Chương 12
Đã hơn một tháng kể từ lễ vạn thọ, Điền Chính Quốc ra lệnh thu lưới.
Chưa đầy mấy ngày sau, tin đoàn người hồi kinh của vương gia mất tích đã truyền vào trong cung, khi ấy Phác Trí Mân còn đang tìm kiếm con mèo nghịch ngợm của mình trong Ngự Hoa Viên.
Con mèo này đã ở trong cung Vị Ương được gần nửa năm, tên nó là Tiểu Thử. Ban đầu, Phác Trí Mân không để ý đến nó lắm, chỉ chọn bừa tên theo tiết khí gần nhất*. Điền Chính Quốc từng cười nhạo mấy lần, hắn nói một con mèo đẹp lại bị đặt tên nghe như chuột, Phác Trí Mân chẳng buồn giải thích, dù gì Điền Chính Quốc cũng luôn nói chuyện như vậy, sẽ không bao giờ quan tâm đến câu trả lời của người khác.
(*Tiểu Thử: một trong 24 tiết khí, thường bắt đầu vào mùng 7 hoặc mùng 8 tháng 7.)
Nhưng hắn không quan tâm là một chuyện, còn Phác Trí Mân làm hay không lại là chuyện khác.
Hiện tại cả ánh mắt lẫn trái tim Phác Trí Mân đều hướng về Điền Chính Quốc, ngay cả con mèo nhỏ trắng như tuyết này gần đây được y cưng chiều cũng chỉ bởi một lẽ, yêu ai thì yêu cả đường đi lối về, Phác Trí Mân suốt ngày chải lông cho nó, cho nó ăn, còn ôm nó trên đùi để phơi nắng.
Mặt trời mùa thu đông lúc nào cũng keo kiệt ánh sáng, hôm nay lại là một ngày nắng đẹp hiếm hoi, Phác Trí Mân bèn ôm Tiểu Thử ra ngoài đi dạo, y không còn thích ru rú trong phòng như trước, thay vào đó thường xuyên ra ngoài tản bộ, số lần đến tìm Điền Chính Quốc dùng bữa cũng tăng lên đáng kể.
Chỉ là trước đây y không để ý, luôn là Điền Chính Quốc đến tìm mình, còn y thì lúc nào cũng khó chịu bực bội. Đến khi vai trò đảo ngược, y mới phát hiện hóa ra hằng ngày hoàng thượng lại bận rộn đến vậy.
Mặc dù đa phần bị từ chối, Phác Trí Mân vẫn không nản lòng, bởi vì Điền Chính Quốc rất thích loại bánh ngọt mà y đã học làm khi được phép xuất cung, chiếc bánh ấy được gọi là bánh bông lan, mềm xốp thơm ngon, rất thích hợp để thay thế mấy loại điểm tâm khô cứng dùng vào xế chiều.
Sau tiệc vạn thọ, Phác Trí Mân dành thời gian làm bánh cho Điền Chính Quốc một lần, sau đó thỉnh thoảng sẽ làm lại và mang nó đến Ngự Thư Phòng. Đôi khi y tự hỏi tại sao Điền Chính Quốc không còn thân mật với mình như trước, nhưng hắn vẫn cho phép y ở lại mài mực hoặc đánh cờ cùng, hoặc chỉ đơn giản là ngồi bên cạnh đọc sách. Phác Trí Mân rất thích được bầu bạn thế này, thậm chí còn thích hơn cả việc gần gũi thân thể.
Thế nên y không hề nhận ra có điều gì bất thường.
Huống chi ngay cả Tiểu Thập cũng nói: "Vào mấy ngày ngài đến kỳ phát tình, không ngày nào là nô tài không đun nước nóng, đều là hoàng thượng tự tay lau rửa cho ngài, không để ai khác đụng vào, mà lúc trước việc này luôn do các cung nữ phụ trách, có thể thấy rõ trong lòng hoàng thượng có ngài."
Tiểu Thập còn nói: "Nhất định là hoàng thượng thương ngài nên mới kiềm chế thôi."
Nghe đến đây, lòng Phác Trí Mân cũng ngọt ngào tựa mật ong.
"Đám người kia là ai vậy?"
"Hồi bẩm Quý nhân, là cấm quân."
Cấm quân? Sao lại xuất hiện ở đây? Chúng định làm gì?
Trong đầu Phác Trí Mân xuất hiện liên tiếp những câu hỏi, nhưng y nhanh chóng lắc đầu, y biết đây không phải là việc mình nên quan tâm, bèn tiếp tục cúi người, kêu meo meo vào mấy bụi cỏ hòng tìm Tiểu Thử.
Cuối cùng y cũng tìm thấy Tiểu Thử đang cố trèo lên hòn giả sơn.
Cái bụng trắng phau của Tiểu Thử giờ đã đen xì, đôi chân rõ ràng vừa dẫm phải nước, trông thật bẩn thỉu, lông trên lưng hình như cũng bị ướt, có lẽ do nước mưa nhỏ từ hang đá của hòn giả sơn, vài ngày trước trời mới đổ mưa to.
Phác Trí Mân cũng không ngại, y đưa tay ôm Tiểu Thử vào lòng, rồi dùng tay áo rộng che nó lại để tránh gió.
Phác Trí Mân ôm mèo quay về, tình cờ gặp một bà vú già đang tìm mình. Bà vú này từ vương phủ theo y vào cung, được vương gia cử tới để chăm sóc y. Song vì xuất thân nên khi nhập cung chỉ có thể làm những công việc hạ đẳng ở cung Vị Ương. Bà ta biết làm việc, lại mang trên mình nhiệm vụ được giao, cho nên trước nay chưa từng than khổ.
"Sao vậy, hốt hoảng thế này còn ra thể thống gì nữa?" Phác Trí Mân đã sớm học phép tắc, cũng hiểu được đôi chút, y nhíu mày bắt chước đáng điệu của Điền Chính Quốc mà trách mắng vài câu.
Chưa bao giờ thấy bà vú căng thẳng như lúc này, nhưng trước mặt biết bao cung nhân, bà ta không thể nói nhiều, chỉ vội vàng lên tiếng: "Vương phi nương nương đã nhập cung rồi!"
Phác Trí Mân vừa nghe liền hiểu ra vấn đề, rằng điều này đang ngầm thông báo vương gia đã gặp chuyện không lành.
Y kéo bà vú đi trước, đưa Tiểu Thử cho Tiểu Thập bế, rồi hỏi kỹ càng bà ta đã xảy ra chuyện gì.
"Vương gia từ Mân Nam trở về kinh thành, sau khi cứu trợ thiên tai thì rất được lòng dân chúng, ngài đi theo đường bộ, đương nhiên dân chúng nghênh đón vô cùng nồng hậu. Mọi chuyện đều suôn sẻ, nhưng hôm trước, không biết thế nào lại gặp phải bọn sơn tặc, hai bên giao chiến, bọn sơn tặc cướp đi rất nhiều xe đồ, sau đó đến rạng sáng lại lặng lẽ mang trả số đồ ấy ở trước cửa nha môn địa phương."
Phác Trí Mân nghiêm túc tra hỏi sự tình, nhưng bà vú có vẻ lưỡng lự, không chắc có nên nói hết mọi chuyện cho y nghe hay không.
"Bà nói đi, vương gia sao lại mất tích, cùng lắm chỉ là đám sơn tặc thôi mà, sao người có thể biến mất được?" Y sốt sắng lớn giọng, các cung nữ theo hầu có lẽ cũng nghe thấy, liền bắt đầu xôn xao.
Bà vú thấy vậy bèn kéo Phác Trí Mân đi nhanh hơn, hạ giọng xuống.
Bà ta nói: "Trong số những món đồ bọn sơn tặc trả lại có một bộ long bào."
Nghe bà vú thần bí nói vậy, Phác Trí Mân còn tưởng bà ta đang đùa, nếu không thì do tin tức đã truyền sai rồi, y quả quyết: "Vương gia sẽ không làm thế, sao ngài có thể phạm sai lầm đó được?"
Chuyện cứu trợ thiên tai đương nhiên phải dùng danh nghĩa của vương gia, ngài vốn không ưa hoàng thượng, chẳng việc gì phải mượn danh hoàng thượng để chiếm lòng dân cả. Huống chi ai cùng biết cất giấu long bào có nghĩa là gì, sao vương gia có thể làm ra loại chuyện tự chuốc họa vào thân này được? Vương gia luôn biết cách sáng suốt giữ mình, Phác Trí Mân nhếch miệng nở một nụ cười không rõ ý.
Y hiểu rất rõ lý do mình hiện diện ở đây, nụ cười ảm đạm nhanh chóng biến mất.
"Trùng hợp là lúc đó Hữu thừa tướng cũng có mặt ở nha huyện kia, mọi việc được giao cho ông ta xử lý. Nghe nói... nghe nói vương gia vì sợ tội nên đã bỏ trốn."
Phác Trí Mân giận đến mức bật cười, lý do này ai mà tin cho nổi? Đường đường là vương gia Đại Đàm, không đời nào lại ngu dốt như vậy, dù có ý đồ đi chăng nữa, vương gia cũng sẽ không mắc phải sai lầm này, càng không phải kẻ có thể dễ dàng bắt nạt. Cho dù muốn định tội ngài, cũng nên đợi hồi kinh rồi giải quyết mới phải, sao có thể mất tích trên đường chứ?
Trong chuyện này nhất định có điều bất thường.
Phản ứng đầu tiên là đi tìm Điền Chính Quốc, nhưng vừa xoay mũi chân, y lập tức khựng lại.
Y nghĩ, Điền Chính Quốc trước nay luôn ghen tuông vô cớ, cả hai cùng từng cãi nhau vì chuyện của vương gia, hiện tại y đã buông bỏ, nhưng Điền Chính Quốc chưa chắc đã biết, lỡ như hắn lại ghen tuông, y hấp tấp chạy đến đó, chẳng những không nói đỡ được cho vương gia, trái lại có khi còn chọc giận Điền Chính Quốc cũng nên.
Nghĩ tới nghĩ lui, y tự trách mình sao không nhân lúc kết thúc kỳ phát tình mà chân thành trò chuyện cùng Điền Chính Quốc.
Đưa tay lên, để lộ chiếc hộ oản, y tới gần ngửi mùi hương thoang thoảng phát ra từ đó, mùi đào tươi mát hòa cùng Long Diên Hương uy nghiêm, trái lại hài hòa một cách lạ kỳ, khiến Phác Trí Mân cực kỳ an tâm.
"Ta sẽ cố gắng khuyên giải để hoàng thượng hiểu rõ ngọn nguồn, sau đó mới đưa ra định luận."
Lúc còn đang nói chuyện thì họ đã về tới cung Vị Ương, nhưng hình như có người đang đợi Phác Trí Mân trước cửa.
Là một lão ma ma trông có vẻ nghiêm nghị, bà ta thấy Phác Trí Mân thì lập tức tiến lên hai bước, hành lễ rồi nói: "Phác Quý nhân, Thái hoàng thái hậu có lời mời."
Đúng là kiêu ngạo.
Phác Trí Mân oán thầm, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính mỉm cười để lão ma ma dẫn đường.
Đến cung Thọ Khang y mới phát hiện không chỉ có một người đang đợi mình, mà vương phi cũng có mặt ở đó.
Đã lâu không gặp, dưới sự nhắc nhở của Tiểu Thập, y và vương phi cùng hành lễ đơn giản, một bên chắp tay, một bên nhún gối, coi như đã bái kính. Phác Trí Mân trong lòng có chút sảng khoái, bởi hồi còn ở vương phủ, trước mặt người ngoài vương phi luôn tỏ vẻ hiền thục đoan trang, ngay cả y cũng bị lừa tới tận bây giờ, thậm chí đến khi gặp Hoàng quý phi y vẫn còn nhớ lại những điểm tốt của nàng ta.
Phải đến gần đây, khi đã quen thuộc với các phép tắc, y mới biết được có bao nhiêu thứ thuộc về phẩm vị của nàng, những thứ trước đây vương phi từng ban cho y, khiến y phải cảm khái vương phi rộng lượng, hóa ra chúng chỉ là mấy vật phẩm hạ cấp mà người khác chẳng thèm.
Quả nhiên, con người phải bước ra khỏi cái giếng của mình mới có thể thấy được thế gian rộng lớn bên ngoài. Càng vô tri, càng dễ tin.
"Vương gia hiện không rõ tung tích, hoàng thượng lại không chịu gặp ta, e rằng thật sự đã có hiểu lầm." Hình như vương phi vừa khóc, giọng đầy nghẹn ngào.
"Những năm qua Khải Nhi luôn hết lòng phò tá hoàng thượng, chuyện này ai ai cũng thấy, nó tuyệt đối không có dã tâm đó, con cũng biết đấy, ai gia đã sớm khuyên răn nó từ lâu."
Phác Trí Mân nghiêng đầu nhìn Thái hoàng thái hậu, thấy bà ta ngồi ngay ngắn, mặt không đổi sắc, y bèn rời mắt đi.
"Để Trí Mân nói đỡ vài lời đi, hiện tại tìm ra tung tích của vương gia mới là việc cấp bách, quan hệ giữa Trí Mân và hoàng thượng tốt như vậy, chắc hẳn có thể nói giúp đôi chút. Vả lại ngươi vốn xuất thân từ vương phủ, vương gia đưa ngươi vào cung..."
Lời ngắt giữa chừng, nhưng hàm ý thì ai cũng hiểu. Phác Trí Mân không nói gì, y chỉ cụp mắt, trong lòng trống rỗng.
Khi phỏng đoán được chứng thực, bảo là không buồn, bảo là đã buông bỏ, cuối cùng chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi.
Từ những bức thư được gửi đến, y đã đoán ra dã tâm mưu phản của vương gia, từng chữ đều cho thấy ý đồ này không phải mới hình thành ngày một ngày hai. Việc đưa y vào cung, dường như vương gia cũng không đau lòng như vẻ bề ngoài, nhất là khi bà vú mang danh chăm sóc y, sau đó lại trở thành người truyền tin trung gian, Phác Trí Mân dần ngộ ra, đồng thời tự thuyết phục bản thân phải chấp nhận điều này.
Bắt y thủ thỉ bên gối Điền Chính Quốc, trở thành ái phi gây họa cho nước cho dân, vương gia quả thật đã quá xem trọng Phác Trí Mân rồi. Tính tình của y thế nào, chẳng lẽ vương gia không hiểu? Dù y có ngu ngốc đến đâu, cũng chưa đến nỗi không phân biệt được những chuyện đe dọa tới tính mạng như thế này.
Một khi trong lòng đã có ý đồ mưu phản, nói chung rất khó từ bỏ, y hiểu tính tình của vương gia, ngày trước do mình mù quáng yêu hắn ta, thế nên mới không nhìn ra bộ mặt thật của con người này. Giờ đây đã biết trong lòng vương gia chất đầy thù hận, bụng dạ hẹp hòi, thủ đoạn bỉ ổi đến mức này, y không cần phải đi khuyên nhủ hắn nữa.
Nhưng cái mạng hèn này là do vương gia nhặt về, dẫu chẳng đáng giá thì cũng nên báo đáp. Vậy nên dù chưa bao giờ khuyến khích vương gia mưu phản trong thư hồi âm, y cũng không hề có thiện ý khuyên can. Giữa họ chỉ nợ nhau ân tình đền mạng, còn vương gia có đủ thực lực đối đầu với Điền Chính Quốc hay không, y không muốn can dự, giúp hắn ta giữ mạng đã là tận lực lắm rồi.
Phác Trí Mân không biết vương phi hiểu vương gia đến đâu, cũng không biết lời Thái hoàng thái hậu là khách sáo, hay thật sự bà ta không hay biết gì về dã tâm của con trai mình.
Trong vở kịch này, tưởng chừng ai nấy đều hiền lành tốt bụng, nhưng thực chất thế nào, y không dám kết luận bừa.
Y vuốt ve Tiểu Thử đang nằm trên đùi, bất giác suy nghĩ, cũng may còn có Điền Chính Quốc, y yêu hắn, nếu không, y sẽ thật sự căm ghét vạn vật trên thế gian này rồi.
Thấy Phác Trí Mân không nói gì, Thái hoàng thái hậu đã đoán được thái độ của y, trong lòng có hơi bất mãn, nhưng cũng không dám biểu lộ, bèn lên tiếng phá vỡ bế tắc.
Bà nói với vương phi: "Con yên tâm, ai gia đã sai người mời hoàng thượng đến dùng bữa trưa rồi, chuyện này không thể nóng vội, kẻ nào sốt ruột ắt hẳn lòng dạ bất minh. Hoàng thượng vốn nhiều tâm tư, giờ điều quan trọng là phải giữ mồm giữ miệng."
Đây là đang cảnh cáo vương phi lo lắng thái quá tất sẽ loạn, nàng ta không được phép quên Phác Trí Mân giờ đã là người của Điền Chính Quốc.
Cũng chính vào lúc này Phác Trí Mân mới hiểu ra, gọi y đến đây chỉ là giả, muốn Điền Chính Quốc tới mới là thật. Triệu kiến y chẳng qua là màn ngụy trang, Thái hoàng thái hậu cần y dẫn hoàng thượng đến mà thôi. Hậu cung không được can dự chính sự, nhưng nếu người nhà có chuyện muốn nói thì có thể giải quyết trên bàn ăn, cũng không coi là phá vỡ quy tắc.
Xem ra ngay từ khi bị vương gia đặt lên bàn cờ, y đã không thể thoát khỏi số phận của một quân cờ rồi.
Nhưng vương phi ngồi phía đối diện, Thái hoàng thái hậu ngự ở trên cao, ai mà không phải quân cờ trên bàn cờ này? Chỉ là tùy xem động lực của họ là gì mà thôi.
Y nhẹ nhàng nhấc nắp chén trà, gạt lớp lá dày trôi trên mặt, nhấp một ngụm trà đậm, sắp tới sẽ là một trận gió tanh mưa máu, y cần chuẩn bị tinh thần.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com