nào trong lời Jungkook nói.

"Em yêu anh. Nhiều lắm. Thật đấy."

"Em yêu anh, thật mà..."

Khi cậu nói ra những chân tình như vậy, thật lòng rằng anh đã hơi hoảng sợ. Kí ức về người thương xưa cũ từng nhẫn tâm dối lừa trắng trợn sau lưng anh, khiến anh khổ đau, khiến anh tự dằn vặt bởi không biết mình đã làm sai điều gì hay có chỗ nào không tốt, và rồi khi hắn nói lời xin lỗi, thì đã quá muộn để cứu vãn cuộc tình. Anh hiểu ra, rằng anh đã đau đủ rồi, và đã chẳng còn tin tưởng vào thứ tình yêu giả dối hắn trao nữa.

Và có lẽ, trong một thoáng đau thương khi nghĩ về tình cũ, anh đã làm tổn thương Jungkook. Anh chắc chắn có thể khiến sự việc đi theo một hướng khác, một hướng có lợi cho cả anh lẫn cậu, rằng cả hai hãy bình tĩnh để suy nghĩ và nói về chuyện này sau. Nhưng thay vì làm điều ấy, vết sẹo sâu hoắm nơi trái tim đã khiến anh đẩy cậu ra, đã quay lưng chạy đi, đã bỏ cậu lại với hoang mang, đau đớn. Và điều khiến anh hối hận nhất, anh thậm chí còn không trả lời cậu, khi cậu hỏi anh rằng chúng ta vẫn là bạn mà, phải không? Tất nhiên, tất nhiên rồi, Jungkook... Anh thực sự không hề muốn cậu đau khổ, nhưng chẳng còn cơ hội nào để anh giải thích nữa. Anh biết rằng, vô tình, anh đã dựng lên một bức tường vô hình, ngăn cách giữa anh và cậu mất rồi.

Hẳn Jungkook phải tổn thương lắm.

Nỗi buồn trong đôi mắt cậu cứ mãi khiến anh đau đớn không thôi.

***

Sau giấc ngủ khi trời rạng sáng mới chạm đến bờ mi, Jimin mở mắt và thấy hơi choáng váng bởi lệch đồng hồ sinh học. Sáng Chủ nhật đầu đông vẫn như cũ rét căm, và lòng anh càng lạnh khi nghĩ đến cậu. Anh nên làm gì đây?

Jimin không muốn mọi chuyện tệ thêm nữa. Sự im lặng kéo dài quá lâu sẽ khiến mọi mối quan hệ chết dần trong lặng lẽ. Mọi chuyện dù ra sao, dù cảm xúc hiện tại của anh đối với cậu là như thế nào, Jimin vẫn nợ cậu một lời xin lỗi về những hành động vội vàng trong bối rối của mình. Và trên hết, anh không hề muốn mất cậu.

Anh thay đồ và xuống dưới tầng, định bụng sẽ sang gõ cửa nhà cậu để nói lời xin lỗi, và hết sức có thể để khiến mối quan hệ giữa cả hai không trở nên tệ đi, ít nhất là cho đến khi anh thực sự hiểu được thứ xúc cảm dâng lên trong lòng mỗi khi nghĩ về cậu. Thế nhưng, tim anh hẫng mất một nhịp đầy bất ngờ và cả buồn bã, khi không hề thấy chiếc xe của cậu đậu trước cửa nhà. Nghĩ rằng có lẽ cậu có lịch chụp ảnh, Jimin kiên nhẫn chờ, một chốc lại ngó qua cửa sổ nhìn sang căn nhà phía đối diện.

Vậy mà, mặc cho những chờ trông của anh, cả ngày hôm ấy không hề có chiếc xe nào đỗ lại trước nhà cậu. Jungkook không hề xuất hiện. Và cho đến khi hết ngày hôm sau nữa, khi Jimin từ phóng khám trở về mà vẫn chẳng thấy xe cậu đâu, anh thực sự lo lắng. Anh đã kiễng chân nhìn qua khe rèm đóng gần như kín mít của căn bếp và chẳng thấy một ai, kể cả Jungkook hay Scottie. Điện thoại của cậu không liên lạc được, tiếng báo máy bận xin vui lòng để lại li nhắn cứ văng vẳng trong đầu anh. Cho đến ngày thứ ba không nhìn thấy cậu, Jimin từ lo lắng chuyển sang sợ hãi. Jungkook gần như bốc hơi, biến mất khỏi nơi này. Như thể cậu chưa từng, chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh vậy.

Và Jimin nhớ cậu. Thì ra, sự hiện diện của Jungkook với anh, từ bao giờ, đã trở nên thân thuộc đến thế. Những cái vẫy chào nhau buổi sáng qua khung cửa sổ. Những lần cậu toe miệng cười, ôm Scottie sang nhà anh chơi. Những tiếng cười giữa ngọt ngào của bỏng ngô mỗi lần cả hai xem phim. Và cả cái ôm thật chặt, thật dịu dàng, với lời tỏ tình chân thành đến mộc mạc của cậu

Jungkook, đng c như vậy mà biến mất khỏi cuộc đi anh. Anh xin em.

***

Tròn một tuần kể từ đêm ấy, Jungkook vẫn không trở về. Vẫn không có cách nào cho Jimin để anh có thể biết được rằng cậu đang ở đâu. Thật may vì ở phòng khám không có ca mổ nào mà chỉ có vài nhóc bốn chân cần tái khám, bởi Jimin không đủ tập trung để thực hiện một ca phẫu thuật nữa. Anh phải cố lắm mới có thể khám kĩ càng cho những chú chó, chú mèo. Cả ngày anh cứ ngơ ngẩn. Anh nghĩ về Jungkook, rất nhiều, để rồi nỗi day dứt và nhớ thương cứ lặp đi lặp lại trong anh như một chiếc đĩa xước, và đôi mắt phảng phất cái u buồn của Jungkook, cứ càng cố quên lại càng nhớ thêm, khiến anh mong mỏi cậu đến thơ thẩn.

Jimin ngồi trên chiếc sofa đơn, không làm gì hết. Anh chỉ ngồi đó, đặt tiêu cự của mắt ở đâu đâu, và trong đầu vẫn nghĩ suy đủ thứ. Xung quanh anh lặng im, chỉ có Oreo r r ngủ bên cạnh, cậu nhóc có vẻ cũng buồn thiu vì chẳng được gặp Scottie. Hiếm khi nào tối thứ Bảy của anh lại cô đơn như vậy, kể từ khi anh chuyển tới nơi ở mới. Jungkook luôn chạy ra ngoài mua đồ ăn, gõ cửa nhà anh, và rồi tươi cười hỏi "Phim nhé?". Những đoạn phim, những phút giây mà hai người ngồi bên nhau, im lặng thưởng thức không gian yên bình ấy lại hiện về, và lại càng khiến anh nhận ra, anh đã quen với cái cách cậu ở bên như thế. Anh vẫn chờ những tiếng gõ cửa thân quen mỗi tối thứ Bảy, dù chính bản thân anh cũng biết chắc rằng, chuyện này là không thể nào. Jungkook còn chưa về nữa, thì anh mong mỏi điều gì đây, khi mà lời xin lỗi anh còn chưa thể nói với cậu?

Jungkook ơi, em đâu?

Jungkook đi, để lại một khoảng trống không ai thay thế được trong cuộc sống và trong cả trái tim của anh nữa. Jimin biết, anh không thể tự dối lừa chính mình được nữa. Không đơn thuần là hai người hàng xóm, không đơn thuần là hai người anh em. Cũng không phải thứ tình cảm để bù đắp cho nỗi đau kia.

tình yêu. Anh yêu cậu.

Không một điều gì có thể đưa ra lời giải thích xứng đáng cho những xúc cảm của anh suốt tuần vừa qua, ngoại trừ tình yêu. Jungkook rời đi, có lẽ cũng là một điều tốt, xét trên phương diện nào đó, nó cho anh đủ thời gian để nhận ra tình cảm anh dành cho cậu. Anh khát khao được gặp lại Jungkook, được đắm chìm trong mùi gỗ thông hoang hoải của cậu, được miên man trong vòng ôm dịu dàng của cậu... Nhớ một người chính là cách trái tim nhắc nhở rằng, anh yêu người ấy. Dù anh muốn hay không, tình yêu vẫn đến, như định mệnh từ muôn thuở, như sự sắp đặt vốn dĩ của vạn vật trên thế gian này, và anh không thể điều khiển nó, cũng như không thể điều khiển cảm xúc của mình. Jungkook, rất nhẹ nhàng, rất tự nhiên, như thể vũ trụ đã an bài tự thuở hồng hoang, như thể mọi điều đã định sẵn từ muôn kiếp trước, gặp anh, và dịu dàng bước vào cuộc đời anh, từng chút một khiến con tim của anh lại rộn ràng từng nhịp nhớ thương, và len lỏi trong từ ngách ngõ tâm hồn anh như thế đấy.

Tới bây giờ, khi mà anh nhận ra rằng anh cũng thương Jungkook giống như cái cách cậu thương anh, anh lại càng nhớ cậu hơn bao giờ hết. Anh muốn gặp cậu, muốn ôm lấy cậu, muốn nói với Jungkook rằng anh cũng yêu cậu, muốn hôn lên đôi môi cậu, muốn rất nhiều.

Jungkook, anh nh em, và anh cũng yêu em.

Jimin mệt mỏi lắc đầu để những rối ren trong lòng tạm lắng xuống một chút. Anh thèm bia, anh thèm cái thứ đã khiến Jungkook quên hết những ngượng ngùng của bản thân mà thổ lộ với anh. Anh cũng rất muốn trút hết những lắng lo, rầu rĩ, cũng rất muốn gặp cậu mà nói hết tâm tư trong lòng, anh muốn mình chẳng đắn đo gì cả, mà cứ đem những thầm thương trộm nhớ dịu dàng rót vào tai cậu, như cái cách cậu đã làm với anh.

Jimin không biết anh đã uống bao nhiêu. Có lẽ là rất nhiều, bởi một người uống tốt như anh, đến khi ngưng lại thì tầm nhìn cũng đã trở nên mờ ảo, và đầu anh quay cuồng. Anh thấy mặt mình nóng lên, lồng ngực cũng nhộn nhạo rực nóng.

Chúa ơi, anh nh Jungkook đến điên mất thôi. Anh cần phải gặp cậu, bằng bất c giá nào đi chăng na.

Jimin chỉ nghĩ được có thế. Những điều thuộc về tình cảm thì chẳng nên dùng lí trí để phán xét, đặc biệt là với người đã ngà ngà say như Jimin, thì lí trí là một điều không tưởng. Nên anh mở cửa, cố từng bước liêu xiêu đến trước cửa căn nhà đối diện vẫn im lìm đóng chặt. Trời đêm rải những vì sao với thứ ánh sáng dìu dịu, và cái khí trời se lạnh đặc trưng của mùa đông vẫn đang ngập tràn khắp dãy phố. Anh chỉ mặc một chiếc áo len cao cổ mỏng, và những làn gió buốt giá khiến cơ thể đang nóng ran vì men của anh khẽ run rẩy. Nhưng có lẽ đó không phải điều anh quan tâm cho lắm. Anh dựa cả người vào cánh cửa màu nâu phảng phất mùi gỗ, tì trán lên nó, và một tay cốc cốc gõ cửa.

"Jungkook-ah..."

Chẳng có một ai trả lời, thế nhưng Jimin tiếp tục thầm thì với cánh cửa, mà lòng anh tựa như đang rủ rỉ với Jungkook.

"Jungkookie... Mở cửa ra đi nào... Em đi đâu thế..."

"Mở cửa ra đi, anh yêu em. Anh xin lỗi vì đã làm em tổn thương nhé..."

"Jungkook-ah, ra đây nào, và anh sẽ thương em mà..."

Jimin cứ nhỏ giọng nói với cánh cửa mãi như vậy, giống như muốn Jungkook nghe được. Anh cứ nửa tỉnh nửa say mà thủ thỉ một mình, nói rằng anh nh cậu, và anh đã l thương, l yêu cậu mất rồi. Cho đến khi cơn say đánh gục anh, và Jimin ngồi xuống, tựa lưng vào cánh cửa nhà cậu, gục đầu để sự tỉnh táo cuối cùng biến tan, mà chẳng kịp trở vào nhà.

Và chỉ một lát, một lát sau đó thôi, chiếc xe màu đen vắng bóng một tuần nay, dừng lại trước cửa nhà Jungkook.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com