Thể loại : Hành động, Hài, Lãng mạng , Ngược ( theo con tác giả nghĩ ),...Nội dung : Nếu Harry không được gia đình nhà dì dượng nuôi dưỡng, nếu Harry sống hạnh phúc, nếu Harry ' câm ', nếu Harry là một đứa trẻ im lặng nhưng hiếu kỳ...Nếu như thế có đủ để thay đổi những sự tình đáng tiếc hay số phận của chính cậu HOÀN :))))))P/s: Đang trong giai đoạn sửa chính tả.…
Tác giả: Đông Phương BộSố chương: 213Nguồn QT: wikidthVăn án gốc:Kỳ Thanh biết được Lục Uyển Đình - Tập Đoàn Lục Thị muốn thu mua công ty nhà cô. Cô suy tính một chút muốn dùng công ty nhà mình lấy làm lý do để cùng Lục Uyển Đình ở bên nhau. Nhưng vì sợ lộ một số chuyện không để cho người khác biết được đành đè nén bộ dáng cao hứng nên làm ra kiểu "Tôi không thích chị, tôi chỉ vì công ty"Lục Uyển Đình từ lúc bắt đầu không nghĩ đến sẽ thu mua công ty nhà Kỳ Thanh. Cô ban đầu chỉ nghĩ sẽ đầu tư giúp Kỳ Thanh nhưng khi thấy Kỳ Thanh chủ động dâng tới cửa vì vậy xuôi dòng đẩy thuyền.Đối phương yêu thầm lẫn nhau, ngọt văn. Bối cảnh giả thiết đồng tính có thể kết hôn, song hướng yêu thầm.Truyện được edit với mục đích muốn đọc trọn vẹn bộ tiểu thuyết này và share cho bạn nào yêu thích bộ truyện này giống mình. Nếu bạn nào được phép của tác giả gốc edit bộ này thì nhắn cho mình biết để mình xoá nhé.Review từ người đọc:Cả hai cùng nhau yêu thầm từ lúc gặp nhau ở thư viện trường đại học. Họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên nhưng vì hiểu lầm bên cạnh đối phương đã có người khác cho nên chỉ lặng lẽ giấu tình yêu đó. Cho đến khi họ trở thành những con người thành đạt thì vẫn chỉ âm thầm lặng lẽ theo dõi nhau.Cho đến khi kết hôn rồi họ vẫn chưa thổ lộ với nhau. Lục Uyển Đình biết được Kỳ Thanh thích cô nhưng cô vẫn bất đông chờ xem phu nhân nhà mình sẽ làm gì. Còn Kỳ Thanh thì làm mọi cách để câu dẫn Lục Uyển Đình.…
Tác giả: Úc KhanhNguồn: Truyện HDBeta: Meochan1311Tình trạng: Đã fullLịch đăng: chương trước đủ 100 sao sẽ đăng chương mớiHướng Dĩ Mạt bất ngờ thức tỉnh.Phát hiện mình là kẻ điều tiết tình cảm cho nam nữ chính, là một nhân vật tép riu tận chức tận trách.Đồng thời, còn được báo trước là mạng không dài?Nếu muốn sống thì phải tấn công chiếm lấy mấy người anh em tốt của nam chính, lúc ở cùng ba người kia, còn phải thu thập điểm số tình yêu và điểm số tinh dịch để hoàn thành mục tiêu nhiệm vụ.Hướng Dĩ Mạt: "???"Mẹ kiếp! Phẩm hạnh là cái thá gì?Vì mạng sống, Hướng Dĩ Mạt không tiếc bất cứ giá nào.P/s: NP, toàn xử, 3 nam chính, nữ chính đối phó nam chính, nam chính đối phó tất cả, thế giới giả tưởng, viết linh tinh đừng nghiên cứu.…
Mỗi lần hai người ân ái, cô sẽ nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn thấy anh ta. Nhưng anh lại thích chiếm đoạt cô, tra tấn cô, dùng giọng nói khàn khàn hỏi cô, " Yêu anh không?"Cô không trả lời, anh liền đổi cách khác tra tấn cô, khiến cô rên rỉ, khiến cô van xin tha thứ nói, " yêu, yêu anh......." Lần lượt chạy trốn, lần lượt bị anh bắt về, cuối cùng anh cũng tức giận, hai tay xốc qua người cô, thân thể cao lớn đè lên cô trên giường, đôi mắt màu đen nặng nềnhìn cô, lạnh lẽo nói với cô, " Mạc Tiểu Hữu, em còn dám chạy nữa có tin anh đánh gẫy chân em không, em không được rời khỏi anh!"Cô nhíu mày vì đau, đôi mắt cô mờ mịt nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, " Phải như thế nào anh mới chịu buông tha tôi, buông tha tôi...." cô không kìm được hét lên. Trong mắt anh hiện lên nỗi đau sâu lắng,trái tim nhói lên, khuôn mặt lạnh lùng trở nên đáng sợ, " Anh nói cho em biết, Mạctiểu hữu, muốn rời khỏi anh, trừ phi em chết, hoặc là anh mất mạng...."Cô không có cách giết anh, bởi vậy cô tự giết chính mình.…
Mình không phải tác giả của truyện nha. Mình đọc và thấy hay nên reup lại cho mọi người cùng đọc!!!!Giới thiệu truyện ngôn tình pha chút yếu tố xuyên không này:Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống?Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô. Cô định dành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.Lúc đầu truyện tác giả viết không được cuốn cho lắm nhưng mà về sau chị tác giả có vẻ viết thuận tay hơn nên đọc hay hơn kha nhiều nha mọi người ^^…